Thiên Mệnh Trầm Luân – Đào Hoa Nhân Quả - C18

Cập nhật lúc: 2026-03-17 20:27:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 18: BẢO VỆ

Cái uy của hai chữ "Định Nam Vương" giống như một tảng đá nghìn cân, đè bạt tất cả sự hung hăng, ác độc của đám trẻ con khu phố phía Nam. Tiếng bước chân rầm rập của chúng chạy khỏi con ngõ xa dần, chỉ còn những tiếng va quẹt của gậy gộc tường vôi và tiếng thở dốc đầy sợ hãi. Sự tĩnh lặng trở , nhưng là một thứ sự tĩnh lặng đặc quánh, nồng nặc mùi m.á.u, mùi bùn đất và mùi của một định mệnh mới cưỡng ép xoay chuyển.

Vân Hi vẫn đó, hình nhỏ bé vững giữa vũng bùn lầy lội. Tà váy lụa thiên tằm màu tím nhạt, món đồ quý giá mà các phu nhân trong kinh thành ao ước, giờ đây lấm lem những vệt bùn đen kịt, trông thật lạc lõng và thê lương. Đám hộ vệ cải trang của vương phủ từ đằng xa, tay đặt chuôi kiếm, đôi mắt sắc lẹm cảnh giới ngõ ngách, nhưng tuyệt nhiên ai dám tiến gần nếu tiểu thư lệnh.

Dưới đất, Trường An vẫn đó.

Hắn im lìm như một khúc gỗ mục vứt bỏ bên lề đường. Toàn run lên từng đợt, vì sợ, mà vì cái lạnh của nước bẩn thấm da thịt và những cơn đau thấu xương tủy đang hành hạ thể non nớt. Máu từ vết thương trán bắt đầu khô , kết thành một mảng đen sẫm mái tóc rối bù. Hắn chằm chằm mặt đất, đôi mắt thâm trầm gợn sóng, như thể linh hồn lìa khỏi xác, như thể đòn roi chỉ là một giấc mộng hoang đường.

Hắn lời nào. Không tiếng nức nở, cũng chẳng lấy một câu cảm ơn. Với một đứa trẻ quen với việc cả thế giới ruồng rẫy, sự giúp đỡ đột ngột giống như một trò đùa dai dẳng hơn là lòng . Trong thế giới của Trường An, ai vô duyên vô cớ bảo vệ một "đứa con của phản tướng"?

Vân Hi , l.ồ.ng n.g.ự.c nàng thắt từng cơn. Vết bớt hình cánh hoa đào cổ tay trái nàng vẫn nóng rực, nó đập nhịp nhàng cùng với trái tim đang run rẩy của nàng. Một sự thôi thúc mãnh liệt, một bản năng xưa cũ từ đó trong linh hồn thúc giục nàng tiến gần hơn, che chở cho cái bóng dáng đơn độc .

Nha Xuân Nhi lưng, mặt mày xám ngoét, ngừng lẩm bẩm: "Tiểu thư, ơn thôi... Người đuổi chúng , coi như xong chuyện . Đừng chạm , bẩn lắm, thật sự bẩn..."

Vân Hi dường như chẳng thấy gì. Nàng chậm rãi, từng chút một, quỳ xuống ngay giữa đống bùn đất nhầy nhụa.

Hành động đó khiến tất cả những kẻ quanh bàng hoàng. Một tiểu thư cành vàng lá ngọc, mà ngay cả khi dẫm lên t.h.ả.m nhung cũng kẻ nâng dắt, nay chấp nhận để bộ y phục lộng lẫy vấy bẩn vì một đứa trẻ nghèo khổ. Vân Hi xuống, đôi hài thêu tinh xảo chìm trong bùn. Nàng màng đến cái mùi hôi hám, cũng chẳng màng đến lời can ngăn của nô tỳ.

Nàng nghiêng đầu Trường An. Ở cách gần như thế , nàng mới thấy rõ đôi mắt . Đó là một đôi mắt , nhưng lạnh lẽo vô cùng, chứa đựng một sự kiên cường đến mức cực đoan. Nàng đưa bàn tay trắng nõn nà của , khẽ khàng nâng lấy bàn tay đầy vết trầy xước và bùn đất của .

"Ngươi... đau ?"

Giọng của nàng trong trẻo như tiếng chuông gió, mang theo một sự xót xa chân thành đến lạ lùng. Câu hỏi nhẹ bẫng, nhưng như một mũi kim đ.â.m xuyên qua lớp vỏ bọc chai sạn mà Trường An dày công xây dựng suốt ba năm qua.

Trường An khựng . Hắn cảm nhận ấm từ bàn tay nhỏ bé của nàng truyền qua lớp da thịt lạnh ngắt của . Cái ấm thật lạ lùng, nó dịu dàng và thanh khiết đến mức khiến thấy sợ hãi. Hắn nàng, khuôn mặt xinh đang lo lắng cho , đống bùn đất chân.

Hắn chậm rãi rút tay , giọng khàn đặc, khô khốc như tiếng gió lướt qua bãi tha ma:

"Không."

