Thiên Kim Thật Ốm Yếu Biết 100 Triệu Điểm Huyền Học Có Gì Sai? - Chương 179: Mời Vua Vào Rọ
Cập nhật lúc: 2026-04-02 23:23:59
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Y thực sự gọi nổi hai chữ đó, cuối cùng lựa chọn buông tha cho bản , Lục Chí, trực tiếp hỏi: “Được ?”
Lục Chí sửng sốt một chút. Ông đương nhiên đồng ý, đây là họ hàng của Giả Bình, họ hàng của ông . Mấy nếu đến thôn, ông cả đời e là đều vợ còn mấy họ hàng .
“Cái đó... nhà chúng cũng nhiều phòng như a?” Lục Chí uyển chuyển .
Trì Vũ chút thất vọng: “Vậy bỏ ạ, là cháu định như .”
Mộng Vân Thường
Phương Hồng thuận theo lời Trì Vũ, xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Bạch, : “ , nhà chúng cháu vốn cũng gia đình giàu gì, cũng cầu mong thiên tài gì, Tiểu Bạch thể vui vẻ lớn lên là .”
Ngô Thủ Nhân thấy bọn họ như , Phương Hồng, : “Cháu đại ca mà cũng quá suy nghĩ cho các em . Thế , thôn chúng thường xuyên ngoài thuê, lát nữa giúp các cháu hỏi xem nhà ai nhà trống, lẽ thể cho các cháu ở tạm.”
“Thật ạ?” Trì Vũ vẻ mặt kinh ngạc vui mừng Ngô Thủ Nhân, trong lòng đang cảm thán, Ngô Thủ Nhân rốt cuộc là giữ bọn họ đây đến mức nào?
Ngô Thủ Nhân gật đầu, một lát chút khó xử: “Mặc dù là trưởng thôn, đều nể mặt , nhưng mà, thôn chúng cũng quy củ, là trưởng thôn cũng nên gương.”
Trì Vũ trong lòng hiểu rõ, trọng điểm đến . Cô nháy mắt với Phương Hồng, Phương Hồng hiểu ý, hỏi: “Là quy củ gì ạ?”
Ngô Thủ Nhân : “Yên tâm, chuyện gì rắc rối, chính là ở thôn chúng , bắt buộc một cái giấy phép cư trú. Nếu cháu mua nhà ở thôn chúng , giấy phép cư trú chúng sẽ đưa cùng hợp đồng cho cháu. Mặc dù các cháu mua nhà, nhưng ở trong thôn thì giấy phép cư trú vẫn , đến lúc đó cũng dễ ăn với dân làng.”
Giấy phép cư trú?
Trì Vũ tò mò hỏi: “Hình như một thành phố quả thực cần giấy phép cư trú.”
Ngô Thủ Nhân ha ha hai tiếng: “Ngôi làng nhỏ của chúng thể so sánh với thành phố lớn . Đây chẳng qua là quy củ tổ tiên chúng để , một tờ giấy mà thôi, tên cháu lên, bất kỳ sức ràng buộc nào, cháu đến ở thì ở, thì , chẳng qua là cho lệ thôi.”
Phương Hồng Trì Vũ, nhận thông tin Trì Vũ đưa tới, : “Cháu cần gọi điện thoại cho trưởng bối trong nhà hỏi ý kiến một chút.”
Ngô Thủ Nhân gật đầu: “Được, cháu rõ với trưởng bối, giấy phép cư trú đó của chúng tên lên là , cũng là để cho trong thôn xem thôi.”
Phương Hồng bộ tịch khỏi phòng bao. Những khác trong phòng bao bắt đầu ăn cơm, trong lòng đều chứa tâm sự, nhưng ngoài mặt đều bày dáng vẻ hòa thuận vui vẻ. Không lâu Phương Hồng , là trưởng bối trong nhà đồng ý .
Ngô Thủ Nhân ngay lập tức bảo Ngô Hoành xin khách sạn giấy trắng và b.út.
Trì Vũ nhướng mày: “Đây là gì ạ?”
Ngô Thủ Nhân : “Viết giấy phép cư trú cho các cháu.”
“Bây giờ luôn ạ? Dùng giấy b.út luôn ạ?” Trì Vũ hỏi.
Ngô Thủ Nhân gật đầu: “Đã , cư trú ở chỗ chúng tùy ý, đều là do tay, các cháu ký cái tên, về đóng cái dấu, coi như xong . Ngày mai bảo Ngô Hoành mang giấy phép cư trú cho các cháu, đỡ phiền phức.”
Ngô Thủ Nhân xong cầm b.út liền bắt đầu . Giấy phép cư trú cũng tùy ý thật. Trì Vũ chằm chằm tờ giấy đó, Ngô Thủ Nhân lâu xong một tờ đưa cho Trì Vũ, ông hỏi: “Các cháu đều c.ầ.n s.ao?”
“Không cần ạ.” Trì Vũ nhanh ch.óng , “Chỉ cháu và em trai thôi, các đều cần.”
Mục tiêu của Ngô Thủ Nhân vẫn luôn là Tiểu Bạch, cũng đám trẻ tuổi đều qua tuổi thi đại học , quả thực quá cần thiết. Ông Trì Nhạc: “Cháu c.ầ.n s.ao?”
