Thiên kim thật sự đã khai trí rồi - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 21:32:39
Lượt xem: 3,483

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh trai cau c.h.ặ.t mày: "Cái đồ ngu Ôn Noãn !"

 

Anh như thấy ma, kéo Nhan Nhan bỏ chạy thục mạng.

 

tại chỗ, theo bóng lưng trai.

 

Xem kiếp thể nào chiếm thiện cảm của trai , vì hai đứa là ruột thịt, l.o.ạ.n l.u.â.n thật.

 

May mà cũng l.o.ạ.n l.u.â.n.

 

thật thà mà.

 

Anh trai cho chụp lén.

 

Vậy .

 

Tối nay, bố phòng chăm sóc đặc biệt.

 

Khi đẩy , bố mày xám mày xanh, mặt còn chút huyết sắc, cầm tài liệu ôn tập lịch sử cho kì thi đại học mà to giường bố.

 

Bố ho khan: "Ôn Noãn, con thể đổi chỗ khác để học ?"

 

vội vàng ngẩng lên: "Bố tỉnh ạ?"

 

Bố: "Đổi con chăm sóc bố , con thích học, bố mừng, nhưng đây là phòng bệnh, để bố nghỉ ngơi một chút."

 

thôi: "Mẹ... Mẹ ở trong phòng tổng thống, chú Nhiếp mua một con mèo Anh lông ngắn lộn vòng, mời sang xem mèo lộn vòng."

 

Bố phun một ngụm m.á.u, vội dùng chiếc tất cởi để lau cho ông : "Bố đừng lo, lộn vòng sẽ tổn thương cột sống mèo ạ, bố xem , mèo con lộn liền ba vòng, dễ thương quá."

 

đưa đoạn video chất lượng Nokia cho bố xem.

 

Tay ông run lên: "Cái video AI?"

 

lắc đầu: "Lần con thêm ship đồ ăn, nhận đơn ship cho chú Nhiếp một hộp "siêu mỏng 0.01", điện thoại con vỡ màn hình, vô tình rơi cửa phòng tổng thống. Trùng hợp , nhặt điện thoại con, cầm phòng chú Nhiếp, khi xong việc thì gửi quầy lễ tân. Khách sạn năm đúng là do nhà Liễu Ánh Hạc mở, nhận điện thoại của con, bèn mang về cho con." hề hề.

 

Sắc mặt bố càng lúc càng đen: "Ôn Noãn, con họ đang ?"

 

suy nghĩ một lát, ông với vẻ ngây thơ: "Hẳn là chuyện bình thường thôi ạ, trai và Nhan Nhan cũng dụi đầu kẹo kéo mà."

lướt tiếp video: "Con cũng vô tình đây ."

 

Bố bỗng phụt một ngụm m.á.u, đôi mắt ông đỏ ngầu: "Đồ nghiệt chướng!"

 

co rúm một bên, vẻ mặt cực kì thấp thỏm lo âu: "Bố đang con ạ?"

 

Bố hất tung thứ tủ đầu giường bệnh: "Tao là mày ngu thật đang giả ngu nữa."

 

nhíu mày với vẻ thắc mắc: "Bố đang lẫy con ? Con hiểu , bố gì thì cứ thẳng ạ."

 

"Cút ngoài!"

 

đuổi thẳng cổ khỏi cửa.

 

Liễu Ánh Hạc đang khoanh tay, một chân co , tựa lưng bức tường ngoài hành lang.

 

Thấy , nghiêng đầu, cất giọng lạnh lùng: "Sao ?"

 

ngẩn ngơ, đáp: "Sao là ? Hình như bố em vui lắm, em cũng chẳng tại ông nổi giận nữa."

 

Liễu Ánh Hạc nhẹ nhàng nhếch nôi, ánh mắt trở nên dịu dàng pha chút nuông chiều: "Ừ. Đi ăn tối nhé?"

 

Vừa đến ăn là vui vẻ hẳn lên. Đi nửa đường Liễu Ánh Hạc cầm điện thoại lên : "Thám t.ử báo tin: bố em đang sửa di chúc ."

 

hút nước cam rồn rột : "Mong là bố sống lâu trăm tuổi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-that-su-da-khai-tri-roi/chuong-5.html.]

"Thôi bỏ ."

 

"Ung thư giai đoạn cuối đau lắm, chỉ cần bố giải thoát thì dù ông , em cũng chấp nhận ."

