Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 83: Tích trữ đầy nước

Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:27:15
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tuy nhiên các ngươi suy nghĩ cho kỹ, ở huyện thành lẽ còn vài ngày yên , một khi khỏi thành, đám lưu dân bên ngoài chắc chắn sẽ chằm chằm các ngươi như hổ đói, các ngươi xảy chuyện gì thì liên quan đến ."

 

Nàng chỉ là bình thường, thần hộ mệnh của ai cả.

 

Nàng sống sót thì tranh thủ thời gian về phía Nam, thể mang theo mấy đứa trẻ cùng lên đường.

 

Lợi hại nàng đều rõ ràng, chúng tự quyết định con đường tương lai của .

 

khỏi thành thì đường ai nấy , còn liên quan gì đến nữa.

 

Cao Tiểu Bằng hiểu ý của nàng, nàng sẽ dẫn chúng cùng, nhưng ít nhất trong thành nàng sẽ bảo vệ chúng.

 

Tuy chút thất vọng nhưng đòi hỏi thêm, dù họ mới quen , nàng đến bước là quá .

 

Cậu bé suy nghĩ một lát, vẫn cảm thấy rời khỏi Du thành bây giờ là an hơn cả.

 

Hôm nay bốn tìm chỗ ẩn náu của chúng, chứng tỏ chúng sớm các thương hộ trong huyện thành để mắt tới, chắc chắn sẽ nhiều hơn nữa lùng bắt chúng vì nguồn nước.

 

Nếu ngay, sẽ nữa.

 

Ngoài thành tuy cũng an , nhưng ít nhất còn một tia hy vọng, chi bằng đ.á.n.h cược một phen.

 

Hơn nữa nàng còn sẽ cho chúng v.ũ k.h.í phòng !

 

Đôi mắt Cao Tiểu Bằng tràn đầy cảm kích, mặt nở nụ rạng rỡ, "Đệ với ngay đây!"

 

Thấy bé rời , Tô Hạ vội vàng xắn ống quần nhảy xuống sông ngầm, mặc kệ nước lạnh buốt chân, nàng nhanh ch.óng lấy hết thùng gỗ rỗng trong gian , múc từng thùng nước đưa gian.

 

Để uống nước rửa chân của chính , nàng luôn lấy nước ở phía thượng nguồn.

 

Sau khi tất cả các vật chứa dùng trong gian đầy ắp nước, trong đầu Tô Hạ lóe lên một ý tưởng, nàng vội lấy tấm vải dầu , túm hai góc buộc c.h.ặ.t bằng dây thừng, tạo thành hình dáng giống cái gầu hót rác.

 

Sợ dòng nước cuốn trôi tấm vải dầu, nàng cắm mấy cọc gỗ ở hạ lưu sông ngầm để chặn một bên mép vải .

 

Đợi nước tràn đầy tấm vải dầu, nàng túm nốt hai góc còn buộc c.h.ặ.t, tạo thành một bể nước hình chữ nhật.

 

Tô Hạ chạm tấm vải dầu, ý niệm động, bể nước vải dầu chứa đầy nước lập tức thu gian.

 

Trên mặt nàng nở nụ , quả nhiên là !

 

Tuy vải dầu quét dầu trẩu độc hại, nhưng pha loãng bởi lượng nước lớn như , cộng thêm gian tĩnh, chắc là vấn đề gì.

 

Trước đó nàng mua mấy cây vải lanh, vải bông ở trấn , giờ đều đem dùng hết.

 

Vải bông vải lanh sẽ rò nước, nhưng với gian tĩnh của Tô Hạ. Nàng tương tự, buộc bốn góc tấm vải , đưa từng "bể nước" gian, nước bên trong hề xao động.

 

Trước đây nàng nghĩ cách , sớm thế nàng chẳng cần mua nhiều thùng nước gì, cứ mua vải về còn tiện hơn.

 

Động tác của Tô Hạ nhanh, chẳng mấy chốc đổ đầy nước tất cả các vật chứa trong gian.

 

Nàng cũng bao nhiêu cân, nhưng ít nhất nàng cần lo lắng về vấn đề nước uống nữa.

 

Tích trữ nước xong, nàng leo lên bờ một đôi giày vải, lót mấy miếng vải rách đế giày , l.ồ.ng thêm một đôi giày rơm bên ngoài.

