Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 262: Hạnh Và Bất Hạnh
Cập nhật lúc: 2026-05-01 02:19:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại hai tên âm sai kéo theo vài quỷ hồn xuất hiện cầu đá, chúng qua cầu, biểu cảm của một tên âm sai liền đổi.
“Ngửi thấy ?”
Tên âm sai còn hít hít mũi, ánh mắt tham lam quanh bốn phía: “Là mùi của tu sĩ, linh khí thật thuần khiết. Chắc chắn là một tu sĩ!”
“Tìm tên tu sĩ , dâng cho Quỷ vương.”
Vừa dứt lời, một tờ bùa chú xé gió bay tới, kèm theo một tiếng quát ch.ói tai: “Tà ma ngoại đạo, nạp mạng .”
“Không tự lượng sức .”
Tên âm sai mỉa một tiếng, sợi xích sắt đỏ rực vung , trói c.h.ặ.t lấy Sở Lạc đang lơ lửng giữa trung, dùng sức giật mạnh, kéo cô ngã nhào xuống đất.
“ là tu sĩ thật, linh khí thuần khiết tỏa khắp thế .”
Một tên âm sai bước tới, đả hồn bổng đè lên vai Sở Lạc, lập tức đè ép khiến cô thể nhúc nhích.
“Một tên tu sĩ cỏn con, cũng dám tự tiện xông quỷ vực, đúng là c.h.ế.t.”
Sở Lạc nghiêm giọng chất vấn: “Những mất tích dạo , các ngươi bắt . Bọn họ đều là sống, các ngươi dám?”
Âm sai khẩy: “Chúng gì mà dám? Hóa ngươi đến tìm đám ! Yên tâm , lát nữa thôi, ngươi sẽ đoàn tụ với bọn chúng.”
Nghe đến đây, Sở Lạc thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất, hiện tại đám đó vẫn .
Đợi Sở Lạc âm sai giải , trong Huyền môn đều bám theo phía , di chuyển chậm chạp.
Bắt một tu sĩ, hai tên âm sai vui mừng khôn xiết.
Chúng bàn tán xem khi dâng tu sĩ cho Quỷ vương sẽ đổi phần thưởng gì, bàn tán xem còn thể kiếm thêm quỷ hồn ở nữa.
“Chúng nhốt tên tu sĩ , đưa đám quỷ hồn đến Luân hồi đài xong, chúng sẽ dẫn ả đến gặp Quỷ vương.”
“Ừ ừ.”
Hai tên âm sai lôi xềnh xệch Sở Lạc đến một nhà lao âm u.
Mộng Vân Thường
Trên tường nhà lao treo đủ loại đèn dầu từ những chiếc đầu lâu kinh dị, ngọn lửa lúc thì chui từ mắt, lúc thì từ miệng, lúc thì từ tai.
Mỗi khi âm phong thổi qua, những chiếc đầu lâu đều phát những tiếng quỷ dị.
Phía xa huyết trì, vạc dầu, tiểu quỷ âm sai đang túm lấy lưỡi của hồn phách, dùng sức kéo mạnh.
Sở Lạc một lúc, mày nhíu c.h.ặ.t.
Nơi nghiễm nhiên là một Địa Phủ thu nhỏ.
Ngay cả một hình phạt t.r.a t.ấ.n, cũng áp dụng theo quy chế của Địa Phủ.
“Vào trong !”
Sở Lạc đẩy một phòng giam.
Âm sai rõ ràng để cô mắt, nhốt xong liền trực tiếp dẫn đám quỷ hồn rời .
Đợi âm sai xa, nhóm Thanh Dương mới xuất hiện, với Sở Lạc: “Sở tiểu hữu, chúng xem đội khảo sát và của quân đội nhốt ở nhé?”
“Ừm.”
Nhóm Thanh Dương lập tức bắt đầu tìm kiếm xung quanh nhà lao.
Nói là phòng giam, thực chất là dùng âm khí tạo thành kết giới, nhốt quỷ hồn và sống ở bên trong.
Trong một phòng giam, thậm chí còn thể thấy những t.h.i t.h.ể hóa thành bạch cốt.
Một lát , Thanh Dương , vẻ mặt vui mừng với Sở Lạc: “Sở tiểu hữu, chúng tìm thấy của đội khảo sát và quân đội . Hiện tại bọn họ đều .”
Sở Lạc gật đầu: “Đưa họ ngoài an .”
Quan trọng nhất là sự an của đám .
Thanh Dương cũng nghĩ .
Một lát , nhóm Thanh Dương liền dẫn theo của đội khảo sát và quân đội tới.
Một đoàn chậm rãi ngoài.
