Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 91: Tôi Biết Ngay Cậu Sẽ Đợi Tôi Mà
Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:02:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thốt , sắc mặt mấy cô gái đổi.
“Anh Thần, thế là đúng , hung dữ với con gái như gì?”
Đám công t.ử bột ôm phụ nữ lòng: “Không chứ, Thần, ở cái chỗ giả bộ cái gì, cũng ngoài.”
“Mấy em gái chơi lưng cũng giới thiệu cho bọn chút ? Chẳng bao giờ thấy chơi mặt bọn , , sợ bẩn ?”
Bạch Thần thèm để ý đến .
Cậu đồng hồ.
Mười giờ bốn mươi.
So với giờ hẹn, trễ hai tiếng bốn mươi phút .
Cô, thất hẹn .
Khương Chúc đây, bao giờ cho leo cây.
Còn một năm qua... thôi, một năm qua nhắc đến cũng .
Vốn tưởng rằng, cô liên quan đến Phi Xử Sở, lẽ là trở .
hiển nhiên, nghĩ nhiều .
Khương Chúc vẫn là Khương Chúc đó.
Bạch Thần rũ mắt, che giấu sự thất vọng và lửa giận nơi đáy mắt, lạnh mặt, cầm lấy áo khoác bên cạnh.
“ đây.”
“Anh Thần, đừng mà.” Có tên công t.ử bột hì hì kéo , “Anh Thần, hôm nay tiết mục chính còn bắt đầu , bây giờ thì mất vui.”
Bạch Thần hất tay , đối với cái gọi là tiết mục chính, hề chút hứng thú nào.
“Cút .”
Tên công t.ử bột bĩu môi, cũng cản nữa.
Tính tình Bạch Thần lắm, bọn họ đều chứng kiến.
Dù thanh toán là , xem xem tiết mục chính, căn bản quan trọng.
“Vậy Thần đường cẩn thận.”
Bạch Thần còn đến cửa, đột nhiên cửa lớn đẩy , một cô gái mặc váy dài màu be, áo khoác len nhỏ, đội mũ nồi màu nâu xù xù, đôi bốt nhỏ bước .
Cô trông sạch sẽ mềm mại.
Hoàn lạc lõng với căn phòng bao ánh đèn chớp nháy, toát vài phần xa hoa trụy lạc .
“Vãi, ai đây!”
“Xinh quá mất!”
“Người nhầm phòng ?”
Bởi vì ánh đèn khá tối, cộng thêm Khương Chúc ăn mặc khác với bộ đồ đen trắng , khí chất cũng chẳng giống chút nào, đến nỗi đám công t.ử bột trong phòng đều nhận đến là Khương Chúc.
“Em gái xinh , em tên gì thế?”
“Có chơi với các ?”
Khương Chúc để ý đến bọn họ, cái đầu nhỏ ngó xung quanh, dường như đang tìm kiếm gì đó.
Giây tiếp theo, cô thấy Bạch Thần đang bàn .
Chỉ mới một năm, trưởng thành hơn đôi chút, mày mắt âm trầm, toát vài phần lạnh lùng lạ chớ gần.
Áo sơ mi mở hai cúc, lộ xương quai xanh, tăng thêm vài phần khí tức cấm d.ụ.c.
Trong phòng tuy tối, như minh châu bên cạnh, sáng rực rỡ.
Khi cô thấy Bạch Thần, Bạch Thần cũng đang cô.
Chính xác mà , từ lúc cô bước , thấy cô .
Cậu vốn tưởng rằng, một năm , sớm quen với những ngày tháng cô tồn tại.
Gặp cô, cũng sẽ còn rung động nữa.
.
Khoảnh khắc Khương Chúc xuất hiện trong phòng, ánh mắt mềm mại đáng yêu nhưng tùy ý trương dương , khiến cả thế giới của , trong nháy mắt đều sáng bừng lên.
Đồng thời, tầm mắt lạnh xuống.
Khương Chúc, cô còn dám xuất hiện mặt ?
Ngay khi tưởng rằng, Khương Chúc vẫn sẽ cao cao tại thượng, giẫm đạp tôn nghiêm của chân.
Lại ngờ, giây tiếp theo, cô nhóc liền với .
Mắt cong cong, cực kỳ:
“Hây!”
“Bạch Thần!”
Lời chào hỏi của cô, tự nhiên vui vẻ.
Lông mi Bạch Thần khẽ run.
“Dô, là đến tìm Thần .”
“Hê hê hê, mà, Thần cũng chỉ giả bộ thật thà ngoài mặt thôi, trong tối bao nhiêu em gái bầu bạn .”
“Phải là, mắt của Thần tuyệt thật đấy!”
“Hèn gì chướng mắt mấy cô em bọn tìm.”
Khương Chúc: “!”
Bạch Thần chơi cũng "hoa lá" gớm nhỉ!
Hê hê hê.
Cô cũng !
Cô sáp gần Bạch Thần, còn kịp mở miệng, thấy Bạch Thần ném tùy tiện chiếc áo vest tay , xuống sô pha, hai tay đan chéo đặt chân, nhàn nhã lạnh lùng cô:
“Khương Chúc, cô còn đường đến ?”
Lời thốt , đều cứng đờ.
