Thiên Kim Thật Là Cương Thi, Lấy Đâu Ra Thận Cho Các Người Đào - Chương: 01

Cập nhật lúc: 2026-03-19 18:59:52
Lượt xem: 25

Cha nhà họ Cố treo thưởng một trăm triệu để tìm tung tích con gái ruột.

chính là đứa con gái ruột đ.á.n.h tráo của họ, nhưng đáng tiếc là c.h.ế.t .

Có điều tiền khổng lồ đủ để một đạo sĩ đào lên khỏi mộ và luyện thành cương thi.

Ông với rằng chỉ thể sống ba mươi ngày, và yêu cầu tuyệt đối lộ tẩy khi ông nhận tiền.

chỉ là một con cương thi, não còn khuyết mất một mảnh, chẳng còn cách nào khác là cẩn thận diễn kịch.

Khi thiên kim giả là đồ ngốc chẳng gì, vội vàng gật đầu phụ họa.

Khi trai cố ý đua xe để hù dọa, bịt c.h.ặ.t con ngươi sắp rơi khỏi mặt.

Thậm chí để che giấu phận hơn, còn nuôi một "con " ở trường học; cô đói, thể giúp giải quyết hết phần ăn trưa.

may mắn, cho đến khi đạo sĩ nhận tiền vẫn hề bại lộ.

Thế nhưng đột nhiên tìm đến, hy vọng hiến thận cho cha.

lắc đầu, bà lập tức biến sắc, rằng cũng .

gì còn thận, cũng chẳng còn gan, những thứ đó lấy bán lấy tiền từ lâu .

Những đoạn ruột t.ử cung mà họ cần cũng lũ chuột ăn sạch, chỉ còn sót duy nhất một trái tim, nhưng giờ đây dường như nó cũng vỡ vụn .

VÀO TRUYỆN----------

"Tiểu tổ tông của ơi, cô nhớ cho kỹ, cô tên là Lâm An, Lâm An."

"Không nhảy tưng tưng khi , cũng gặm tay , càng tháo đầu để đập chuột, ?"

"Tam Thanh Tổ Sư cao phù hộ cho con bình an nhận tiền."

Nhìn vị đạo sĩ đang hốt hoảng mặt, gật gật đầu.

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

Ông là cương thi do ông hồi sinh, cũng là thiên kim thật của nhà họ Cố.

Để nhận một trăm triệu tệ tiền thưởng, 380 tỷ tiền Việt Nam từ nhà họ Cố, tuyệt đối để lộ phận cương thi.

Tuy nhiên, vì não bộ khuyết mất một chút, chẳng còn nhớ gì về ký ức khi còn sống cả.

Ngay cả lời đạo sĩ , cũng khối chỗ hiểu.

Thế nên ông chỉ còn cách lặp lặp những lời dặn dò, cố gắng khắc ghi những yêu cầu đó trong cái đầu của .

Cho đến tận khi cửa, đạo sĩ vẫn còn hỏi : "Cô tên là gì?"

"Lâm An."

"Ừm, ngoài việc để lộ phận cương thi thì còn gì nữa?"

chằm chằm mặt đạo sĩ, bộ não cố gắng vận động.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sắc mặt đạo sĩ ngày càng khó coi, ngại ngùng đầu dám ông .

Đạo sĩ dường như bỏ cuộc, ông gõ gõ đầu dặn dò: "Cô nhớ, nhất định với cha cô là cô học."

gật đầu, đạo sĩ thở dài một tiếng:

"Haizz, tuy rằng học sinh trong trường bây giờ dương khí cũng chẳng dồi dào gì cho cam, nhưng xã hội cũng chẳng còn chỗ nào cao hơn thế nữa, chẳng lẽ bắt cô công trường ?"

Ông tiếp tục gõ sọ não :

"Nhớ kỹ đấy, ở trường thì tìm mấy trai trẻ mà hút nhiều , cũng sẽ đến đưa đồ cho cô."

gật đầu, sự dẫn dắt của đạo sĩ, thuận lợi gặp những của .

đạo sĩ khom lưng, hì hì khẳng định chính là thiên kim thật.

Ông nhanh, não theo kịp, nên đành bắt đầu quan sát nhà .

Anh trai nhíu mày, tầm mắt căn bản hề đặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-that-la-cuong-thi-lay-dau-ra-than-cho-cac-nguoi-dao/chuong-01.html.]

Mẹ với ánh mắt dò xét, cảm giác như kền kền rình rập.

Cô em gái thì nở một nụ ngọt ngào với .

cố gắng nhếch khóe miệng, cũng với cô .

lập tức đổi biểu cảm, trừng mắt dữ tợn.

khó hiểu, quá đáng sợ ?

Rõ ràng đạo sĩ đặc huấn cho mà.

đổi thêm vài kiểu khác, cô hình như càng thêm bất mãn.

Ngay lúc đang suy nghĩ xem nên gần xin thì đạo sĩ rời , ông cuối để nơi .

Nhìn ánh mắt của đều đồng loạt hướng về phía , lúng túng :

" tên là Lâm An, chào ."

Không khí im lặng mất vài giây, lên tiếng đầu tiên là cha Cố.

Ông đ.á.n.h giá từ xuống :

"Về là , những năm qua ở bên ngoài, sức khỏe thế nào?"

ngẩn , nghĩ đến đủ loại vết sẹo cơ thể .

Theo tiêu chuẩn đ.á.n.h giá của con , chắc là lắm .

Nghĩ , ngẩng đầu lên, nghiêm túc trả lời:

"Cha ? Con thấy chắc là ."

Cha sững sờ, vội vàng đỡ: "Không , dù gì cũng về , bồi bổ là khỏe ngay thôi."

Cha im lặng, vẻ hài lòng về .

Cuối cùng, chính em gái Cố Dao phá tan bầu khí ngượng ngùng .

hỏi :

"Chị ơi, hôm nay chị trang điểm kỹ ? Phấn mặt rơi lả tả kìa. Hay là vì để về nhà nên chị mới đặc biệt chuẩn thế ?"

Câu thốt , ánh mắt của ba còn đều rơi mặt .

Lúc họ mới phát hiện mặt trát một lớp kem nền dày cộp.

Thấy họ sang, chút hoảng loạn: "Cái... cái là... là..."

Câu hỏi quá phức tạp, não nổi nữa.

Anh trai khẩy, chậm rãi thốt bốn chữ: "Làm trò mạt hạng."

Mẹ liếc trai một cái nhưng cũng gì. Cố Dao thấy cúi đầu, cố ý nháy mắt với như đang tìm bậc thang cho xuống hỏi tiếp:

"Chị đừng hoảng mà, đầu trang điểm kinh nghiệm là chuyện bình thường. chị ơi, thấy chị mặc đồ rách rưới thế , đây chị học ?"

Nghe câu hỏi , não bắt đầu mụ mẫm.

học nhỉ?

nữa.

Còn đợi trả lời, Cố Dao hỏi tiếp:

"Không học thì bình thường ở nhà chị gì thế? Không lẽ chị... lấy chồng chứ?"

Đầu sắp nổ tung , câu hỏi càng nữa, dù cũng mới từ đất chui lên hai ngày, lo ngủ thôi.

 

 

Loading...