Thiên kim thật sự đã khai trí rồi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 21:32:40
Lượt xem: 3,974

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

và Liễu Ánh Hạc một cái.

 

Rồi cả hai nhanh ch.óng chạy lên lầu.

 

Liễu Ánh Hạc kéo trai – lúc đang bưng khay thức ăn dinh dưỡng ở cuối hành lang – chỗ khác.

 

dẫn vệ sĩ đẩy cửa xông .

 

Bố trợn trừng mắt, còn thì sững sờ, hoảng hốt.

 

Vệ sĩ nhanh ch.óng khống chế .

 

nắm c.h.ặ.t lấy tay bố: "Bố chứ ạ? Trong lòng con cứ thấy bồn chồn lo lắng thế nào , nên mới đưa lên xem . Anh trai cứ cản cho con , may mà con đến kịp."

 

Gân xanh trán bố nổi lên cuồn cuộn: "Gọi luật sư Trương đến đây!"

 

dùng nhận diện khuôn mặt để mở khóa điện thoại của bố, ông gọi video trực tiếp với luật sư Trương. Phía bên đến nhanh và mang theo một cặp tài liệu đầy giấy tờ.

 

Bố run rẩy chỉ tay: "Thay đổi thừa kế di chúc. Để 50% cho Ôn Noãn, 50% còn cho Ôn Nhan. Không để cho thằng Ôn Thừa Hy một xu nào, cũng cho con mụ độc ác Hà Thư Diệc lấy một đồng!"

 

nhắc nhở với vẻ mặt khó xử: " đứa bé trong bụng Nhan Nhan là con của trai, như thì vẫn sẽ..."

 

lấy một tấm hình siêu âm giả chế từ ảnh Ultraman, bố mắt mờ nên rõ. Ông tức đến mức run rẩy, ngã từ giường bệnh xuống, túm c.h.ặ.t lấy luật sư Trương: "Toàn bộ tài sản để hết cho Ôn Noãn!"

 

lẳng lặng gấp tờ giấy , ngoan ngoãn chiếc ghế nhỏ, lau sạch những vết bẩn mặt bố.

 

Mẹ đưa .

 

Bố vì quá tức giận mà khí huyết xông lên, đôi mắt đỏ ngầu.

 

Luật sư Trương sửa xong di chúc thì hối hả thủ tục ngay.

 

Sau khi thu xếp thỏa cho bố, đóng c.h.ặ.t cửa phòng, dặn dò vệ sĩ canh gác cẩn thận, cho bất cứ ai trong.

 

Liễu Ánh Hạc rủ trai đua xe, tiện tay đưa khay cơm của bố cho hộ lý phóng xe mất dạng.

 

Kỳ thi đại học diễn vô cùng thuận lợi.

 

vẫn luôn giữ vững tinh thần chăm chỉ.

 

Sau khi thi xong, tự chấm điểm và nhận thấy kết quả là thể đỗ các trường đại học top đầu cả nước.

 

Ôn Nhan đến thành phố nơi trai đang học để học đại học. Mẹ biến mất hai tháng .

 

Ôn Nhan và trai chỉ nghĩ rằng nước ngoài cùng chú Nhiếp nên cũng chẳng bận tâm lắm.

 

một phút khi hết hạn nộp nguyện vọng, trai lén sửa đổi nguyện vọng của . Lúc nhận giấy báo trúng tuyển, tìm .

 

Anh nhướng mày với vẻ cực kì đắc ý: "Nhan Nhan mà rời xa tao thì chẳng ai chăm sóc cả. Trong nhà cũng cần thường xuyên túc trực bên bố, mày học đại học ở ngay thành phố là hợp tình hợp lý ."

 

ngước lên : " ơi, tại chăm sóc bố là Nhan Nhan? Em mới là em gái ruột của mà. Nhan Nhan là ngoài nhưng hưởng thụ tài nguyên của nhà bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ cô nên đóng góp chút gì ?"

 

Ôn Nhan rơm rớm nước mắt: "Xin nhé, Noãn Noãn. Tớ và Thừa Hy lớn lên bên , nếu rời xa , tớ sẽ chứng lo âu xa cách mất."

 

nhẹ nhàng gật đầu: "Ồ."

 

Ôn Nhan ngẩn vì phản ứng của .

 

Ánh mắt trai trở nên lạnh lùng: "Sao cái đứa như mày lắm chuyện thế hả Ôn Noãn? Vóc dáng Nhan Nhan mảnh mai, yếu đuối, việc chăm sóc bố chắc chắn do mày gánh vác , đừng mà lười biếng."

 

cúi đầu xuống: "Vâng. Vậy để em hỏi thử cư dân mạng xem họ đồng ý nhé?"

 

giơ điện thoại lên, bên hiển thị đang là một buổi livestream. với vẻ bình thản: "Hi vọng thể phân xử giúp . chỉ là một học sinh mới nghiệp cấp III, chẳng những gì mà trai là đúng sai nữa."

