Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 189: Mỗi người một ý
Cập nhật lúc: 2026-04-20 21:00:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa như chuỗi ngọc đứt dây, cứ thế càng lúc càng to. Nước mưa lạnh buốt tàn nhẫn xối lên những kẻ đang ẩn nấp trong bụi cỏ.
Ban đầu, ánh mắt mỗi đều ánh lên vẻ phấn khích và mong đợi, tay chân ngứa ngáy, nhưng thời gian dần trôi, đoàn xe vận chuyển lương thực vẫn biệt tăm, dòng nước mưa lạnh buốt thấm đẫm , trái tim hừng hực cũng dần nguội lạnh.
Đợi nửa canh giờ, chịu nổi nữa bèn lên tiếng: “Có xảy chuyện gì , đoàn xe vận chuyển lương thực vẫn tới?”
Một giọng đầy cảnh cáo vang lên: “Chúng theo dõi đoàn xe vận chuyển lương thực một hai ngày, họ chắc chắn sẽ con đường .
Trời mưa đường trơn, đợi thêm chút nữa, đừng lên tiếng!”
Thế là cả nhóm tiếp tục ẩn nấp, im lặng dầm mưa chờ đợi.
Một canh giờ , vài vì dầm mưa mà cơ thể khó chịu, chờ đợi đến sốt ruột, bắt đầu nhốn nháo.
Nam nhân lên tiếng cảnh cáo lúc mặt mày giận dữ, định nổi cáu thì nam nhân nốt ruồi đen ở đuôi lông mày bên cạnh tay ngăn nhỏ:
“Có thể xảy chuyện ngoài ý . Hay là thế , chúng luân phiên cho về tránh mưa nghỉ ngơi, sẽ ở đây canh giữ.”
“Đại ca, việc ...”
Nam nhân gọi là đại ca đầu , một lời, ánh mắt đầy áp lực chằm chằm khiến nam nhân tê cả da đầu, giọng điệu yếu ớt: “Ta lập tức xuống sắp xếp.”
Họ phiên canh gác phục kích, khổ sở đợi đến nửa đêm mà vẫn thấy đoàn xe vận chuyển lương thực xuất hiện. Có vài chịu nổi, vì dầm mưa quá lâu mà cảm sốt, ngất .
Nửa đêm về , vị “đại ca” cũng trụ nổi, đầu óc choáng váng ngất , tiểu vội vàng cõng về hang động.
Hơn một canh giờ , con đường nhỏ tối tăm, một đoàn xe ngựa lảo đảo trong mưa bão, ngang qua nơi đám mai phục, vòng qua mấy thôn trang thẳng đến trấn Đại Đồng.
Giờ Thìn.
Sư gia Lưu Dực một đêm ngủ. Gần đây mưa lớn ngớt, nhà cửa của một dân ở những vùng trũng trong các thôn trang ngập, ông bận rộn điều binh cứu viện và sắp xếp chỗ ở.
Mệt mỏi rã rời, quầng mắt thâm đen, Lưu Dực cổng lớn của dinh thự, ngẩng đầu bầu trời đen như mực, mưa vẫn đang rơi.
“Cứ mưa mãi thế chẳng là chuyện lành gì!” Trong mắt ông ánh lên một nỗi lo âu.
Lô lương thực cứu trợ mới đáng lẽ vận chuyển đến nhưng vì mưa lớn, Tiền Trung Thắng gần đây lo lắng, cứ một lát cho đến gọi Lưu Dực qua để nắm tình hình, đó đập phá đồ đạc trút giận một trận.
Hôm nay, đến truyền gọi vẫn tới.
Lưu Dực mặt biểu cảm thầm nghĩ, lẽ họ đến, đang ở đường, vì gọi đến, hoảng hốt vội vã chạy qua còn chẳng bằng tự qua sớm một chút.
Ông cầm một chiếc ô giấy dầu, lội nước đến tiền viện, đến thư phòng của Tiền Trung Thắng.
Địa thế của dinh thự xem là tương đối cao nhưng nước tràn qua bậc thềm, sắp ngập trong nhà.
Bởi vì Việt Vương năm xưa vội vàng bắc tiến, hệ thống quan thiện. Để tiện cho việc công, một ít quan viên bố trí ở trong một dinh thự lớn ở trấn Đại Đồng.
Đã ở một thời gian, cần hầu dẫn đường, Lưu Dực quen đường đến thư phòng.
Cửa sân thư phòng khép hờ để một khe hở, Lưu Dực qua khe hở đó thấy phòng bên trong vẫn sáng đèn. Không nghĩ nhiều, ông đẩy cửa bước .
Trong thư phòng, sách vở vương vãi đất, mảnh vỡ chén tách la liệt, một cảnh tượng hỗn độn.
Tiền Trung Thắng trong phòng, vẻ mặt lo lắng, cảm xúc căng thẳng tột độ, những thớ thịt béo khuôn mặt bóng dầu thỉnh thoảng giật giật.
Bên cạnh là một nam nhân hơn năm mươi tuổi, râu hoa râm, dáng thấp lùn, đó là tâm phúc của Tiền Trung Thắng, cũng là Lưu quản gia trong phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-ap-den-nong-nu-lam-ruong-trong-nui-sau/chuong-189-moi-nguoi-mot-y.html.]
