Thiên Tai Giáng Xuống, Ta Đi Lượm Đồng Nát Trong Phó Bản - Chương 444: Hình Phạt Bữa Tối Bằng Sâu Xanh Khổng Lồ
Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:53:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, để cho những khác cơ hội phản ứng, tất cả Các Nhập A Tư dùng tốc độ còn nhanh hơn lúc đến, giống như một cơn gió, lao v.út ngoài. Trong phòng chìm im lặng.
Đám Người thức tỉnh thiên phú đang mệt như ch.ó: “... Các ngu ? Thế mà cũng bắt?”
Những Người thức tỉnh thiên phú đang đất: “...”
Mệt mỏi quá, hủy diệt cho .
Đám Các Nhập A Tư rời khỏi phòng, cũng quên phòng bên cạnh. Chúng ném hai Người thức tỉnh thiên phú đang vác xuống đất, tỏ rõ sự phẫn nộ của , cuối cùng để một câu: “Để trừng phạt các ngươi, khi xong công việc hôm nay, các ngươi chuyển bộ hàng hóa đóng gói xong sang phân xưởng 3 đang trống bên cạnh! Toàn bộ! Nếu , tối nay cứ ngoan ngoãn chịu phạt !”
Nói xong liền biến mất tăm. Đám Người thức tỉnh thiên phú trong phòng đang khom lưng mệt đến mức thẳng lên nổi: “...”
Bọn họ đưa mắt với hai Người thức tỉnh thiên phú mặt mũi bầm dập mặt đất. C.h.ế.t tiệt. Lộ rõ đuôi cáo ! Đáng ghét.
Mấy con Các Nhập A Tư sắp xếp xong nhiệm vụ liền hí hửng về phòng giám sát. Giải quyết xong hết. Hoàn hảo!...
Trời tối mịt. Hàng xếp hàng dài dằng dặc quầy cắt tỉa cành của Kỷ Hòa biến mất từ lâu. Hôm qua cô còn tò mò những con Các Nhập A Tư gì, nhưng hôm nay khi sự thật, cô chỉ bày tỏ sự tôn trọng. Hoàn thấy cảnh tượng cay mắt đó một chút nào.
Tiễn vị khách cuối cùng , cô cúi xuống nhặt chổi bắt đầu dọn dẹp dây leo. Lá cây rụng xung quanh nhiều. Biết rằng nhẫn gian thể sử dụng, cô cũng thu những dây leo gian mặt đám Các Nhập A Tư. Cũng con Các Nhập A Tư tỏ tò mò, hỏi cô thế nào để mang đồ . Kỷ Hòa chỉ nở một nụ bí ẩn. Không một lời. Tự mà lĩnh ngộ.
Lá và cánh hoa của Các Nhập A Tư dù rời khỏi dây leo cũng mất nước, trông vô cùng dày dặn. Kỷ Hòa quét tất cả thành một đống, nhân lúc xung quanh ai bắt đầu nhét gian. Lá cây hôm nay còn nhiều hơn hôm qua, nhiều lá vẫn còn dính dây leo. Lá và hoa của Các Nhập A Tư thì ích, nhưng dây leo thì vô dụng. Về nhà Kỷ Hòa còn ngắt lá khỏi dây leo. Những dây leo cũng lãng phí , thể phơi khô, củi đốt. Muốn sống qua đợt Cực hàn, bây giờ chuẩn . Đương nhiên nhiên liệu qua mùa đông của Kỷ Hòa chuẩn hòm hòm , nhưng cô cũng định vứt bừa bãi.
Sau khi thu dọn bộ lá cây, cũng qua giờ ăn cơm. Kỷ Hòa đắn đo một giây xem nên đến nhà ăn ăn cơm , quả quyết chọn từ bỏ. Thức ăn "thêm gia vị" hôm qua vẫn còn để trong gian kìa. Hôm nay cô mà lấy tiếp, khả năng cao là cũng thêm gia vị, cô ăn, thì thà đừng cho đỡ lãng phí thời gian. Nghĩ thông suốt, Kỷ Hòa lấy chổi , tiếp tục quét đất. Cô đến kho hàng để thu thập vật tư, dọc đường , ven đường vẫn còn khá nhiều lá gia vị. Nếu quét , cũng sẽ sương mù trắng ăn mòn. Thế thì lãng phí quá? Thà rằng để cô lấy còn hơn.
Nghe thấy tiếng chuông báo tan vang lên đỉnh đầu, thúc giục bọn họ ăn cơm. Đám Người thức tỉnh thiên phú trong phòng việc cuối cùng cũng rút khỏi công việc bận rộn. Vốn dĩ đa đều thể thành công việc, nhưng vì đám thực vật quá thất đức, cuối cùng chỉ một bộ phận nhỏ là thành. Lúc , bất kể là thành nhiệm vụ thành, sắc mặt đều khó coi.
