Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 109: Đóng quân bên dòng suối
Cập nhật lúc: 2026-04-18 11:02:07
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với hoa màu cây trồng ở trong ruộng, bất kể thời gian sinh trưởng dài ngắn thì nàng đều bỏ nhiều công sức và thời gian, vốn dĩ chúng lớn lên khỏe mạnh để cuối cùng thu hoạch quả ngọt.
thời tiết khắc nghiệt, nguyện vọng của nàng sắp tan thành mây khói .
A, mắt thấy lúa trổ bông sắp kết hạt, sắp thu hoạch , thật là đáng tiếc!
Buồn bã một lát, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y tự cổ vũ : “Đây là thiên tai, là thứ mà con thể kiểm soát . Ngươi , đừng tự trách mà suy sụp, chuyện sẽ thôi. Có hạt giống thì trồng là !”
Nàng nghĩ thoáng , cùng lắm thì từ đầu thôi.
Thịt heo rừng ướp từ đợt hun mấy ngày, sờ vẫn còn ẩm, hun thêm chút nữa mới .
Khi nước suối ngày càng ít , nước cũng bắt đầu trở nên đục và cặn.
Để giải quyết vấn đề , nàng định vài dụng cụ lọc nước.
Thời gian nàng tìm mấy cái thùng gỗ trong hố đất, nàng định dùng thùng gỗ đó dụng cụ lọc nước. Mà thực dùng trúc to, khoét rỗng đáy cũng , chỉ là dung tích nhỏ.
Nàng dùng mũi d.a.o mài sắc từ đục những lỗ nhỏ đáy thùng gỗ, vì thủ công nên lỗ to lỗ nhỏ, hình thù xí vô cùng.
, dùng là .
Một đục ba chiếc thùng gỗ, nàng từ sáng đến chiều, tốn mất mấy giờ đồng hồ.
Dưới đáy thùng gỗ đục sẵn lót một tấm vải bông cắt theo kích thước của thùng, phía đặt một lớp than củi, đó phủ một tấm vải gạc, đó trải một lớp cát mịn, cuối cùng là một lớp cát sỏi thô để bịt kín.
Nếu bông gòn thì lót thêm một lớp ở cùng thì hiệu quả sẽ hơn.
Không thì đành thôi.
Nàng theo cách cũ, ba chiếc thùng gỗ lọc nước.
Làm xong, nàng nhịn mà thử nghiệm một chút. Trước tiên nàng treo hai chiếc thùng gỗ lên sào trúc phơi quần áo đổ một ít nước đục múc từ suối về.
Việc lọc nước cần thời gian, nàng chờ mà đất trống bên cạnh nhà bếp để xử lý đám trúc.
Để một giàn trúc lớn cần nhiều thứ, nàng chuẩn hơn nửa tháng mà vẫn đủ, trong đó việc khoan lỗ là phiền phức nhất. Công đoạn khiến cho đôi tay nàng đầy những vết thương, mấy nàng bỏ cuộc nữa.
nghĩ thì vẫn nên tiếp, nhiều sẽ tích lũy kinh nghiệm, sẽ càng càng hơn. Dựa niềm tin , nàng kiên trì đến tận bây giờ.
Ước chừng nửa giờ , Hạ Thanh Nguyệt chợt nhớ thùng nước đang lọc, liền chạy tới xem.
Dưới đáy thùng gỗ những giọt nước tí tách chảy xuống, rơi chiếc thùng sạch sẽ bên .
Trong chiếc thùng sạch sẽ hứng một lớp nước mỏng.
Nàng đưa tay cầm lấy thùng gỗ, nghiêng , dòng nước trong vắt tạp chất liền tụ ở đáy.
“Không tệ, lọc thật sạch sẽ.”
Chỉ là chậm một chút.
Gần chạng vạng, Hạ Thanh Nguyệt gánh đòn gánh và thùng gỗ ngoài gánh nước, cố gắng gánh về thật nhiều nước.
Hiện giờ, buổi sáng nàng gánh một chuyến, buổi tối một chuyến, nhiều nhất cũng chỉ gánh sáu thùng nước. Số nước nếu dùng tiết kiệm cũng đủ cho hai ngày.
Sau mấy ngày gánh nước, lượng nước ở trung du dòng suối cạn đến mức múc nữa, Hạ Thanh Nguyệt đành về phía thượng nguồn.
Lần , nàng phát hiện thượng nguồn con suối đổi , nước vẫn nhưng nhiều, hơn nữa bên bờ suối nhiều ở.
Những phân tán đóng trại tại chỗ. Có vài khu trại rải rác, ít thì hơn hai mươi một nhóm, nhiều thì ba mươi một nhóm, mỗi nhóm đều khoanh vùng chiếm đất, cho ngoài địa bàn của họ lấy nước.
Khi Hạ Thanh Nguyệt đến một khu trại ở giữa thượng nguồn, nàng tình cờ chứng kiến trong trại đang đ.á.n.h đập dã man hai kẻ trộm nước địa bàn của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-ap-den-nong-nu-lam-ruong-trong-nui-sau/chuong-109-dong-quan-ben-dong-suoi.html.]
