Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C15
Cập nhật lúc: 2026-03-17 20:26:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 15: KHÔNG QUỲ
Con ngõ nhỏ phía Nam kinh thành vốn dĩ hẹp, nay càng thêm chật chội bởi sự hiện diện của một đám trẻ con đang vây quanh một "con mồi" tội nghiệp. Mùi hôi thối từ rác rưởi ứ đọng cơn mưa quyện với mùi ẩm mốc của những bức tường vôi lở loét tạo nên một bầu khí ngột ngạt đến khó thở.
Giữa vòng vây , Trường An đang sõng soài mặt đất lầy lội.
Đám trẻ đều là con cái của những gia đình chút tiền của ở phố bên cạnh, áo quần tuy lộng lẫy như hoàng quốc thích nhưng so với bộ giẻ rách Trường An thì quả là một trời một vực. Dẫn đầu đám trẻ là một thằng nhóc tên Đại Hổ, lớn hơn Trường An chừng hai, ba tuổi, dáng thô kệch và khuôn mặt lúc nào cũng đầy vẻ hống hách.
Đại Hổ nhổ một ngụm nước bọt xuống đống bùn ngay sát mặt Trường An, hất hàm đầy khinh miệt:
“Thằng ranh con, mày gan lắm. Dám lén lút nhặt bánh bao của nhà tao? Mày cái loại con hoang của phản tướng như mày, sống cũng chỉ bẩn mắt thiên hạ ?”
Trường An gì. Hắn chống tay xuống đất, cố gắng gượng dậy nhưng đôi chân gầy guộc cứ run lên bần bật vì đau. Vết bớt hình lưỡi kiếm vai lúc bỗng dưng nóng ran, như một ngọn lửa đang âm ỉ đốt cháy tâm can, thôi thúc một luồng khí tức ngang tàng trỗi dậy. Hắn sợ, chỉ thấy ghê tởm cái vẻ mặt tự đắc của những kẻ đang cao xuống .
“Nhìn cái gì? Mày còn dám tao bằng cái ánh mắt đó ?”
Đại Hổ giận dữ, vung chân đá một cú thật mạnh bụng Trường An. Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa gian tĩnh mịch. Trường An đá văng bức tường cũ, cơn đau ập tới khiến nghẹt thở, tầm trong chớp mắt trở nên trắng xóa.
“Quỳ xuống!” Đại Hổ hét lên, giọng đắc thắng. “Chỉ cần mày quỳ xuống, dập đầu ba cái gọi tao bằng ông nội, tao sẽ đại lượng tha cho cái mạng què của mày. Sao hả?”
Đám trẻ xung quanh cũng hùa theo, tiếng nhạo báng vang lên chát chúa: “Quỳ ! Quỳ thì bánh ăn!” “Quỳ xuống đồ con hoang!”
Trường An tựa lưng bức tường rêu phong, thở dồn dập, m.á.u từ khóe môi chảy xuống cằm, nhỏ xuống vũng nước bẩn. Hắn đưa tay lau vệt m.á.u, từ từ, từng chút một, dùng bộ sức lực của để thẳng dậy. Dù cơ thể nhỏ bé đang run rẩy, dù xương cốt như rã rời, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một ngọn giáo cắm sâu xuống đất.
Hắn thẳng mắt Đại Hổ, giọng khàn đặc nhưng rõ mồn một từng chữ:
“Ta... ... quỳ.”
Câu như một cái tát trời giáng sự tự cao của Đại Hổ. Hắn thể tin một đứa trẻ rách rưới, sống nhờ cơm thừa canh cặn dám thách thức như . Sự giận dữ bốc lên ngùn ngụt, Đại Hổ điên cuồng lao tới, túm lấy cổ áo của Trường An vật xuống đất nữa.
“Mày quỳ? Để xem xương mày cứng đến !”
Một cú đạp mạnh nhắm thẳng mạng sườn. Trường An rên lên một tiếng nhỏ, m.á.u đỏ tươi trào từ miệng, thấm đẫm lớp vải thô xám xịt. Đòn roi trút xuống như mưa, những cú đ.ấ.m, cú đá nương tình cứ thế giáng thể nhỏ bé . Mỗi một đòn đau là một cơ thể lún sâu xuống lớp bùn nhão nhoét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-dao-hoa-nhan-qua/c15.html.]
