THIÊN TAI LIÊN MIÊN CHỐN CỔ ĐẠI KHI ĐI CHẠY NẠN - Chương 6: Quyết định.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 09:50:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên tục hơn nửa tháng trời, Tô Lão Tam ngừng ngoài thu mua vật tư, đại đa những món đồ cần dùng đều sắm sửa đầy đủ.

Gạo mì rau củ cũng mua ít, tính theo lượng lương thực hiện tại, nếu tiết kiệm thì cũng đủ cho cả nhà bốn bọn họ ăn trong mười năm.

Thế nhưng thịt trứng mua nhiều, tiền bạc dùng việc cần kíp, thịt chỉ mua năm mươi cân, trứng mua hai trăm quả. Số trứng là định để bồi bổ thể cho Tô Tiểu Tiểu. Thịt gà thịt vịt thì đừng mong tới, cá trái ít, tốn tiền mua.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Nửa tháng cả nhà bọn họ chuyển về thôn ở, Tô Vũ ngày nào cũng sông bắt cá. Khi vận may thì bắt bốn năm con, lúc may cũng một hai con.

Tích góp đến hôm nay cũng hơn ba mươi con cá. Tất cả đều Ngô thị xử lý sạch sẽ, xát chút muối bỏ trong gian. Tuy rằng gian, nhưng Ngô thị vẫn thấy xát chút muối sẽ tươi hơn, vả lấy thể trực tiếp nấu ăn luôn.

Hơn nửa tháng nước tích trữ cũng ít, mỗi ngày đều thể trữ mười mấy ống tre, một ống tre chứa hai cân nước. Tuy rằng chẳng đựng bao nhiêu, nhưng tích tiểu thành đại. Hiện tại trong gian cũng hơn hai trăm ống tre .

Thời gian , Ngô thị hễ thời gian rảnh là quần áo chăn màn. Vải bông và bông vải mua trấn đều giao cho Ngô thị. Nhìn gian dần lấp đầy bởi vật tư, trong lòng bà mới an định đôi chút.

Tô Lão Tam hơn nửa tháng ngày nào cũng đưa Tô Tiểu Tiểu chạy chạy , trong thôn đều tò mò. Có hỏi, ông liền bảo con gái sức khỏe , thỉnh thoảng đưa con bé lên trấn khám bệnh.

Liên tục lăn lộn hơn nửa tháng, cả Tô Lão Tam đều chút mệt mỏi. Trong mắt dân trong thôn, điều đó hiểu sai thành ông vì chữa bệnh cho con gái mà tâm lực tiều tụy, con cũng hốc hác nhiều.

Tô Vu thị thấy lời bàn tán của trong thôn, còn đặc biệt ở đầu thôn đợi Tô Lão Tam. Thấy Tô Lão Tam đen bao nhiêu, đầy vẻ mệt mỏi, khỏi chút đắc ý nỗi đau của khác.

còn cố ý chặn Tô Lão Tam , vẻ ban ơn : "Nếu ngươi chịu dập đầu nhận , sẽ miễn cưỡng để ngươi về."

Tô Vu thị cũng chẳng nuôi gia đình lũ sói mắt trắng , nhưng kể từ khi nhà Tô Lão Tam rời , việc trong nhà chẳng còn mấy ai nữa.

Tô Lão Tam vô cùng cạn lời, chẳng thèm để ý đến bà mà bỏ thẳng.

Nửa tháng trôi qua, vết thương đầu Tô Tiểu Tiểu lành hẳn, cũng chút thịt.

Chỉ là Tô Lão Tam ngày nào cũng bắt con bé ăn một quả trứng gà đường đỏ. Tô Tiểu Tiểu cảm thấy bao giờ ghét ăn trứng gà đường đỏ đến thế.

Lúc mới đầu con bé còn khá thích ăn, nhưng ăn liên tục bảy tám ngày, đổi là ai cũng nuốt trôi.