Trì Nhạc Trì Vũ, lắc đầu: “Cháu thích trường học hiện tại, chuyển trường.”
Ngô Thủ Nhân mang tính tượng trưng khuyên vài câu, khi Trì Nhạc kiên định từ chối, ông cũng gì nữa, chỉ hai tờ giấy phép cư trú, một tờ đưa cho Trì Vũ, một tờ đưa cho Tiểu Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-that-om-yeu-biet-100-trieu-diem-huyen-hoc-co-gi-sai/chuong-179-moi-vua-vao-ro.html.]
Trì Vũ chằm chằm tờ giấy đó, nhận điều gì, cúi đầu, tên lên.
Tiểu Bạch còn nhỏ, chữ xiêu xiêu vẹo vẹo. Trì Vũ đến bên cạnh nó, nắm tay nó xuống hai chữ: “Bạch Cảnh.”
Tiểu Bạch chằm chằm hai chữ đó, ngẩn một lúc.
Trì Vũ đưa hai tờ giấy đó cho trưởng thôn, cúi đầu Tiểu Bạch đang ngẩn , gắp một miếng thịt bỏ bát nó: “Ăn nhiều chút.”
Tiểu Bạch hồn, ngoan ngoãn gật đầu, ném chút cảm giác khác thường đầu, cầm thìa ăn cơm.
Ngô Thủ Nhân hai tờ giấy đó vô cùng hài lòng: “Ngày mai bảo Ngô Hoành đến đón các cháu thần miếu, ký giấy phép cư trú, bái thần miếu, các cháu chính là trong thôn .”
Trì Vũ gật đầu, tiếng cảm ơn.
Ăn cơm xong, Phương Hồng thanh toán. Nhóm Trì Vũ ở cửa nhà hàng đợi Phương Hồng, chào tạm biệt gia đình Ngô Thủ Nhân. Lục Chí trực tiếp ôm eo Vân Y: “Vợ chúng cũng về nhà thôi.”
Nhóm Phó Văn chằm chằm bàn tay Lục Chí đặt eo Vân Y, cố gắng duy trì biểu cảm mặt.
Vân Y nhịn ý nghĩ c.h.ặ.t đứt bàn tay đó, : “Lâu lắm em chuyện với Tiểu Vũ bọn họ, tối nay em về , em ở cùng Tiểu Vũ.”
Lục Chí nhíu mày, tối qua ở cùng ? Chẳng lẽ Giả Bình vẫn còn đang tức giận? Nghĩ đến đây ông cũng chút tức giận, ông lời ngon tiếng ngọt, còn mua hoa, bà mà mặt bao nhiêu cái gì mà tối về nữa, để mặt mũi chồng là ông ở ?
“Được, về thì về.” Giọng Lục Chí chút cứng rắn, dẫn Lục Tùng luôn.
Không còn ngoài, Trì Vũ đến bên cạnh Vân Y: “Anh như vợ chồng bọn họ về chừng sẽ cãi đấy.”
Vân Y hừ lạnh một tiếng: “Đôi vợ chồng còn thể tiếp tục nữa còn , còn quan tâm bọn họ cãi ?”
Lại khôi phục giọng của đàn ông.
Trì Vũ phủ nhận lời , chỉ là vẫn chịu nổi việc đội lốt Giả Bình, dùng giọng của để chuyện: “Đi thôi, mau về thôi, giải phóng , cũng giải phóng tất cả chúng .”
Nhóm Phó Văn một tiếng, đợi Phương Hồng , liền về phía khách sạn.
Phương Hồng đường vẫn chút lo lắng: “Giấy phép cư trú đó chắc chắn vấn đề, các em nên cứ thế tên lên.”
Lúc đó bảo Trì Vũ từ chối, nhưng cũng chuyện Trì Vũ cản . Lúc đó nếu thêm gì đó sợ sẽ khiến Ngô Thủ Nhân nghi ngờ. Anh Trì Vũ và Tiểu Bạch chút lo lắng.
Trì Vũ : “Yên tâm, sẽ chuyện gì , tờ giấy đó là Bạch Cảnh và Tiểu Bạch quan hệ gì?”
Mọi sửng sốt một chút, hình như chút đạo lý.
Mặc dù Bạch Cảnh là kiếp của Tiểu Bạch, nhưng kiếp Tiểu Bạch tên là Bạch Cảnh a, ít nhất hiện tại Tiểu Bạch vẫn là Tiểu Bạch.
“Thì cô đ.á.n.h chủ ý .” Vân Y hiểu , “Như thì, tờ giấy phép cư trú đó của Tiểu Bạch mặc kệ đám đó gì, ngược cũng chẳng tác dụng gì, nhưng tờ đó của cô…”
Vân Y hết lời, nhưng những mặt đều là kẻ hồ đồ. Trì Nhạc suy nghĩ một chút, : “Hay là tối nay trộm về cho em?”
Trì Vũ lắc đầu: “Không , ông để ý Tiểu Bạch hơn, bên em nguy hiểm nhỏ hơn một chút. Hơn nữa em chính là để ông tay, em ngược xem xem, ông rốt cuộc những chuyện đó như thế nào.”
Chuyện chậm trễ mấy ngày , sự kiên nhẫn của cô cũng sắp cạn kiệt , cô chờ đợi nữa mời vua rọ .