Thế nhưng, cứ mỗi khi tưởng chừng như ngất , Trường An bặm môi, dùng đôi tay đầy vết trầy xước bấu c.h.ặ.t mặt đất để đổ sụp . Đầu gối rớm m.á.u, nhức nhối vô cùng, nhưng tuyệt đối bao giờ chạm đất.
Trong sâu thẳm linh hồn của một kẻ từng là chiến thần, cái khái niệm "quỳ xuống" bao giờ tồn tại. Dù mất ký ức, dù luân hồi bào mòn, thì cái cốt cách của một kẻ kiêu hùng vẫn chảy trong huyết quản như một bản năng nguyên thủy. Hắn thể c.h.ế.t, nhưng thể nhục mạ.
“Ta... ... quỳ...”
Hắn nhắc nữa, giọng nhỏ dần nhưng sự kiên định thì hề suy giảm. Đôi mắt rực cháy một ngọn lửa lạnh lẽo, thẳng đám trẻ như những con sâu cái kiến. Cái khí thế bất chợt khiến Đại Hổ rùng , đôi chân đang định giáng xuống bỗng khựng giữa chừng. Hắn cảm thấy sợ hãi. Hắn sợ đôi mắt của đứa trẻ đang vũng bùn – đôi mắt giống của một con bình thường.
“Thằng điên ... Mày c.h.ế.t thì tao cho mày c.h.ế.t!”
Đại Hổ điên tiết nhặt một hòn đá to cạnh góc tường, vung cao định đập xuống đầu Trường An. Đám trẻ xung quanh bắt đầu thấy sợ, vài đứa lùi , tiếng đùa tắt lịm. Ngay khoảnh khắc hòn đá sắp rơi xuống, một thanh âm trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm bất ngờ x.é to.ạc bầu khí đặc quánh sát khí .
“Dừng tay!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đầu ngõ.
Dưới ánh nắng nhạt nhòa của buổi chiều tà, một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện. Vân Hi bước chậm rãi mặt đường lầy lội, bộ váy lụa màu tía lướt qua những vũng nước bẩn nhưng dường như một vệt bùn nào dám bám gấu áo nàng.
Tiểu nha theo hốt hoảng: “Tiểu thư! Chỗ dơ lắm, đừng !”
Vân Hi thấy gì cả. Đôi mắt nàng chỉ dán c.h.ặ.t đứa trẻ đang trong vũng m.á.u . Trái tim nàng thắt , vết bớt cổ tay trái bỗng dưng nhói lên đau đớn, một cảm giác xót xa vô bờ bến trào dâng khiến nàng suýt chút nữa là bật .
Tại ? Tại thấy đau đớn, nàng thấy đau hơn gấp vạn ?
Đám trẻ thấy Vân Hi, thấy cái khí chất vương giả tỏa từ bộ y phục và đám hộ vệ lấp ló ở đầu ngõ, lập tức mặt cắt còn hạt m.á.u. Đại Hổ run tay đ.á.n.h rơi hòn đá, miệng lắp bắp thành lời.
Vân Hi thèm liếc đám trẻ lấy một cái. Nàng băng qua lớp bùn đất, từng bước, từng bước tiến về phía Trường An.
Đứa trẻ đang đó khẽ cử động hàng mi. Hắn cảm nhận một mùi hương hoa đào thanh nhạt đang đến gần, một mùi hương thuộc về cái ngõ hôi hám . Hắn gắng gượng mở mắt , thấy một đôi hài thêu tinh xảo dừng ngay sát mặt .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Vào giây phút , ánh mắt của hai đứa trẻ một nữa chạm giữa nhân gian hỗn loạn. Một cao cao tại thượng, một sâu trong vũng bùn, nhưng trong lòng họ đều hiểu rằng, sợi dây định mệnh chính thức thắt nút.
Vân Hi bước ngõ nhỏ, bỏ đằng vinh hoa và sự bảo bọc, tiến về phía định mệnh đẫm m.á.u của đời .