Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 180: Hắn đã xảy ra chuyện

Cập nhật lúc: 2026-04-20 21:00:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng bắt đầu lo lắng cho Hàn Tri Bách, nhà xa . Trời tối, đường về nhà an , về đến nhà .

 

Hôm nay nếu gặp Hàn Tri Bách ở rừng thông, nàng dám tưởng tượng sẽ nữa.

 

Sau một ngày bôn ba, Hắc Hắc mệt lả ngủ bên chân nàng. Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lông bụng nó, cảm nhận ấm nó qua đầu ngón tay.

 

Hai mắt nàng ngấn lệ: “Sau đừng như nữa, sợ...”

 

Đối với nàng, Hắc Hắc ruột thịt bạn tri kỷ, nàng dám tưởng tượng nếu nó xảy chuyện thì nàng sẽ thế nào.

 

Sau một ngày mệt nhọc, nàng ăn gì, nấu cá và trứng cho Hắc Hắc ăn, còn thì nhào bột nấu một bát canh bột mì.

 

Ăn xong, nàng tìm nấm tùng nhung và nấm hương phơi khô còn từ năm ngoái cho chảo rang chín đổi màu, thành bột nêm tùng nhung.

 

Đây là định tặng cho Hàn Tri Bách, trong tay nàng gì quý giá nên nàng chuẩn một lọ bột nêm tùng nhung, một ít rau địa bì khô, dưa cải khô bỏ giỏ rau.

 

Cuối cùng, nàng nhét một nén bạc năm lượng xuống đáy giỏ.

 

Tắm rửa xong xuôi, nàng lên giường ngủ.

 

Đêm đó, nàng ngủ yên, mơ thấy cảnh Hàn Tri Bách giao đấu với sơn phỉ ban ngày và cả cảnh rơi xuống bẫy.

 

Cái bẫy trong mơ tối đen như mực, tựa như một vực sâu đáy. Hàn Tri Bách rơi xuống như một chiếc lá, điểm dừng, nàng vươn tay kéo nhưng thế nào cũng với tới.

 

“A, Hàn Tri Bách!”

 

Hạ Thanh Nguyệt giật tỉnh giấc, trong phòng ánh sáng lờ mờ, nàng thở hổn hển, đẫm mồ hôi, dính nhớp khó chịu.

 

Hắc Hắc vốn đang ngủ trong ổ, lo lắng bên cạnh giường: “Gâu gâu gâu!”

 

“Hắc Hắc, , chỉ là gặp ác mộng thôi, mau ngủ .”

 

Lúc hẳn là hai ba giờ sáng, nàng kẹp chăn giữa hai chân, trở , điều chỉnh thở, cố gắng ngủ .

 

Vài phút , nàng thẳng .

 

Không lâu , trở .

 

Trằn trọc mãi ngủ , nàng cứ nhớ cảnh trong mơ, lòng hoảng loạn yên như côn trùng đang gặm nhấm, cào xé tâm can.

 

“Vết thương của xử lý nhỉ?”

 

Năm giờ sáng, Hạ Thanh Nguyệt ngủ nên dậy sớm: “Hôm nay là ngày hẹn xuống núi, lát nữa sẽ gặp , hy vọng .”

 

Nàng mặc quần áo chỉnh tề, chải tóc dùng dây vải buộc , ngoài hang dùng thùng gỗ gánh phân bón cho rau múc nước tưới.

 

Rau trong vườn phát triển , mạ dài bằng bàn tay, vài ngày nữa dùng ống trúc dẫn nước ruộng để cày.

 

Những cây ăn quả mà nàng tưởng c.h.ế.t cóng cũng lượt nảy mầm xanh.

 

Niềm vui sướng như cây khô gặp mùa xuân, nàng bón cho chúng một ít phân, chăm sóc cẩn thận.

 

Gừng tỏi mua ít, nàng định hai ngày nữa sẽ trồng một nửa lên sườn dốc đất cát.

 

Làm xong việc, nàng múc nước rửa mặt và tay, tình thần cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.

 

Bữa sáng nấu cháo đậu đỏ và lạc, đậu vẫn là còn từ năm ngoái.

 

Gần đây bắt nhiều cá, nàng nấu mấy con cá với một ít dưa cải khô và ớt khô, tươi cay.

 

Lại xào thêm một đĩa trứng xào rau hẹ tai hươu.

 

Ăn sáng xong, trời hửng sáng, nàng nhớ đến mấy bó củi tìm hôm qua còn để trong rừng, vẫn còn chút thời gian, liền ngoài gùi về.

 

Giờ Thìn, tám giờ sáng, Hạ Thanh Nguyệt mang theo quà cùng Hắc Hắc đến gần khu vực cây mơ. Nàng đến khá sớm nên chạy xem thử cây mơ thế nào , hoa sắp tàn hết, một thời gian nữa sẽ kết quả.

 

Tháng năm, tháng sáu năm ngoái chính là mùa ăn mơ, dâu tằm, sơn tra.

 

Năm nay nàng bỏ lỡ, đợi vài ngày nữa rảnh rỗi sẽ lên núi hái lượm, bắt thêm ít cá, giống như năm ngoái, con to thì ướp phơi khô.