Vì kết giới, nhanh, dọc đường gặp mấy tốp âm sai, bọn họ đều từ từ né tránh.
“Nhìn thấy cầu đá , qua cầu đá là .” Khuông Gia nhịn .
Mọi từng bước từng bước bước qua cầu đá.
Đột nhiên trung, hai tên âm sai khóa một hồn phách từ trời giáng xuống, đáp ngay mặt bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-262-hanh-va-bat-hanh.html.]
Thanh Dương vội vàng điều khiển kết giới dạt sang một bên.
“Oa! Lần bắt một quỷ hồn mang đại công đức, nếu dâng cho Quỷ vương, tu vi của hai chắc chắn sẽ tăng vọt.”
“Cũng là do vận khí chúng , tên dã quỷ lang thang bên ngoài.”
“Hahaha!”
Hai tên âm sai vui vẻ lôi hồn phách rời .
Chúng phát hiện , cầu còn những khác.
Thanh Dương thở phào nhẹ nhõm: “Đi thôi!”
Đợi qua cầu đá, mắt tối sầm .
Giây tiếp theo ánh sáng ch.ói lóa chiếu đến lóa mắt.
“Thanh Dương đạo trưởng!”
“Mọi về !”
Túc Hướng Dương lao tới, kiểm tra tất cả , phát hiện ai thương, cũng ai xảy chuyện gì, lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Bên tình hình thế nào?”
Anh sai cấp đưa những tìm đến nơi an .
Người của quân đội thì còn đỡ, của đội khảo sát rõ ràng tinh thần chút suy sụp.
Nhìn thấy thứ gì cũng mang vẻ mặt kinh hoàng sợ hãi.
Thanh Dương đang định lên tiếng, thấy Khuông Gia hét lên: “Sở tiểu hữu, cô gì ?”
Sở Lạc bên cầu đá, mày nhíu c.h.ặ.t sang bờ bên : “ qua đó một chuyến.”
“Bên quả thực bất thường, nhưng tình hình cụ thể đợi chúng bàn bạc xong tính.”
Sở Lạc: “Bạn đang ở bên .”
Thanh Dương bước nhanh tới, giữ c.h.ặ.t cổ tay Sở Lạc: “Sở tiểu hữu, cũng thấy , nhưng cô thể nóng vội. Tên Quỷ vương đó lai lịch thế nào, chúng vẫn rõ. một điều chúng thể khẳng định, tên Quỷ vương đó, tuyệt đối dễ đối phó.”
Sở Lạc rút tay : “ hứa với , sẽ bảo vệ . Thân là tu hành, thể nuốt lời.”
Sở Lạc lùi một bước, chắp tay với : “Chư vị, xin cứ về !”
Cô xoay chạy về phía cầu đá, nhanh biến mất trong bóng tối phía bên cầu.
Khuông Gia tại chỗ gấp gáp dậm chân: “Người trẻ bây giờ thế nhỉ? Làm việc nóng vội như , thể đợi chúng chuẩn kế sách vẹn hẵng qua đó ?”
“Vậy bây giờ ? Chúng qua đó giúp cô ? Tên Quỷ vương đó thôi dễ xơi !”
“Có ai gieo quẻ ?”
Nói , liền gieo một quẻ.
“Thế nào?”
Người gieo quẻ cất quẻ của , với bọn họ: “Không đáp án.”
“Cái gì?”
“Vị Sở tiểu hữu sống c.h.ế.t, dựa bản cô . Cho dù chúng đó, cũng vô ích.”
Sắc mặt tất cả đều vô cùng ngưng trọng.
Biên Lương bước đến cạnh Thanh Dương, hỏi: “Ông tìm Sở Lạc ở ? Cô rốt cuộc thuộc môn phái nào, sư thừa là ai? Cho dù chúng cứu cô , cũng thể thông báo cho sư môn của cô , để sư môn cô đến cứu.”
Thanh Dương: “Sở tiểu hữu vô môn vô phái, cũng sư thừa.”
“Thanh Dương, đến lúc , ông còn giấu chúng !”
Thanh Dương: “ lừa các ông.”
Ông kể thế của Sở Lạc.
Khuông Gia về phía bên cầu đá: “Vô môn vô phái, tự học thành tài! Trong thời đại mạt pháp linh khí suy vi , còn thiên tài bực !”
“Đây rốt cuộc là niềm hạnh phúc của Huyền môn, là sự bất hạnh của Huyền môn đây!”
Thiên tài cỡ , nếu ở thời đại linh khí dồi dào, ít nhiều cũng tu luyện một thành tựu lẫy lừng.
ở thời đại mạt pháp , thiên tài... cũng chẳng tu luyện cái gì.
Thật đáng buồn đáng than!