Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 232: Một mẻ hốt gọn
Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:51:57
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo nhận định của Tô Hạ, chỉ cần diệt gọn đám cung thủ, bọn tôm tép còn chẳng gì đáng ngại. Nàng thoăn thoắt luồn lách qua sườn núi bên , tiến khu rừng tĩnh mịch, bỗng khựng khi phát hiện một toán hắc y nhân dàn hàng ngang ngay mắt. Bọn chúng lăm lăm cung tên, nhắm thẳng về phía Mâu Tu Tề mà b.ắ.n tới tấp.
"Vút v.út v.út!"
Tiếng tên xé gió rít lên liên hồi. Đội ngũ quan binh ít kẻ trúng tên ngã gục, tiếng la hét, rên rỉ đau đớn vang vọng cả một đoạn quan đạo.
"Vút v.út v.út!"
Địch trong tối, ngoài sáng, đội quan binh tổn thất nặng nề. Ngay cả đám lưu dân cũng vạ lây, hoảng loạn chạy tán loạn tìm chỗ nấp. Rơi thế bí, quan binh đành giương cung b.ắ.n trả đen đặc. chẳng thấy bóng dáng kẻ địch, những mũi tên b.ắ.n mất phương hướng, mười mũi thì trượt đến chín mũi.
Trong khi đó, Tô Hạ lẳng lặng vòng phía lưng cánh trái đám cung thủ. Nép cây lớn, nàng âm thầm quan sát một lúc. Đảm bảo khu vực chỉ duy nhất một tốp cung thủ, Tô Hạ mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng thoăn thoắt trèo lên cây nhờ bậc thang gỗ, nhanh ch.óng giải phóng một cây khổng lồ từ gian.
"Rầm!"
Thân cây đồ sộ từ trời giáng xuống, nện thẳng đầu đám cung thủ đổ ầm xuống đất. Cành lá xum xuê đan chéo , gần như chạm tới ngóc ngách, đè bẹp dí cả đám hắc y nhân.
Tô Hạ nhanh tay buộc một sợi dây gai mảnh mũi tên, giương cung nhắm thẳng cây mà b.ắ.n. Ngay khoảnh khắc mũi tên ghim c.h.ặ.t lớp vỏ cây, nàng vận dụng ý niệm, thu gọn cả dây gai, mũi tên, cây và bộ đám cung thủ trong gian.
Mọi việc diễn êm ru, chẳng tốn một chút sức lực. Đây là đầu tiên nàng một giải quyết êm thấm nhiều đến .
Cái gian đúng là bảo bối cưng của nàng! Còn việc bản nàng chui , giờ đây chẳng còn quan trọng nữa.
Tuy nhiên, khi dọn dẹp xong xuôi đám cung thủ, Tô Hạ bắt đầu rút kinh nghiệm. Tiếng động cây rơi xuống lúc nãy lớn quá, xem nàng tự chế một tấm lưới, chiêu sẽ gọi là: Một mẻ hốt gọn!
Đám cung thủ Tô Hạ tóm gọn gian, những cơn mưa tên trút xuống quan đạo cũng theo đó mà dứt bặt. Ngư Mễ và đám quan binh cuối cùng cũng cơ hội thở phào.
Họ nhanh ch.óng sắp xếp đội hình bảo vệ c.h.ặ.t chẽ Mâu Tu Tề và Cừu Thừa Tương ở giữa, đó cử vài tiến rừng thám thính.
Đám hắc y nhân mai phục bên cánh rừng đối diện bắt đầu hoang mang tột độ. Rõ ràng bàn bạc kỹ lưỡng là b.ắ.n liên tiếp mười mấy đợt tên để bào mòn lực lượng quan binh cơ mà? Sao mới bốn đợt tịt ngòi thế ?
Bọn chúng trân trối, tiến thoái lưỡng nan. Giờ mà xông giáp lá cà, rủi đám cung thủ phe nổi hứng b.ắ.n tiếp, chẳng chúng cũng phơi xác mưa tên ...
Đến cả đám quan binh mon men rừng cũng ngớ . Vốn dĩ họ định lén vòng lưng đám cung thủ, bất ngờ hạ sát bọn chúng. Nào ngờ chân mới chạm ranh giới rừng, mưa tên bặt tăm! Còn nữa, cái tiếng động ầm ầm như trời sập ban nãy là thứ quái quỷ gì ?
Quan binh vò đầu bứt tai, lục soát một vòng quanh khu rừng mà vẫn chẳng mảy may thấy tăm bọn hắc y nhân. Bọn họ đưa mắt , ánh lên vẻ ngỡ ngàng thể tin nổi.
Họ nào , lúc Tô Hạ giải quyết êm gọn đám cung thủ, thoăn thoắt đu xuống cây và đang tiến về phía chướng ngại vật chắn ngang quan đạo.
Cả đội ngũ vây hãm ở đây quả thực kế sách lâu dài. Nàng triệt hạ xong đám cung thủ, tin chắc quan binh dư sức chống đỡ một chốc một lát. Kể cả g.i.ế.c sạch đám thảo khấu còn , ít họ cũng cầm cự cho đến khi nàng dọn dẹp xong chướng ngại vật . Khi chướng ngại vật dẹp bỏ, mới đường m.á.u mà thoát .
