Lúc , những con quái thú khổng lồ khác cũng bước xuống từ phi thuyền, thấy Kỷ Hòa, bọn họ vui vẻ chào hỏi cô:
“Con cái nhỏ, 9 giờ sáng ngày mốt, tại tòa nhà phát thanh, đừng quên nhé.”
“Làm lắm! ủng hộ cô.”
“Cố lên!”
“Chúng tin cô thể .”
Thái độ đổi so với sự đối đầu gay gắt trong cuộc thi, hòa nhã hơn nhiều. Kỷ Hòa ngơ ngác và những lời , mạc danh kỳ diệu chút hiểu, chỉ đành gật đầu cho qua chuyện.
“Có cùng ? đặt một khách sạn cao cấp ngay đối diện tòa nhà phát thanh .”
“Không, cần , lát nữa việc.” Chuyện Kỷ Hòa quá quen thuộc , theo bản năng liền từ chối.
Khách sạn cao cấp đối diện tòa nhà phát thanh. Mấy chữ qua thấy đắt đỏ, cô ngủ nổi . Hơn nữa, cô cũng quang não, khách sạn tóm cổ nữa.
Tạm biệt đám thú nhiệt tình. Kỷ Hòa bước trong một thành phố xa lạ, ngẩng đầu những tòa nhà kim loại khổng lồ, những biển quảng cáo tiên tiến xung quanh, đột nhiên cảm thấy chút mờ mịt. Một cảm giác cô đơn ngừng ập đến. Dường như thứ xung quanh đều thuộc về cô. Cô cũng khó lòng hòa nhập đó.
Hoàn khác biệt với quê nhà của cô, thành phố tinh tế bão cát cũng chẳng cái nóng thiêu đốt, nhiệt độ vô cùng dễ chịu. Các công trình kiến trúc xung quanh đều bằng kim loại, phản chiếu ánh sáng ánh đèn đường. Những chiếc xe lơ lửng nối đuôi bay v.út qua đỉnh đầu Kỷ Hòa. Cực kỳ mang cảm giác công nghệ.
Chỉ là, những con quái thú đường cô chẳng quen ai. So với bọn họ, cô còn cao đến eo . Con thú nào cũng vội vã, dường như đều mục tiêu rõ ràng. Chỉ cô là về .
Đang mải suy nghĩ, Kỷ Hòa chợt thấy bên đường một cửa hàng đang nhấp nháy ánh đèn. Trên biển hiệu : Cửa hàng tiện lợi Thú Câu Câu. Chắc là nơi bán đồ, bước trong, Kỷ Hòa phát hiện cửa hàng lớn lắm, chỉ tầm hơn 20 mét vuông, một bóng .
Ở quầy thu ngân một con robot màu xanh lá cây đang nghịch quang não, thấy Kỷ Hòa bước cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên. Kỷ Hòa chớp chớp mắt, cũng gì, cất bước trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-giang-xuong-ta-di-luom-dong-nat-trong-pho-ban/chuong-293-luc-dia-reka-46-ke-ngheo-rot-mong-toi-o-tinh-te.html.]
Cửa hàng tuy nhỏ nhưng đồ đạc đầy đủ, cần gì nấy. Đồ ăn nhanh, đồ ăn vặt, nước, rau xanh, v. v. Vật giá ở đây mạc danh kỳ diệu thấy quen mắt. Nhìn lướt qua, nước suối 10 Copper Coin/chai, rau chân vịt 3 cây/50 Copper Coin. Y hệt như cửa hàng hệ thống khi tăng giá.
Kỷ Hòa một lượt, mua. Quay sang quầy rau củ. Chủng loại nhiều, chỉ tầm 2, 3 loại, mỗi loại một bó, ít ỏi đến đáng thương. Khác với cửa hàng hệ thống, rau chân vịt bán ở cửa hàng ghi rõ: Độ ô nhiễm 20%.
Chưa đầy 5 phút, cô xem xong cái siêu thị nhỏ . Tìm một loại đồ ăn vặt và dịch dinh dưỡng tác dụng đặc biệt. Kỷ Hòa cầm đồ quầy thu ngân. Robot cầm lấy thức ăn bắt đầu quét mã. Những loại thức ăn quá đắt, về cơ bản một túi thực phẩm đặc biệt giá 2-3 Silver Coin. Tổng cộng tất cả đồ ăn mới 50 Silver Coin.
Kỷ Hòa thăm dò lấy Scavenger Badge chuẩn thanh toán.
“Tít, chức năng thanh toán.”
Robot ngẩng đầu lên: “Vui lòng đổi thẻ khác.”
Kỷ Hòa: “...”
Cô thể là cô chỉ mỗi cái thẻ ?
Thế là cuối cùng, cái khinh khỉnh của con robot, cô lủi thủi bước khỏi siêu thị.
“Không tiền còn đến mua cái gì, tốn thời gian.”
Kỷ Hòa: “...”
Haiz. Đuối lý, cô cũng chẳng dám cãi , thế là chỉ đành tiếp tục về phía , 15 phút thì thấy cổng lớn của một khách sạn. So với những tòa nhà siêu sang trọng xung quanh, nó trông vô cùng bình dân.