“Khương... Khương Chúc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-that-bi-van-nguoi-ghet-khong-lam-nu-phu-doc-ac/chuong-91-toi-biet-ngay-cau-se-doi-toi-ma.html.]
“Cô là Khương Chúc?”
“Không chứ, đây từng gặp Khương Chúc mà, một năm gặp, đổi dạng ?”
“Phẫu thuật thẩm mỹ ?”
“Chẳng lẽ là trùng tên trùng họ?”
Mọi đều ngây , nhao nhao tìm kiếm ảnh Khương Chúc đây.
Không ngờ bức ảnh tìm , cô gái mặc đồ công sở đen trắng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo lạnh lùng , quả thực chút giống với cô nhóc mềm mại đáng yêu mặt.
“Vãi, thế mà là Khương Chúc thật.”
Khương Chúc quan tâm bọn họ, chỉ đ.á.n.h giá cách trang trí xa hoa xung quanh và những cô gái ăn mặc mát mẻ.
Mắt sáng lấp lánh.
A!
Chỗ , quả nhiên khác biệt nha!
Rất , vàng son lộng lẫy!
“Cái đó, tối nay chút việc lỡ dở.”
Bạch Thần ngước mắt, khuôn mặt hì hì của Khương Chúc bất ngờ xông tầm mắt :
“Cũng may vẫn .”
Cô ngay Bạch Thần sẽ đợi cô mà.
Cậu luôn luôn đợi cô.
Thần thái mềm mại đáng yêu tự nhiên , khiến Bạch Thần trong thoáng chốc, thấy Khương Chúc của một năm , tay siết c.h.ặ.t.
Cô chẳng lẽ cho rằng, vẫn dễ lừa gạt như một năm ?
“Đến muộn là uống rượu!” Đám công t.ử bột ồn ào, “Nào nào nào, Khương Chúc, cô tự phạt ba ly !”
Nói , rót đầy rượu vang ba cái ly lớn, đẩy đến mặt Khương Chúc.
Mắt Khương Chúc sáng lên.
Cuộc sống vàng son, đương nhiên là bắt đầu từ việc uống rượu!
Cô sắp bắt đầu cuộc đời công t.ử bột của !
—— Chỉ cần ba đ.á.n.h gãy chân, cô thể tiếp tục lêu lổng!
“Cô mà uống, chính là nể mặt Thần.”
“Uống ——!”
“Uống ——!”
Một đám ồn ào.
Bạch Thần về phía Khương Chúc, chỉ thấy cô vui vẻ:
“Nào nào nào, tự phạt ba ly.”
Nói định cầm lấy cái ly.
Ánh mắt Bạch Thần đổi, gần như theo bản năng nắm lấy cổ tay cô.
“Hả?” Khương Chúc khó hiểu .
Bạch Thần mím c.h.ặ.t môi, chằm chằm cô hồi lâu:
“Nếu uống, thể uống.”
Khương Chúc nghiêng đầu: “Vậy sẽ vui ?”
Thì là, cô vẫn xác định quy tắc sinh tồn của giới công t.ử bột giống cô .
Đầu ngón tay Bạch Thần khẽ động: “ giận , liên quan gì đến cô?”
“ vui.”
Đầu tim Bạch Thần run lên.
Tâm thần d.a.o động hồi lâu, lập tức nghĩ đến Kỳ Tễ và cái ấm .
Là vì ấm ?
Vì ấm , mới trăm phương ngàn kế lấy lòng ?
Ánh mắt Bạch Thần tối , buông tay cô .
“Thích uống thì uống.”
“Dô ——!” Đám công t.ử bột trêu chọc, “Mau uống mau uống ——!”
Khương Chúc chộp lấy cái ly, uống cạn một .
Ưm, ngon lắm.
Tay Bạch Thần siết c.h.ặ.t.
Ngay khi cô định chộp lấy cái ly tiếp theo, Bạch Thần dường như cẩn thận, trở tay đổ cả hai ly rượu xuống đất.
Đám công t.ử bột thấy , trong nháy mắt hiểu , cũng trêu chọc nữa, đều ha hả lảng sang chuyện khác.
lúc , cửa phòng bao mở .
Một đàn ông ba mươi tuổi mặc áo khoác lông chồn, trông vài phần phú thái và dung tục, nghênh ngang sải bước .
Hắn tên Phan Phúc, kẻ đầu giới công t.ử bột thành phố A.
“Chậc chậc chậc, Khương Chúc, đúng là cô thật .” Phan Phúc đ.á.n.h giá Khương Chúc từ xuống , đáy mắt lóe lên tia thèm thuồng, “Nghe tối nay cô sẽ đến chơi, ngờ đến thật.”
“Đã đến , thì bồi đây chơi cho vui vẻ nào.”
Nói , vươn tay định ôm Khương Chúc: “Nào, tiên hôn lưỡi với một cái.”
Nhà họ Tề phá sản là chuyện sớm muộn, Phan Phúc sẽ còn kiêng dè cô nữa.
Lại ngờ, ngay khoảnh khắc tay sắp chạm Khương Chúc, Bạch Thần vươn tay kéo Khương Chúc sang bên , giơ chai rượu bên cạnh lên, đập thẳng đầu chút lưu tình.
“Choang ——!”
Ánh mắt Bạch Thần âm trầm, từng chữ từng chữ:
“Hôn... lưỡi?”