Người thành nhiệm vụ thì lo lắng qua ải . Dù sáng mai cũng nộp đáp án . Nếu tối nay tìm kết quả chính xác, thì ván bọn họ sẽ qua , ở nô lệ da đen cả đời! Cứ nghĩ đến cảnh mỗi ngày kéo cối xay, bọn họ lập tức cảm thấy tối tăm mặt mũi. Những ngày tháng như , bọn họ một ngày cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-giang-xuong-ta-di-luom-dong-nat-trong-pho-ban/chuong-444-hinh-phat-bua-toi-bang-sau-xanh-khong-lo.html.]
Người thành nhiệm vụ tâm trạng cũng chẳng gì. Làm việc chân tay cả ngày, lát nữa đến nhà ăn bọn họ ăn cơm! Không những ăn, mà còn khác ăn, tâm trạng mới là lạ! Bây giờ cứ nghĩ đến việc thức ăn ngon như bày mắt, chỉ mà ăn, chịu đói về nhà ăn bánh côn trùng. Bọn họ cảm thấy tim cũng đau nhói theo.
Một đám sa sầm mặt mày, men theo mũi tên màu đỏ mặt đất, đến nhà ăn. Nhà ăn tối đen như mực, chỉ ánh sáng xanh lục phát từ bọn họ mới thể rõ môi trường xung quanh trong phạm vi chiếu sáng. Vẫn là cách bài trí cũ, thức ăn và bàn ghế. Chỉ khác là hôm qua mùi vị gì, còn nhà ăn hôm nay tỏa mùi thơm hấp dẫn của thức ăn. Giống như thịt nướng. Đang câu dẫn đến ăn.
Trong đám đông lập tức vang lên một tràng tiếng bụng kêu réo rắt vì đói. Không ai nhạo bọn họ. Bởi vì bụng của tất cả đều kêu. Ngay cả những việc, chạy cả ngày bình nguyên dây leo, lúc cũng đói meo . , ai hành động. Đồ ăn thơm. nhiệm vụ thì . Thật là giằng co.
nhanh, trong đám đông bước . Những thành nhiệm vụ, định sẵn là chịu phạt lúc cũng tâm trạng của là nữa? động tác tay vô cùng thành thật. Hắn cầm khay cơm lên. Phát hiện thức ăn hôm nay trông giống hôm qua, trong đống bột phấn từng miếng đồ chiên màu vàng ươm. Trông giống như thịt? Người đàn ông đợi nữa, cúi đầu ăn thử một miếng.
“Là thịt! Thịt viên chiên! Ngon cực kỳ!”
Người đàn ông hét lên xong, nhanh ch.óng múc thêm cho hơn chục miếng nữa. Đổ đầy ắp cái khay lớn của . Lát nữa còn hình phạt, thể ăn quá nhiều, múc một khay ít ít thôi. Người đàn ông ăn , nhanh bàn trừng phạt màu đỏ. Có kinh nghiệm từ hôm qua, chia nhóm nhanh. Nhìn những khác xếp hàng lấy cơm. Những quyết định hôm nay tuyệt thực tùy tiện tìm một chỗ xuống. Tất cả vì nhiệm vụ!
Bữa ăn trừng phạt hôm nay là con sâu xanh lớn màu xanh lục. Mà là con sâu xanh lớn màu vàng. Bên còn rắc đầy các loại gia vị. Trông vẻ ngon hơn con màu xanh lục hôm qua một chút. cũng chỉ là một chút. Có kinh nghiệm ăn sâu xanh từ hôm qua, mức độ bao dung của bọn họ đối với côn trùng cao hơn nhiều.
Cùng với tiếng bụng kêu réo, một cô gái là đầu tiên vươn tay cầm lấy một con sâu xanh khổng lồ màu vàng c.ắ.n xuống, khi lớp vỏ ngoài c.ắ.n rách, thấy phần nhân bên trong màu của lòng đỏ trứng muối. Trông vàng óng ánh. Một mùi thơm nức mũi tỏa , những đang chịu đói xung quanh khống chế mà nuốt nước bọt ực ực. Cái thơm quá mất. Vốn đói cả ngày, ai mà chịu nổi chứ?
“C.h.ế.t tiệt!” Một Người thức tỉnh thiên phú thực sự chịu nổi nữa, nhanh ch.óng áp sát góc tường xổm xuống, một tay bịt mũi, một tay bịt miệng. Đây đúng là tự ngược mà. Thà đ.á.n.h một trận còn hơn!
Những đang ăn cơm, tâm trạng vốn tình nguyện nhanh hương vị của món ngon xoa dịu. Sự thỏa mãn kép từ miệng và dày khiến bọn họ căn bản thể dừng .
“Ây da! Thật nghĩ , nhiệm vụ là nhiệm vụ ăn ngon nhất mà từng gặp đấy!”
“ , chỉ tiếc là những thức ăn cách nào mang về, nếu còn thể cho con gái nếm thử! Thực sự quá ngon, ngay cả khi thiên tai, cũng từng ăn món nào ngon như .”