Một tên cầm đầu đội tuần tra đ.ấ.m thẳng đầu kẻ trộm nước, hung hãn : “Ăn gan hùm mật gấu , dám đến địa bàn của Ngưu gia chúng trộm nước, đ.á.n.h c.h.ế.t nó cho !”
Chẳng mấy chốc, hai đ.á.n.h c.h.ế.t tươi, trong trại vứt bừa một cái hố đất lớn.
Tên cầm đầu đội tuần tra vênh váo hất cằm, dùng ngón trỏ chỉ mặt một tên lâu la tuần tra, lệnh: “Tất cả cảnh giác lên cho , nếu còn để kẻ nào lẻn trộm nước mà bắt , sẽ hỏi tội các ngươi!
Nếu ai dùng đồ ăn đổi nước, lập tức đến báo cho , rõ !?”
Hạ Thanh Nguyệt đang nấp trong bóng tối lặng lẽ rút lui, trở về.
Không cần tiếp nữa, kết quả quá rõ ràng, càng lên thượng nguồn, những khu trại đó càng đông và càng hung ác.
Nàng vốn định từ thượng nguồn gánh nước về nhưng xem bây giờ thể nữa .
xung quanh còn nguồn nước nào khác, nước ăn uống tìm ở đây?
Hạ Thanh Nguyệt đột ngột dừng bước, nàng về một hướng trong rừng, ánh mắt sáng rực.
“Hết cách , chỉ đành xem thử nước ở bờ sông thôi.”
“Đi nào, Hắc Hắc.”
Một giờ .
Hạ Thanh Nguyệt đến bên ngoài hang động nơi phu thê Trần Ngọc Trân ở, nàng theo trí nhớ tìm đến cửa hang, áp tay lên , khum ngón tay , gõ liên tiếp mấy cái.
Hắc Hắc rừng, cảnh giác cao độ.
Bên trong hang động, đáy giếng trời.
Trần Ngọc Trân đang việc bỗng giật giật tai, bà tập trung lắng , mặt lộ nụ vui mừng: “Bản Phúc ca, bên ngoài tiếng động, hình như là Thanh Nguyệt đến !”
Lý Bản Phúc đang dùng một hòn đá tự chế thành cuốc để việc bèn dừng tay : “Ta ngoài xem , nàng cứ ở trong .”
Ông cầm lấy con d.a.o phay đặt đất ngoài.
“Thúc, thẩm, là cháu.”
Nghe thấy giọng nhẹ nhàng quen thuộc từ bên ngoài truyền , hai mắt Lý Bản Phúc sáng lên, vội vàng rút chốt cửa gỗ chặn ở cửa hang mở .
Lý Bản Phúc thò nửa đầu : “Thanh Nguyệt mau .”
Đi trong hang, ánh sáng lờ mờ, tuy rõ nhưng Hạ Thanh Nguyệt thể cảm nhận rõ rệt sự khác biệt so với lúc , sạch sẽ hơn nhiều. Lúc chân giẫm vật gì lồi lõm, cũng còn mùi hôi thối nữa.
“Thanh Nguyệt, gần đây cháu sống ?” Lý Bản Phúc cài cửa hang ân cần hỏi.
“Rất ạ, còn hai thì ?”
Hai trò chuyện, một một qua khúc quanh, Hắc Hắc sát bên cạnh nàng.
“Thanh Nguyệt!” Trần Ngọc Trân đang xổm đất bỗng bật dậy, chạy tới mấy bước, đôi mắt đẫm lệ nhưng ngập tràn ý chằm chằm Hạ Thanh Nguyệt.
“Thẩm.” Hạ Thanh Nguyệt thấy Trần Ngọc Trân cũng vui mừng.
Khi tầm mắt nàng dời , thấy cảnh tượng xung quanh đổi nhiều bèn kinh ngạc thốt lên: “Thúc, thẩm, hai nhanh biến nơi trở nên tươm tất thế !”
Cát đá mặt đất dọn sạch, chia thành từng mảnh ruộng, trong đất trồng từng hàng dây khoai lang cùng một ít rau quả theo mùa như ớt, cà tím, rau dền mang về từ hố đất.
Có một mảnh đất nhỏ vẫn còn trống nhưng xới lên.
Bức vách đất đối diện ngay khúc quanh khoét thành một hang động rộng bốn mét, cao hơn năm mét, bên cạnh chất từng đống đất.
“Cũng gì nhiều, chỉ trồng ít hoa màu, đục một cái hang. Chúng định đục thêm hai cái hang lớn nữa để bọn Vi Khang về chỗ ở.”
Nhắc đến con trai, Trần Ngọc Trân thoáng buồn bã im lặng nhưng chẳng mấy chốc bà vui vẻ trở , : “Thanh Nguyệt, chắc là cháu ăn trưa nhỉ, ăn cơm chuyện tiếp. Bản Phúc ca, bắt con thỏ, sạch lông lá !”