 

Liễu Ánh Hạc cắt cho một miếng bít tết, bỗng lên tiếng với giọng mũi nghẹn ngào: "Lần khi nào thì ?"

 

Anh im lặng một lát, đặt d.a.o nĩa xuống, thong thả dùng khăn lụa lau sạch những ngón tay thon dài: "Noãn Noãn, em ?"

 

cúi đầu, cắm cúi ăn: "Em nữa."

 

Có đôi khi Liễu Ánh Hạc mau ch.óng trở về từ nước ngoài để trò chuyện với , cho dù chỉ là cùng dạo trong công viên cũng .

 

cũng lúc, ước đừng bao giờ gặp nữa. Bởi mỗi gặp mặt, đều chứng kiến bộ dạng nhếch nhác, t.h.ả.m hại của .

 

Đã phơi bày sự t.h.ả.m hại mặt bao nhiêu năm nay , vẫn hy vọng đừng thấy cảnh trông khó coi hơn nữa.

 

Liễu Ánh Hạc im lặng.

 

Hồi lâu , khẽ : "Anh dự định sẽ ở . Ông bà nội cũng già , nên trốn tránh trách nhiệm của mà ở nước ngoài mãi ."

 

thoáng ngẩn : "Vậy thì chào mừng về nhà! Anh nhất định sẽ là thừa kế xuất sắc của nhà họ Liễu, và cũng sẽ chăm sóc ông bà nội chu đáo thôi!"

 

Đêm kỳ thi đại học.

 

Mẹ cùng trai và Ôn Nhan đang túc trực bên giường bệnh của bố để tỏ lòng hiếu thảo.

 

vô tình điều chỉnh điều hòa sang chế độ sưởi ấm.

 

Bố nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn một lời, hiện giờ ông từ chối giao tiếp với tất cả .

 

Anh trai phát hiện nhiệt độ điều hòa vấn đề, liền lôi - đang ôn bài ở hành lang .

 

Ánh mắt cực kì thâm độc: "Ôn Noãn, mày cố tình hại bố đúng ? Mày ông xảy chuyện để Nhan Nhan lo lắng, gây ảnh hưởng đến tâm lý thi đại học của em chứ gì?"

 

chớp chớp mắt mà .

 

Anh trai đẩy mạnh đầu , ngả , suýt chút nữa thì ngã nhào.

 

Bố cất giọng khàn đục: "Con phép nhắc đến cái tên Ôn Nhan nữa!"

 

Anh trai ngớ : "Bố, ý bố là ạ?"

 

Ôn Nhan rơm rớm nước mắt: "Bố ơi, con gì khiến bố vui ? Con thể sửa đổi mà, chỉ mong bố thoải mái hơn một chút."

 

Bố nghiến răng ken két, nhắm nghiền mắt .

 

Mẹ gọi tất cả chúng khỏi phòng bệnh.

 

Ngoài hành lang, Ôn Nhan nép lưng trai.

 

Ánh mắt cực kì phức tạp: "Bố các con bệnh lâu ngày nên tâm tình cũng là lẽ thường. Đừng để chuyện ảnh hưởng đến kỳ thi ngày mai, Nhan Nhan và Noãn Noãn về nhà ôn bài . Thừa Hy và sẽ ở đây chăm sóc bố."

 

Vừa cùng Ôn Nhan bước khỏi cổng bệnh viện, Liễu Ánh Hạc tiến gần từ lề đường, nhẹ nhàng nhướng mày với .

 

hiểu ý ngay lập tức.

 

hiệu bảo Ôn Nhan về nhà .

 

Trên màn hình điện thoại, đuổi trai chỗ khác, bà đặt tay lên ống dẫn oxy, bên giường bệnh với vẻ mặt lạnh lùng: "Bao nhiêu năm qua, ông coi như kẻ hầu hạ, bao giờ xem là một con đúng nghĩa. là vợ ông, chứ nô lệ để ông thích thì gọi đến, ghét thì đuổi . Lúc nhắc đến ly hôn, ông tay trắng. Ông nghĩ tại về bên cạnh ông? Công ty của Nhiếp Hoài Thịnh đang gặp khủng hoảng tài chính, chỉ mới giúp . giờ sắp phá sản , chúng thể đợi thêm nữa."

 

Bố phát những tiếng kêu khàn đặc đau đớn.

 

Tiếc là phòng bệnh VIP cách âm , chỉ cần đóng cửa thì ở bên ngoài chẳng thấy gì.

 

 

Loading...