Tô Lão Tam cũng là lo lắng cho con, khi đại phu , thể Tiểu Tiểu hao hụt nghiêm trọng, nhân lúc còn trẻ còn thể bù đắp . Nếu cứ mặc kệ lo, e là sẽ ảnh hưởng đến thọ .

Để cả nhà lo lắng, Tô Tiểu Tiểu chỉ đành bấm bụng ăn xuống.

Thấy đồ đạc mua cũng tương đối, Tô Lão Tam dự định sẽ tiệm lương thực việc. Những ngày qua, trong nhà nguồn thu, ngày nào cũng tiêu tiền, lòng ông chút bất an.

Công việc ở tiệm lương thực thể mất , thứ nhất thể đem chút thu nhập cho gia đình, thứ hai cũng thể ngóng tin tức trấn. Ở nhà Tô Vũ là nam t.ử hán cũng đủ , hiện giờ trong nhà cũng việc gì nặng nhọc, chỉ là gánh nước, c.h.ặ.t củi mà thôi.

Giữa tháng tám, thời tiết vô cùng nóng bức, mặt trời độc địa vô cùng. Có một Tô Tiểu Tiểu cùng Tô Vũ bắt cá, chú ý giờ giấc nên cháy nắng, may mà mấy nghiêm trọng, chỉ là cả đen một vòng.

Tô Lão Tam chuyện liền tiệm t.h.u.ố.c mua năm sáu hộp t.h.u.ố.c trị cháy nắng. Thời tiết quá nóng, t.h.u.ố.c trị cháy nắng cũng đắt hơn bình thường hai văn tiền.

Sau đó mỗi khi khỏi nhà Tô Tiểu Tiểu đều đội mũ rơm, chú ý chống nắng. Chiều hôm nay Tô Tiểu Tiểu và Tô Vũ sông bắt cá, bắt nửa ngày trời mới một con.

Thấy trời còn sớm, Tô Vũ cũng bắt nữa, ở ven sông xử lý sạch sẽ con cá bắt .

Tô Tiểu Tiểu bên cạnh , cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm, đột nhiên nàng thấy tảng đá lớn bên bờ sông vốn chỉ lộ phần đầu, nay sắp lộ đến tận đáy.

Sau khi cháy nắng nàng vẫn luôn rú rú ở trong nhà, cách mấy ngày mới đây, giờ mới phát hiện mực nước hạ xuống, mà tốc độ hạ xuống dường như còn hề chậm.

Tô Tiểu Tiểu nước sông mắt, lòng rối như tơ vò, càng lúc càng bất an. Sau khi về nhà, nàng liền ở cửa đợi Tô Lão Tam trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-lien-mien-chon-co-dai-khi-di-chay-nan/chuong-6-quyet-dinh.html.]

Chẳng đợi bao lâu thấy Tô Lão Tam về đến, sắc mặt chút .

Tim Tô Tiểu Tiểu thắt , vội chạy tới hỏi: "Cha, xảy chuyện gì ?"

Tô Lão Tam hiệu cho Tô Tiểu Tiểu nhà hãy . Vào đến chính sảnh, Tô Lão Tam đứa con gái đang sốt ruột, thở dài một tiếng mới bảo: "Giá lương thực tăng ."

Tô Tiểu Tiểu xong, chân mày nhíu c.h.ặ.t : "Cha, hôm nay con thấy mực nước sông hạ xuống, tốc độ hạ còn nhanh. Chỉ mới vài ngày mà đá trong sông sắp lộ hết ."

Tô Lão Tam , lòng thắt : "Làm thể, con lầm ?"

Tô Tiểu Tiểu mím môi . Tô Lão Tam cũng con gái sẽ bậy, lòng càng thêm loạn.

Tô Tiểu Tiểu thấy sắc mặt cha ngày càng khó coi, liền : "Cha, cha báo cho ông thôn trưởng một tiếng , cũng cần quá chắc chắn, cứ những gì cha thấy, thấy là , ông thôn trưởng trong lòng tự tính toán."

