THIÊN MỆNH TRẦM LUÂN- NHÂN QUẢ ĐÀO NGUYÊN - 16

Cập nhật lúc: 2026-04-04 17:08:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 16.

Bình minh ngày đại hôn, Kinh Thành đón ánh mặt trời. Một trận tuyết đột ngột đổ xuống, những bông tuyết to và nặng nề như những mảnh khăn tang trắng xóa bay lất phất giữa trung, phủ lên những dải lụa đỏ rực rỡ đang chăng khắp các nẻo đường dẫn đến điện Chiêu Hòa. Sự tương phản giữa sắc đỏ của hỷ sự và sắc trắng t.ử khí của tuyết tạo nên một khung cảnh u uất, lạnh lẽo đến rợn .

Phủ Định Nam rộn rã tiếng pháo nổ, khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g khét lẹt quyện lạnh của tuyết, tạo thành một màn sương mù mịt. Giữa âm thanh ồn ã , một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc đang hiện hữu ngay tại cổng chính vương phủ.

Trường An lưng con hắc mã cao lớn, vận bộ chiến giáp đen thẫm của Thống lĩnh cấm vệ – chức vị mà Yên Tề ban xuống như một sự mỉa mai tột cùng. Lớp mặt nạ sắt che khuất gương mặt , chỉ để lộ đôi mắt đen thẫm, lạnh lùng và vô cảm như hai viên đá cuội đáy suối băng. Tay nắm c.h.ặ.t dây cương, những dầm gỗ đào trong da thịt vẫn âm thầm đ.â.m sâu, nhưng còn cảm thấy đau. Trái tim hóa đá kể từ lời miệt thị "đồ nô tài" đêm qua.

Hắn đó, dẫn đầu đoàn rước dâu, trở thành kẻ mở đường cho con gái yêu bước l.ồ.ng giam của kẻ khác.

"Kiệu hoa khởi hành!"

Tiếng hô của thái giám vang lên ch.ói lói, x.é to.ạc màn sương tuyết. Chiếc kiệu hoa tám khiêng, thêu phượng vũ bằng chỉ vàng rực rỡ, chậm rãi lướt khỏi cổng phủ Định Nam.

Bên trong kiệu, Vân Hi bất động. Nàng vận bộ hỷ phục đỏ thẫm như m.á.u, đầu đội mũ phượng nặng nề, tấm khăn trùm đầu màu đỏ che khuất gương mặt tái nhợt và đôi mắt sưng mọng vì thầm cả đêm. Qua lớp vải mỏng của khăn trùm, nàng thấy bóng lưng cao lớn, vững chãi của dẫn đầu đoàn rước qua khe cửa kiệu khẽ đung đưa.

Nàng đó là . Nàng đang cưỡi ngựa ngay phía , dẫn đưa nàng . Một nỗi đau xé lòng dâng lên, khiến nàng bám c.h.ặ.t lấy thành kiệu để ngã quỵ. Nàng cứu mạng , nhưng cái giá trả là trở thành kẻ gác cổng trung thành cho kẻ thù, hận nàng đến thấu xương tủy.

Đoàn rước dâu qua các con phố chính của Kinh Thành. Người dân hai bên đường xì xào bàn tán: — Nhìn vị Thống lĩnh dẫn đầu kìa, là con trai phản tướng Trần gia, giờ rước dâu cho kẻ g.i.ế.c cha , thật là nhục nhã! — Còn Quận chúa nữa, thì thật, nhưng cũng chỉ là món hàng trao đổi binh quyền mà thôi.

Trường An tất cả. Từng lời nh.ụ.c m.ạ của thiên hạ, từng tiếng pháo nổ bên tai đều lay chuyển. Hắn thẳng về phía , nơi cổng cung thành Kinh Bắc đang mở rộng như miệng của một con quái thú đang chờ nuốt chửng tất cả. Hắn đang phận sự của một "nô tài", đang tự tay dâng nộp báu vật của .

Khi đoàn rước đến điện Chiêu Hòa, Nhị hoàng t.ử Yên Tề đợi sẵn bậc thềm cao. Hắn vận hoàng bào lộng lẫy, gương mặt rạng rỡ vẻ đắc thắng. Yên Tề xuống đoàn , ánh mắt dừng ở Trường An với một sự thích thú tàn độc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-menh-tram-luan-nhan-qua-dao-nguyen/16.html.]