 

Còn cắt rau cần nước về phơi khô.

 

Nghĩ , vẫn còn khá nhiều việc .

 

Nàng trở chỗ cũ chờ Hàn Tri Bách, nghển cổ trông ngóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-ap-den-nong-nu-lam-ruong-trong-nui-sau/chuong-180-han-da-xay-ra-chuyen.html.]

 

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

 

Mặt trời lấp ló đám mây đen e thẹn rụt về, mây dày u ám nối liền với những ngọn núi cao chọc trời ở phía xa tạo cho một cảm giác ngột ngạt, bức bối.

 

“Sao vẫn tới nhỉ? Không nên chứ, nay luôn đúng giờ mà, gần như đều đến sớm.”

 

Càng chờ, lòng nàng càng bất an.

 

“Gâu gâu gâu!” Hắc Hắc đột nhiên sủa hai tiếng.

 

Nghe tiếng sủa, nhận là kẻ địch hung thú, nàng nở nụ : “Cuối cùng cũng tới !”

 

Hai ba phút , Tiểu Bạch chạy tới.

 

“Gâu gâu gâu!” Tiểu Bạch chạy vòng quanh Hạ Thanh Nguyệt, sủa ngừng, đuôi vẫy lia lịa.

 

“Tiểu Bạch ngoan.”

 

Tiểu Bạch quá nhiệt tình, cứ nhào nàng, nàng còn tưởng nó chơi với .

 

Xoa đầu Tiểu Bạch, nàng đang định chơi với nó một lát thì nhận điều từ vẻ mặt lo lắng của nó, đầu về hướng Tiểu Bạch chạy tới, thấy Hàn Tri Bách .

 

“Hàn Tri Bách? Tiểu Bạch, chủ nhân của ngươi ?”

 

“Gâu gâu gâu!” Trong tiếng sủa của Tiểu Bạch cả tiếng nức nở.

 

“Hỏng , xảy chuyện ! Tiểu Bạch, ngươi dẫn tìm chủ nhân của ngươi ? Nhanh, mau dẫn đường !” Nàng đẩy nhẹ Tiểu Bạch.

 

Tiểu Bạch thấy nàng cuối cùng cũng hiểu , liền chạy lên phía dẫn đường.

 

Đường quen thuộc, là chạy về hướng rừng rậm, tiếp đó là hướng mà đây nàng và Hàn Tri Bách chia tay.

 

Sau nữa, nàng còn nhận đường.

 

Trên đường, nàng dừng nghỉ mấy , Hàn Tri Bách hiện đang ở trong tình thế nguy hiểm nên dám dừng lâu, chỉ nghỉ ngơi chốc lát tiếp tục chạy.

 

Chẳng chạy bao lâu, Tiểu Bạch dẫn nàng xuyên qua một cánh rừng khác còn rậm rạp hơn. Cây cối nơi đây trông cây nào cũng như cây nấy, mà hoa cả mắt.

 

Chạy mãi chạy mãi, đôi chân của Hạ Thanh Nguyệt như đeo chì, càng chạy càng nặng nề còn sức lực, tốc độ bất giác chậm , mồ hôi mặt đầm đìa tựa như vớt từ nước lên.

 

Tiểu Bạch chạy phía , ánh mắt nàng dõi theo nó càng lúc càng mờ , hai tai bắt đầu ù .

 

Nàng như một con robot tê liệt, động tác máy móc, chỉ chạy về phía .

 

“Gâu gâu gâu!”

 

Cuối cùng Tiểu Bạch cũng dừng .

 

Tiếng kêu tựa như tiếng trời truyền tai Hạ Thanh Nguyệt, nàng thể chịu đựng thêm nữa, ngửa , ngã vật xuống t.h.ả.m cỏ.

 

Nàng như con cá rời khỏi mặt nước lên cạn, vì thiếu dưỡng khí mà đang hao tổn sinh mệnh, há to miệng thở hổn hển.

 

Toàn đau nhức như rã rời!

 

Tuy nơi nhưng quãng đường chạy đến đây ít nhất cũng gấp đôi quãng đường nàng tìm Hàn Tri Bách chạy về tìm Hắc Hắc ngày hôm qua!

 

“Gâu gâu gâu!” Tiếng kêu của Tiểu Bạch vang lên.

 

“Ta dậy ngay, dậy ngay!” Nàng chống tay xuống đất, mượn sức lên, thể run lẩy bẩy.

 

Tiểu Bạch cách đó hơn mười mét, mặt nó là một cánh cửa gỗ cổ kính.

 

Cửa gỗ và ngọn núi phủ đầy cây xanh hòa một thể, như khảm trong lòng núi.

 

Cửa?

 

“Chẳng lẽ đây là nhà của các ngươi?”

 

Nàng còn tưởng Hàn Tri Bách gặp nạn ngoài hoang dã.

 

Tiểu Bạch nhấc chân , dùng sức tông . Cánh cửa gỗ từ từ mở , nó lách chạy trong.

 

Cứu Hàn Tri Bách là việc cấp bách, Hạ Thanh Nguyệt nhiều, nghĩ nhiều, nhấc chân chạy cửa gỗ.

 

 

Loading...