THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-01-20 04:01:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa còn phấn khích.

“Tin gì thế ?” Bạch Ngữ Dung bình tĩnh xuống ghế, thuận miệng hỏi một câu, đồng thời vươn tay lấy đại một chai trong đống chai lọ bàn, cầm lên ngắm nghía, tâm hồn thả bay đó, chẳng đang nghĩ gì.

Tới khi thấy Hứa Tần Nhã ở đầu dây bên ríu rít một dài, Bạch Ngữ Dung mới dần thu biểu cảm thờ ơ, quan tâm mặt, tay chầm chậm hạ xuống, đặt cái chai về vị trí cũ, lòng mừng rỡ hân hoan thế nào.

Bấy giờ, thái độ của cô ngoắt một trăm tám chục độ, vội vàng cầm lấy điện thoại bằng cả hai tay, hỏi: “Mẹ … ông ba Phụng hả? Có thật là ông ba Phụng của nhà họ Phụng ?”

!” Hứa Tần Nhã cũng toét miệng : “Không ngờ năm đó ông hai của con còn để cho chúng món quà lớn tới .

Ngữ Dung nè, nếu sắp tới của nhà họ Phụng tới tìm con thì nhớ biểu hiện một chút, ?”

“Dạ, , cứ yên tâm, con hiểu mà.” Bạch Ngữ Dung ngoan ngoãn đồng ý, tạm ngừng vài giây, đó giả vờ như thuận miệng hỏi: “Phải , , t.h.u.ố.c của hết ? Có cần con gửi thêm về ạ?”

“Vẫn còn mấy viên, điều…” Chẳng nghĩ tới chuyện gì, Hứa Tần Nhã bỗng mở miệng : “Con gửi thêm mấy hộp về nhà để đem biếu cho ông ngoại với của con.”

“Dạ, thành vấn đề.” Bạch Ngữ Dung gật đầu.

Tựa như một chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, cô ngọt ngào hỏi thăm Hứa Tần Nhã thêm một lát mới cúp điện thoại.

Vừa cúp máy, Bạch Ngữ Dung tức khắc hào hứng dậy khỏi ghế, tới lui mấy vòng trong phòng mới dần dần tỉnh táo .

Nhà họ Phụng , đó là đối tượng mà tới cả bốn gia tộc lớn cũng tranh lấy lòng đấy.

Nếu thể giữ gìn mối quan hệ với nhà họ Phụng, thế thì nhà họ Mễ…

Bạch Ngữ Dung bĩu môi, mặt lộ rõ vẻ xem thường.

Đứng châu ngọc, nhà họ Mễ là cái đinh gì ?

***

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-310.html.]

Mặt khác, tại nhà họ Mễ.

Lúc , Mễ Ông Thành đang trò chuyện vui vẻ với Phụng Hồng Bác mà chẳng hề rằng một con nhóc dám xem thường nhà họ Mễ.

Ông sung sướng tới lui trong phòng một hồi, đó mới sang với con trai là Mễ Nghĩa Văn: “Xem chuyến đám Chu Phổ trở mặt với nhà họ Phụng .”

Nói tới đây, Mễ Ông Thành hả hê hừ nhẹ một tiếng.

Mễ Nghĩa Văn bên cạnh, lén lút cử động chân , cất tiếng hỏi: “Cha , kế tiếp, bên phía Chu Phổ…”

“Không cần để ý tới.” Mễ Ông Thành hờ hững phẩy tay, khẩy, đắc ý : “Dám đắc tội nhà họ Phụng, chúng gì hết, chỉ cần thả tin tức ngoài, tự khắc tranh tay diệt trừ ông thôi.”

Mễ Nghĩa Văn gật đầu, thoáng cau mày.

Mễ Ông Thành vốn còn định thêm gì đó, nhưng đầu thấy con trai như , thế là nhíu mày hỏi: “Nghĩa Văn, con thế?”

“Ba, ban nãy lúc Ôn Liễu tay...” Mễ Nghĩa Văn nhúc nhích bàn chân: “Con cảm giác sức lực của cô đúng lắm.”

Ông dừng một chút, khi thấy Mễ Ông Thành ý bảo tiếp thì mới mở miệng: “Con thấy... lẽ vết thương của cô nặng như trong lời đồn ạ.”

Thì là chuyện .

Mễ Ông Thành xong thì khoát tay, trưng vẻ mặt “ba còn tưởng chuyện gì ghê gớm lắm chứ” bảo: “Chỉ một chiêu thì thể chắc gì, hơn nữa con cũng ngờ là Ôn Liễu sẽ tay, đúng chứ?”

mà...” Mễ Nghĩa Văn còn thêm cái gì nhưng Mễ Ông Thành cắt ngang.

“Rồi , đừng để ý chuyện nữa.” Mễ Ông Thành dửng dưng phất tay: “Mấy năm qua con dồn hết tâm huyết việc xây dựng và phát triển nhà họ Mễ, cho nên thể lực phần suy sút cũng là chuyện bình thường thôi.

Đối với mấy đứa mà thì cách nhận vị trí huyệt vốn là kiến thức cơ bản, con cần tự coi thường như thế.”

Thấy Mễ Ông Thành đến mức , Mễ Nghĩa Văn cũng tiện thêm gì nữa, cho nên ông chỉ đành gật đầu im lặng.

Mễ Ông Thành thấy thế thì lòng gật đầu, đó dường như nhớ đến cái gì cho nên hỏi: “ , con gọi điện thoại cho Mễ Nhã , nhờ con bé tìm con nhỏ bạn gì của nó để lấy thêm một ít đan d.ư.ợ.c. Hiện giờ chúng mối quan hệ thiết với nhà họ Phụng , tranh thủ lấy lòng bà Phụng luôn một thể.”

Loading...