Trường An xuống ngựa. Hắn bước tới bên cạnh kiệu hoa, đôi bàn tay bọc giáp sắt run rẩy kịch liệt nhưng vẫn thực hiện quy tắc: Hắn chìa tay để dẫn Quận chúa xuống kiệu.

— Mời Quận chúa xuống kiệu. — Giọng khàn đặc, phẳng lặng đến đáng sợ.

Vân Hi run rẩy đưa bàn tay nhỏ nhắn . Khi bàn tay nàng chạm lớp giáp sắt lạnh lẽo của Trường An, cả hai đều khẽ chấn động. Một luồng linh lực từ vết bớt hoa đào và lưỡi kiếm một nữa cộng hưởng, nhưng ấm, mà là một sự tuyệt vọng lạnh ngắt.

Trường An nắm lấy tay nàng, dẫn nàng từng bước lên bậc thềm điện Chiêu Hòa. Mỗi bước chân là một nhát d.a.o đ.â.m tim . Hắn cảm nhận mùi hương hoa đào quen thuộc từ nàng, mùi hương mà mười năm qua hằng trân trọng, giờ đây đang thuộc về kẻ khác.

Khi mặt Yên Tề, Trường An buông tay nàng . Hắn quỳ một gối xuống, cúi đầu thật thấp:

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

— Bẩm Nhị điện hạ, tiểu nhân thành nhiệm vụ. Đã đưa Quận chúa Vân Hi bình an điện.

Yên Tề lớn, nắm lấy bàn tay Vân Hi từ tay Trường An, một hành động đầy sự chiếm hữu và sỉ nhục: — Tốt lắm, Trường An! Ngươi việc chu đáo. Một con ch.ó giữ cửa và dâng mồi như ngươi, sẽ bạc đãi.

Vân Hi đó, tấm khăn trùm đầu đỏ rực, nàng cảm nhận sự sỉ nhục tột cùng mà Trường An đang chịu đựng. Nàng hét lên, xé nát tấm khăn trùm để bảo vệ , nhưng nàng nhớ đến lời thề của chính : "Hãy hận để mà sống tiếp." Nàng im lặng, để mặc Yên Tề dắt nàng bước trong điện.

Trường An vẫn quỳ đó, giữa màn tuyết trắng xóa đang nhuốm màu đỏ của xác pháo. Hắn theo tà hỷ phục của Vân Hi biến mất cánh cửa điện đóng sầm . Tiếng nhạc đại hỷ vang lên rộn rã bên trong, đối lập với sự cô độc lạnh lẽo của bên ngoài.

Hắn dậy, chậm rãi tháo lớp mặt nạ sắt . Dưới ánh sáng mờ đục của ngày tuyết rơi, gương mặt hiện lên một sự hắc hóa . Đôi mắt còn một tia nhân tính, chỉ còn một ngọn lửa hận thù rực cháy.

— Vân Hi... — Hắn lẩm nhẩm, giọng nhỏ đến mức tan biến gió tuyết. — Hôm nay đưa tay . Ngày mai, sẽ dùng chính bàn tay để phá nát cái cung điện , mang trở về trong m.á.u và lửa.

Hắn lưng, bước giữa làn tuyết dày. Mỗi bước chân của giờ đây còn là của một tên nô tài, mà là bước chân của một Ác thần đang thức tỉnh. Thiên đạo đạt mục đích, hỷ sự hôm nay chính là tang lễ cho tình yêu của họ, và là lễ tế cờ cho một cuộc huyết tẩy kinh hoàng sắp bắt đầu.

Trường An điện Chiêu Hòa rực rỡ đèn hoa một cuối, lạnh lùng ném thanh kiếm gỗ đào cũ kỹ – kỷ vật duy nhất còn sót của quá khứ – đống lửa đang cháy dở bên lề đường: "Hôm nay hỷ sự nhuốm màu tuyết trắng, ngày mai tuyết trắng sẽ nhuốm màu m.á.u đỏ. Vân Hi, hãy đợi ." Một vị Thống lĩnh cấm vệ trung thành c.h.ế.t, và một kẻ đoạt mệnh vương triều chính thức đời.

Loading...