Hắn dối. Làm đau cho ? Những vết bầm tím mạng sườn, vết rách trán, và cả nỗi nhục nhã dẫm đạp , cái nào cũng đau thấu tận tâm can. với Trường An, nỗi đau về thể xác trở thành một bạn đồng hành quen thuộc. Nếu thừa nhận đau, nghĩa là thua. Nếu thừa nhận yếu đuối, định mệnh sẽ càng cớ để nghiền nát .

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Vân Hi , đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím . Nàng thấy cứng đầu quá, thấy kiêu hãnh một cách đáng thương. Nàng tin chữ "Không" . Nàng lấy từ trong tay áo chiếc khăn lụa thêu hoa nhài trắng tinh khôi, khẽ khàng lau vệt m.á.u khô trán . Hành động của nàng nhẹ nhàng, như sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút thôi, sinh linh mỏng manh mắt sẽ tan biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-dao-hoa-nhan-qua/c18.html.]

"Người bảo cha ngươi là phản tướng, nên ngươi chịu tội." – Vân Hi lau , giọng nàng trầm xuống. " thấy họ sai . Ngươi gì cả. Ngươi chỉ đang sống thôi mà."

Trường An im lặng. Hắn hiểu tại cô bé những lời như . Cả kinh thành đều c.h.ế.t, cả triều đình đều coi là cái gai trong mắt. Ngay cả những đứa trẻ cùng khổ nhất cũng coi việc đ.á.n.h là một loại "công lý". Vậy mà nàng, một tiểu thư cao quý nhuốm bụi trần, dám rằng thế giới sai ?

Hắn nàng thật lâu, cố gắng tìm kiếm một tia giả dối trong đôi mắt , nhưng chỉ thấy một sự chân thành đến đau lòng. Lần đầu tiên trong đời, Trường An cảm thấy một cái gì đó trong l.ồ.ng n.g.ự.c đang nứt . Những bức tường băng giá bao quanh trái tim bắt đầu tan chảy ánh của nàng.

"Ngươi... tên là gì?" – Vân Hi hỏi, tay vẫn ngừng lau vết thương cho .

Hắn im lặng một khắc, đáp: "Trường An."

"Trường An... Một đời bình an." – Vân Hi mỉm , một nụ rạng rỡ như ánh dương rọi qua màn sương mù. "Cái tên . Ta là Vân Hi. Từ nay về , nếu ai đ.á.n.h ngươi, hãy tên . Ta sẽ bảo vệ ngươi."

Trường An nụ , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác đắng chát. Bảo vệ? Hắn là một cái bóng đáy vực, còn nàng là ánh mặt trời cao. Làm ánh sáng thể che chở cho bóng tối mà nhuộm đen? Nàng còn quá nhỏ, nàng chẳng thế giới tàn khốc đến mức nào, nàng chẳng cái danh "phản tướng" sức nặng khủng khiếp .

, dù lý trí gào thét như thế nào, thì sâu thẳm trong linh hồn , một lời thề lặng lẽ hình thành.

Vân Hi dậy, đưa chiếc khăn lụa thấm m.á.u và bùn tay . Nàng một cuối, ánh mắt chứa đựng một sự kiên định vượt xa tuổi tác.

"Trường An, ngươi sống. Sống để thấy rằng, thiên mệnh lúc nào cũng đúng."

Nói , nàng xoay bước . Đám hộ vệ và nha vội vàng theo , che chắn cho nàng khỏi cái của đám dân nghèo xung quanh. Bóng dáng nhỏ bé của nàng nhòa dần ánh hoàng hôn đỏ rực, để con ngõ tối tăm với một đứa trẻ đang thẫn thờ đất.

Trường An siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa trong tay. Mùi hương hoa nhài thanh tao vẫn còn vương vấn lớp vải trắng, đối lập với mùi tanh tưởi của bùn đất. Hắn đưa khăn lên mũi, hít một thật sâu. Cái cảm giác ấm áp và dịu dàng khiến sống mũi cay xè.

Trong suốt ba năm từ khi chào đời, quen với những lời c.h.ử.i rủa, quen với những cú đá, quen với cái đói và cái rét. Hắn quen với việc cả thế giới lưng với .

Đây là đầu tiên... hỏi đau . Đây là đầu tiên... sẽ bảo vệ .

Vết bớt hình lưỡi kiếm vai Trường An bỗng nhiên nhói lên một cái, nhưng là cái lạnh lẽo của hận thù, mà là một sự nóng hổi của một khát vọng mới. Hắn theo hướng nàng , đôi mắt thâm trầm chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

"Vân Hi..." – Hắn khẽ gọi tên nàng trong thở.

Định mệnh rằng họ là kẻ thù, rằng họ chịu khổ đau luân hồi. Thiên Đạo lẽ quên rằng, ngay cả trong đống bùn nhơ nhớp nhất, chỉ cần một cánh hoa đào rơi xuống, cả thế gian cũng thể nở hoa.

Đêm đó, kinh thành vẫn bình yên ánh trăng, nhưng trong lòng hai đứa trẻ, một ngọn lửa bắt đầu nhen nhóm – ngọn lửa sẽ đốt cháy cả một vương triều, và lẽ là cả chính cái thiên mệnh mà chúng đang gánh chịu.

Loading...