“Tại mưa ở hai huyện Đông An và Hoài An ngớt, đường sá sửa chữa thông suốt mà chỗ chúng mưa to, đúng lúc cơ chứ!”
“Lưu Toàn, ngươi lương thực cứu trợ vận chuyển tới còn bao nhiêu?”
Lưu Toàn đáp: “Vẫn giữ bốn thành.”
Mỗi đợt lương thực cứu trợ đều lượng nhất định, đợt gạo thô vận chuyển tới mười lăm thạch.
Đầu óc Tiền Trung Thắng nhanh ch.óng tính toán, đợt lương thực cứu trợ đó mỗi ngày đều giảm bớt khẩu phần nấu chín phát cho nạn dân nên còn nhiều, chỉ dựa bốn thành vận chuyển tới, căn bản cầm cự bao lâu.
Đang lúc ông lo đến đau cả đầu, Lưu Toàn kinh hãi nhận chân ươn ướt, thì thấy nước ngập phòng, trong mắt lộ vẻ kinh hoàng: “Đại nhân, lụt !”
Tiền Trung Thắng cúi đầu , nước chảy qua khe cửa nhà, lượng nước ngày càng nhiều.
Tiếng mưa bên ngoài ào ào, gió lớn quật cửa sổ chúng lung lay như sắp đổ.
“Đại nhân, tình hình . Chúng nên chuẩn sớm , chẳng lẽ cứ cố thủ ở đây để nước nhấn chìm?”
Lưu Toàn mắt la mày lét, ông liếc thấy vẻ mặt Tiền Trung Thắng phần d.a.o động liền tiếp: “Dãy núi phía thôn Tú Thủy tên là Liên Phong Sơn là ngọn núi cao nhất trong Châu Thành , đó là một nơi an .”
“Ngươi sai, quả thực phòng bệnh hơn chữa bệnh.” Tiền Trung Thắng nheo mắt, tinh quang lóe lên.
Từ khi quan, ít kẻ vì nịnh hót lấy lòng ông mà ngấm ngầm biếu tặng vàng bạc.
Nhiều tiền bạc châu báu như thể để nước cuốn trôi !
Ông chuyển chủ đề, Lưu Toàn hỏi: “Còn về lương thực cứu trợ, trong phủ còn bao nhiêu lương thực?”
“Không còn nhiều, chắc chỉ đủ cho trong phủ ăn vài ngày.”
“Đại nhân, tiểu nhân ngài lo lắng về lương thực cứu trợ, sợ bá tánh đói. thiên tai mưa lũ ập đến bất ngờ, lương thực nước cuốn trôi hơn một nửa, bốn thành còn cũng thể ngập, cuốn trôi bất cứ lúc nào. Chi bằng chúng chuyển chúng đến nơi an từ từ mưu tính ?”
Nghe , hai mắt Tiền Trung Thắng sáng rực lên, thầm nghĩ, lương thực cứu trợ vốn còn nhiều, dù phát cho dân chúng cũng cầm cự bao lâu, đến lúc hết lương thực thể an dân, danh tiếng khó khăn lắm mới gầy dựng chẳng sẽ vấy bẩn ?
Sao đổ hết tội lên thiên tai, rằng bộ lương thực cứu trợ lũ cuốn trôi hết ?
Còn bốn thành lương thực sẽ trở thành đường lui đảm bảo cho ông .
Hay, thật là !
Chỉ trong thời gian ngắn, Tiền Trung Thắng nghĩ xong thế nào, đó chính là tranh thủ thời gian bí mật vận chuyển tiền và lương thực đến một nơi nào đó Liên Phong Sơn để cất giấu.
…
Cùng ngày hôm đó, cha con Lý Bản Phúc xuống núi về nhà, bàn với gia đình chuyển một đồ dùng trong nhà lên núi ở.
Trong thôn Tú Thủy, hơn mười hộ gia đình ngập, ở trong nhà xắn ống quần lên cũng vô ích, nước ngập đến đầu gối, như lội sông.
Chứng kiến cảnh tượng , Trần Ngọc Trân và Lý Bản Phúc cùng suy nghĩ. Hai hôm bà bắt đầu thu dọn nhà cửa, nhổ hết hoa màu ngoài ruộng, chuẩn lên núi.
Sau khi thu dọn xong đồ đạc, mỗi họ kẻ vác mang, ô giấy dầu thì đắt mua nổi nên họ mặc áo tơi, đội nón do nhà tự , đồ đạc thì dùng vải dầu bọc để chống mưa.
Ngay lúc họ chuẩn rời nhà, Trần Ngọc Trân chợt nhớ một chuyện: “Bản Phúc ca, bận đến tối tăm mặt mũi nên quên . Nhà Phương gia ở kế bên chúng định lên núi tránh mưa nên cũng ý định đó.
Gia đình ba họ nãy đến, là đồ đạc trong nhà thu dọn xong, cùng chúng lên núi cho nương tựa.”
Trần Hữu Mậu bên cạnh thấy, thôi.