Về phía bọn hắc y nhân, một hồi chờ đợi mỏi mòn mà chẳng thấy động tĩnh gì từ đồng bọn bên , sự kiên nhẫn cũng cạn kiệt. Cứ chần chừ mãi, quan binh sớm muộn gì cũng phát hiện chúng. Một tên hắc y nhân phắt dậy, vung đao cao giọng hô lớn: "Xông lên! G.i.ế.c bọn cẩu quan!"
Theo tiếng hô, một toán hắc y nhân lăm lăm đại đao lao khỏi rừng rậm, nhắm thẳng về phía Mâu Tu Tề mà xông tới.
"Bảo vệ đại nhân!"
Ngư Mễ siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í, chắn Mâu Tu Tề. Những quan binh khác cũng đồng loạt giương cung, nhắm thẳng đám hắc y nhân.
"Vút v.út v.út!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-232-mot-me-hot-gon.html.]
Cục diện chiến trận xoay chiều trong chớp mắt. Mất hỏa lực yểm trợ từ cung thủ, đám hắc y nhân giờ đây mưa tên của quan binh áp đảo . Tuy nhiên, ỷ lượng đông đảo, chỉ vài đợt tên, một tên hắc y nhân áp sát mặt đường quan đạo.
Giờ mà dùng cung tên thì muộn, quan binh đành vứt cung, rút đao nghênh chiến giáp lá cà với bọn hắc y nhân.
Lúc nãy để tránh mưa tên, Tiền Đại Ngưu lén lút chui xuống gầm một chiếc xe đẩy của quan binh. Giờ thấy một bầy hắc y nhân hung hãn lao tới, nó sợ hãi hét lên thất thanh. Cái chân ngắn tũn cuống cuồng bỏ chạy, cuối cùng rúc rúc một chiếc xe kéo khác, run rẩy như cầy sấy.
Hai bà cháu nhà họ Tiền và hai bà cháu nhà họ Mạnh cũng hoảng hốt chạy toán loạn. Cũng giống như bao lưu dân khác, họ cắm đầu cắm cổ chạy về hướng ngược của quan đạo. Tuy Huyện lệnh đại nhân ơn với họ, nhưng họ tự phận, bốn bọn họ kẻ già trẻ, sức yếu tay mềm, nào bản lĩnh bảo vệ ai. Lúc , chạy càng nhanh càng , tránh vướng chân quan binh.
Chạy vài bước, Bạch lão thái chợt nhận thấy Đại Ngưu . Quay đầu phía quan binh, bà kinh hoảng khi phát hiện bóng dáng bé nhỏ đang rúc gầm xe kéo: "Đại Ngưu, Đại Ngưu vẫn còn trốn gầm xe kéo kìa!"
Tiền Đại Nha cũng hết hồn, ngờ Đại Ngưu dám chui tọt đấy trốn. Tuy Đại Ngưu quá quắt, nhưng dẫu cũng là ruột thịt, nàng đành lòng bỏ mặc nó.
"Đại Ngưu, mau, mau đây!"
Tuyền Lê
Tiền Đại Ngưu sợ đến mức mất cả hồn vía, chẳng thấy tiếng gọi của Bạch lão thái và Tiền Đại Nha.
"Cha ơi, gia gia ơi, ô ô ô, ở ? Đại Ngưu sợ lắm ô ô ô..."
Đang nức nở, nó chợt thấy tiếng đáp . Là giọng của cha nó!
"Cha? Cha ơi, cha ở ?"
Tiền lão đại và lão Tiền quan binh trói gô , buộc bằng một sợi thừng nối với chiếc xe kéo. Nghe thấy tiếng của con trai, Tiền lão đại cuống cuồng đáp: "Đại Ngưu, cha ở đây! Mau tới cởi trói cho cha!"
Nhìn thấy bóng dáng cha gầm chiếc xe kéo đối diện, Tiền Đại Ngưu mừng rỡ nước mắt ngắn nước mắt dài. Nó lết hình nặng nề, khó nhọc bò qua, cuối cùng cũng tới gầm xe.
"Rầm!"
Một tên hắc y nhân quan binh tung cước đá bay, rơi ngay mặt ba nhà họ Tiền. Tiền Đại Ngưu hét lên the thé, sợ hãi tới mức tay chân nhũn , rúc c.h.ặ.t lưng cha , run lập cập.
Tiền lão đại thấy tên hắc y nhân vẫn còn thoi thóp, phát hiện chỗ trốn của ba bọn họ, vội vã giục giã: "Đại Ngưu, mau cởi trói cho cha!"
"Cha ơi, con, con cởi ."
Tên hắc y nhân lồm cồm bò dậy, vung đại đao đ.â.m mạnh gầm xe.
"Phập!"
Lưỡi đao sắc lạnh xuyên thấu cơ thể. Tiền Đại Ngưu kêu lên một tiếng nghẹn ngào, đôi mắt mở to bàng hoàng cha : "Cha, cha..."
Tiền lão đại sững sờ cảnh tượng mắt. Vừa thấy hắc y nhân vung đao đ.â.m tới, phản xạ tự nhiên khiến né sang một bên, quên mất đứa con trai đang nấp lưng.
"Đại Ngưu!" Tiền lão đại gào lên t.h.ả.m thiết, xé nát ruột gan. Đại Ngưu là đứa con trai độc nhất của cơ mà!
Lão Tiền cũng bừng tỉnh, kinh hãi đứa cháu đích tôn đang đầm đìa m.á.u tươi: "Đại Ngưu, Đại Ngưu?"
"Lão đại, mày điên ? Đại Ngưu nấp ngay lưng mày, mày còn né cái quái gì hả?"