Bình luận sắp c.h.ế.t :
[ tìm kiếm nam chính dịu dàng, thế mà nó dẫn thế ?]
[Chu Thời An, cái mồm dùng thì đem hiến tặng .]
[Ôi trời, một tiếng em gái hai tiếng em gái, là em gái nhỉ?]
[Có lẽ phong tục mỗi nơi mỗi khác, chỗ chúng gọi bằng tuổi là em .]
Còn kịp rõ với Chu Thời An thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Là , bà Sầm Yên.
"Tri Tri, con ngủ ?"
dám để bà phát hiện Chu Thời An ở đây, đành đẩy tủ quần áo.
đập mắt là một hàng nội y.
Thấy sắp mở cửa đến nơi, cũng chẳng quản nhiều thế nữa, cứ thế đẩy Chu Thời An trong tủ.
Bình luận rộ lên:
[Trời ơi, hít một đầy phổi luôn.]
[Chu Thời An mà hề một chút chán ghét nào, ngược còn vẻ ung dung như trở về quê hương .]
[Cười c.h.ế.t mất, dù thì cũng giặt bao nhiêu , cái khoản hầu hạ Tri Tri mà.]
[Thế còn cặp đôi chính thức của thì ? Thế là BE luôn ?]
Mẹ bưng hoa quả .
"Tri Tri, ngủ con?"
giả vờ như sắp ngủ.
Bà Sầm Yên xoa đầu : "Con với Thời An..."
Tim thắt .
"Có đang mâu thuẫn gì ?"
Phù.
"Không có, ấy rất tốt, con rất thích ấy."
Bà Sầm Yên nhíu mày.
"Hửm? Mẹ thấy thằng nhóc y chang ba nó."
"Vâng?"
Bà Sầm Yên đau đầu nâng trán.
"Lúc trước, mẹ thấy con hiền lành đáng yêu lại yếu ớt, bị ba con làm ảnh hưởng. Ban đầu cảm thấy rất may mắn. Mẹ chỉ nghĩ rằng bản ba con tương đối biến thái, nhưng khi mẹ ở cùng Thời An mới phát hiện tính cách này lại di truyền."
Bà đột nhiên cao giọng:
"Tri Tri, nếu thằng con mà dám bắt nạt con, cứ bảo một tiếng. Xem đ.á.n.h nó thành xá xíu !"
An ủi thêm vài câu xong, bà mới ung dung rời .
Lúc mới dám thả Chu Thời An ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-va-thieu-gia-that/chuong-7.html.]
"Tóm , ý của em là: Chia tay ."
Dứt lời, dứt khoát đẩy Chu Thời An khỏi cửa. tựa lưng cánh cửa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, thở dốc từng hồi.
lúc đó, điện thoại khẽ rung. Một tin nhắn từ Tống Dự:
"Tri Tri, mai gặp một lát ?"
Cuộc gặp gỡ với Tống Dự diễn khá vui vẻ, nhưng lòng cứ treo ngược cành cây. Chu Thời An hề nhắn tin cho . Có lẽ đây là quá nhiều, nên giờ đây khi im lặng, khung chat bỗng trở nên vắng lặng đến lạ kỳ.
Mãi đến khi Tống Dự đưa về đến nhà. Lúc chuẩn mở cửa, gọi giật :
"Tri Tri."
đầu: "Anh Tống Dự, chuyện gì ?"
Gương mặt vẫn hài hòa như thế, cả toát lên vẻ ôn nhu, lịch thiệp đúng như trong ký ức của .
"Chúng ... thể thử một nữa ?"
Ngay khoảnh khắc câu đó, nghĩ đến là Chu Thời An.
"Có lẽ bây giờ em đang thấy mịt mờ, trải qua biến cố lớn như chắc chắn em thấy thiếu cảm giác an . tất cả những thứ đó đều thể cho em. Ngày đó đồng ý lời tỏ tình của em, cũng chút ích kỷ riêng, nhưng về về mấy năm nay, nhận vẫn thích em."
"Chúng bắt đầu nhé, ?"
Năm mười tám tuổi, cứ ngỡ thích kiểu con trai dịu dàng, thế nên tự mặc định thích Tống Dự. ngay từ cái đầu tiên thấy Chu Thời An, từng tế bào trong cơ thể gào thét rằng: chiếm hữu .
Hóa , rung động luôn thắng lý tưởng.
mím môi: "Anh Tống Dự, kể cả khi em còn thích nữa, cũng thấy ạ?"
Anh nghẹn lời.
"Anh như , xứng đáng tìm một cô gái thật lòng yêu ."
Nói xong, xuống xe.
Vừa về đến nhà, theo bản năng về phía phòng ngủ của Chu Thời An. Qua khe cửa thấy một chút ánh sáng nào, chắc ngủ .
lúc định mở cửa phòng , một bóng cao lớn đột nhiên áp sát từ phía . Mùi hương thanh lãnh quen thuộc bao vây lấy . Chu Thời An một tay bế bổng phòng, ép c.h.ặ.t lên tường.
Đầu óc vẫn còn chút tỉnh táo: "Anh?"
Chu Thời An khẩy, nâng cằm lên cúi đầu hôn xuống, một nụ hôn mang tính chất c.ắ.n xé. Dường như đang trút bỏ hết cơn ghen và d.ụ.c vọng chiếm hữu của .
dùng tay sức đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c : "Chu Thời An, bình tĩnh !"
Hơi thở nặng nề, một tay khóa c.h.ặ.t hai cổ tay đầu, mặc cho càn.
"Tống Dự về nước là em vội hẹn hò với ?"
"Sao hả? Thấy vẫn thích kiểu quý ông lịch lãm, phát hiện kiểu đó nên đá luôn đúng ?"
"Anh phục vụ em giỏi hơn chắc?"
Ngón tay Chu Thời An ngừng di chuyển xuống .
"Tống Dự điểm nhạy cảm của em ở ?"
Hơi thở của xâm chiếm giác quan của . Cuối cùng, đưa những dấu vết đầu ngón tay mắt , ép cho rõ. Anh vẫn dịu dàng, nhưng giọng điệu tệ hại từng :
"Em gái , ba mà em thế với trai thì nhỉ?"