Tô Lão Tam rõ ràng cũng tính nghiêm trọng của sự việc: "Ừ, lát nữa cha sẽ , hôm nay đường về cha thấy mấy tên tai dân lảng vảng ngoài thôn, lát nữa cha cũng sẽ với ông thôn trưởng một tiếng."

Tô Tiểu Tiểu ông tai dân, lo lắng bảo: "Tai dân ở gần thôn, liệu nguy hiểm ? Cha, với thôn trưởng, cho đêm khuya gác đêm bảo vệ thôn cha."

Tô Lão Tam gật đầu đáp: "Những chuyện cha sẽ với thôn trưởng, chỉ là gác đêm e là khó." Người trong thôn đều sớm về muộn, mệt mỏi cả ngày , ai mà tình nguyện gác đêm chứ?

Bàn bạc xong xuôi, Tô Lão Tam liền đến nhà thôn trưởng.

Thôn trưởng thấy Tô Lão Tam qua thì chút bất ngờ, tưởng là chuyện gì: "Lão Tam, sắc mặt khó coi thế , là trong nhà chuyện gì ?"

Tô Lão Tam chỉnh đốn suy nghĩ mới mở lời: "Thôn trưởng, thời gian qua đường việc về nhà thấy ít cỏ dại bắt đầu héo vàng, giờ mới tháng tám, đang lúc cỏ dại tươi, liền thấy đúng lắm."

Ông mím môi : "Trời năm nay nóng hơn năm nhiều, lòng bất an. Hôm nay tới tiệm lương thực thì phát hiện lương thực tăng giá , gạo cám đây chỉ bốn văn một cân, giờ lên sáu văn ." Nói đoạn, ông về phía thôn trưởng.

Thôn trưởng thần sắc chút nghiêm nghị, nhíu mày : "Lão Tam, ý ngươi là ? Ngươi rõ hơn xem nào."

Tô Lão Tam l.i.ế.m đôi môi chút bong da : "Thời tiết thực sự đúng lắm, tiểu t.ử nhà ngày nào cũng sông bắt cá cho em nó ăn, hai hôm nó cũng với , bảo nước sông ngày càng nông. lo liệu ..., liệu sẽ đại hạn ?"

Tô Lão Tam theo bản năng để việc phát hiện hạn hán dính dáng tới Tô Tiểu Tiểu, nên là do Tô Vũ phát hiện.

Tô Lão Tam xong, lòng chút thấp thỏm, nhưng thấy thôn trưởng dường như mấy kinh ngạc, chút kỳ quái.

Thôn trưởng thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Tô Lão Tam, thở dài một tiếng thật dài mới : "Ngươi việc trấn, rõ chuyện trong thôn. Từ đầu tháng , trong thôn phát hiện mực nước sông hạ xuống, liên tiếp ba tháng mưa. Hoa màu đồng đều hạn hán chịu nổi, nửa tháng , trong thôn bắt đầu gánh nước tưới tiêu hoa màu ."

Thôn trưởng quệt mặt một cái : "Mấy bậc tiền bối trong thôn cũng đều thấy trời đúng, chỉ là còn ôm vài phần may mắn mà thôi." Thôn trưởng xong liền rơi trầm mặc.

Tô Lão Tam thầm nghĩ, quả nhiên gừng càng già càng cay. "Còn nữa, đường về thấy mấy gương mặt lạ lảng vảng gần thôn, nghi ngờ thể là lưu dân."

Tô Lão Tam xoa trán tiếp tục: "Thôn trưởng, ông xem nên tổ chức gác đêm ?"

Thôn trưởng , sắc mặt chút ngưng trọng: "Chuyện sẽ sắp xếp, ngươi cứ về ."

Tô Lão Tam thấy thôn trưởng sắp xếp liền cáo từ về nhà.

Ngày hôm , ông đêm qua trong thôn lẻn mấy tên trộm, thôn trưởng gọi đ.á.n.h cho bán sống bán c.h.ế.t, giải lên quan phủ .

Tô Lão Tam thấy, lòng cảm khái, thôn trưởng tay thật nhanh gọn, xem chừng thời gian tới trong thôn thể yên một hồi .

 

Loading...