 

Sóng bình luận màn hình nổ tung.

 

Anh trai lao đến, định cướp điện thoại của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-that-su-da-khai-tri-roi/chuong-6.html.]

 

Ôn Nhan che mặt, kinh hãi mà kêu lên.

 

Liễu Ánh Hạc - nãy giờ vẫn nấp trong bóng tối - đột ngột bước , chắn mặt .

 

Chưa đến mười phút , cư dân mạng tung ảnh căn cước công dân mà từng mất lên mạng:

 

“Ôn Noãn, nữ, 18 tuổi.”

 

“Thiên kim của Tập đoàn Ôn Thị.”

 

Các dòng bình luận cuộn lên một cách nhanh ch.óng:

 

“Hóa "em gái bảo bối" đáng thương của chúng là thiên kim của Tập đoàn Ôn Thị!”

 

còn thường xuyên mua sản phẩm công nghệ của nhà họ nữa chứ.”

 

“Xem những dòng tâm sự trang cá nhân của em đều là thật . Nhà họ Ôn thiên vị đến mức thể tin nổi, còn cái cặp incest giả cũng là thật luôn.”

 

“Thật đê tiện, tất cả bọn họ đều đang bắt nạt thiên kim thật của lòng !”

 

Sự việc nhanh ch.óng lan truyền và leo thẳng lên top tìm kiếm.

 

Cư dân mạng phẫn nộ tìm đến tận ký túc xá đại học của trai để ném trứng thối. Bạn cùng phòng của chịu nổi phiền phức nên ngày nào cũng mắng c.h.ử.i thậm tệ.

 

Lãnh đạo nhà trường cũng khuyên nên mau ch.óng giải quyết vụ việc.

 

Ôn Nhan tẩy chay và "khai t.ử" trong xã hội, trong cả giới tiểu thư lẫn diễn đàn của trường. Cô dám khỏi cửa, cánh săn ảnh thì túc trực quanh chỗ cô mỗi ngày để săn tin sốt dẻo.

 

Đêm ngày khai giảng, các chỉ sinh tồn của bố lên xuống bất thường, bệnh viện gọi điện báo tin.

 

máy thở, nắm c.h.ặ.t lấy ống dẫn oxy.

 

Mặt bố tím tái hết cả: "Gọi... Gọi bác sĩ..."

 

vẻ mặt đau đớn của ông : "Bác sĩ bận , bố , bố điều một chút ."

 

Khi trai và Ôn Nhan chạy đến, vì quá vội vàng, dẫm đứt đầu nối của ống oxy. Bố trợn mắt trân trân, nhưng chẳng thể thốt lời nào. Ông chỉ còn thoi thóp thở , còn hít nữa.

 

Khi bác sĩ đến nơi, ông mắng trai một trận xối xả.

 

Ngay đêm đó, tin tức Ôn Thừa Hy sơ suất dẫm đứt ống oxy leo lên top tìm kiếm mạng.

 

Luật sư công bố thừa kế duy nhất của nhà họ Ôn.

 

Anh trai và Ôn Nhan đều ngây .

 

Toàn bộ thẻ ngân hàng của họ cũng đóng băng .

 

Mẹ thả khỏi mật thất trong trang viên, bà hỏi rốt cuộc chuyện là thế nào.

 

rũ mi: "Mọi chuyện quá muộn ."

 

Mẹ nhận hơn 99 tin nhắn từ chú Nhiếp thì ngã khụy xuống đất vì bàng hoàng.

 

Anh trai và Ôn Nhan xã hội tẩy chay, họ vay mượn tất cả những khoản tiền thể vay tháo chạy nước ngoài.

 

Họ bỏ cả bằng đại học, vượt biên sang xứ chỉ với tấm bằng cấp ba.

 

Thế nhưng xuống máy bay, trai biến mất cùng một đám da đen, chính xác hơn là bắt cóc.

 

Ôn Nhan đuổi theo kịp, chỉ thể bơ vơ nơi đất khách quê , rửa bát thuê và thuê chui.

 

Liễu Ánh Hạc gắp cho một miếng sườn xào chua ngọt, ánh mắt cực kì dịu dàng: "Chuyện cũng , ăn cơm ."

 

dãy dài dằng dặc đến hoa cả mắt trong tài khoản ngân hàng, Liễu Ánh Hạc mỉm : "Đừng đếm nữa. Sau cộng thêm cả tài sản của nhà họ Liễu nữa, chẳng lẽ em định vui mừng tới mức thèm ăn cơm luôn ?"

 

lắc đầu, vội vàng đặt điện thoại xuống: "Không vì vật ngoài mà vui, vì bản mà buồn. Dù chuyện thì ăn uống t.ử tế mới là cách sống thọ. Em sống thật mới xứng đáng với tiền khổng lồ chứ."

Loading...