 

Làm giảm ma sát cho giày vải, đế giày dày thêm, đường đỡ mỏi chân.

 

Đôi giày ném thẳng gian.

 

Sau khi dập tắt đống lửa, Tô Hạ cầm đuốc về phía cửa hang.

 

Mấy đứa trẻ đang thu dọn đồ đạc, đồ của chúng nhiều nhưng cái gì cũng mang theo.

 

Tô Hạ nghĩ thầm, chúng cũng đang thiếu một cái gian.

 

Tiểu Ngư phát hiện bóng dáng Tô Hạ, ngạc nhiên hỏi: "Đại ca ca, lấy xong nước ạ?"

 

Tô Hạ vỗ vỗ tay nải, "Ta lấy hai túi nước, đủ ."

 

Mấy đứa trẻ ngạc nhiên nàng, nàng ở đó loay hoay lâu như mà chỉ lấy hai túi?

 

Chúng còn tưởng nàng đang tắm chứ...

 

Nào ngờ Tô Hạ cũng tắm lắm, nhưng nhỡ đang tắm dở chúng xuống thấy thì hổ c.h.ế.t mất.

 

gian của nàng nước, khối cơ hội tắm rửa, giờ nàng chỉ tranh thủ thời gian lên đường, chuyện tắm rửa cần vội vàng.

 

Cao Tiểu Bằng những túi nước mang , "Đại ca ca, bọn còn mấy cái túi nước nữa, tặng đấy!"

 

Thời gian qua chúng kiếm kha khá tiền, để tiện bán nước nên mua nhiều túi da, ngờ giờ bán hết rời .

 

Nhìn đống túi nước, Tô Hạ đau cả đầu, thầm nghĩ thảo nào chúng phát hiện.

 

"Nhiều túi nước thế ch.ói mắt quá, các ngươi mang thì cứ để đây ."

 

Nước trong gian của Tô Hạ quá nhiều, định tranh giành với chúng nữa.

 

Sau sẽ đến miếu hoang, nếu thấy những túi nước , chắc sẽ vui mừng như vớ vàng.

 

Chúng để những túi nước mang ở đây, giúp những lưu dân khác cầm cự thêm một thời gian, hoặc may mắn phát hiện sông ngầm, một đồn mười, mười đồn trăm, kiểu gì cũng hưởng lợi.

 

Lưu dân nước sẽ cướp của khác nữa, mấy đứa trẻ khả năng tự vệ, giờ giúp khác cũng chính là giúp .

 

Tô Hạ ba bé gái, "Còn nữa, ba đứa các ngươi đổi cách ăn mặc, ăn mặc như con gái nữa."

 

Trẻ con vốn là đối tượng yếu thế, con gái mà để mắt tới thì chỉ càng thê t.h.ả.m hơn.

 

Tiểu Ngư Cao Tiểu Bằng, đó ngoan ngoãn gật đầu, "Bọn lời đại ca ca!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-83-tich-tru-day-nuoc.html.]

Ba đứa trẻ vốn ăn mặc rách rưới, quần áo chẳng gì đáng , chỉ cần chỉnh sửa kiểu tóc và vóc dáng một chút.

 

Mấy cô bé gầy gò, Tô Hạ quấn một vòng vải quanh eo chúng, trông vẻ rắn rỏi hơn.

 

Mặt mũi bôi thêm bùn đất, tóc b.úi lên, trang điểm xong xuôi thì chẳng khác gì mấy đứa bé trai.

Tuyền Lê

 

Xong xuôi tất cả, bảy mỗi cầm một cây gậy, đeo tay nải rời khỏi miếu hoang.

 

Trên đường , qua cuộc trò chuyện của chúng, Tô Hạ tên của mấy đứa trẻ, nhưng nàng tên cho chúng .

 

Cao Tiểu Bằng và những đứa trẻ khác cũng dám hỏi, chỉ một mực gọi nàng là "Đại ca ca".

 

Mấy đứa trẻ lăn lộn trong thành quanh năm nên rành đường khỏi thành.

 

Đi một lúc, chúng thấy trạm kiểm soát do quan binh lập , nhiều lưu dân đang xếp hàng ở đó. Quan binh kiểm tra hộ tịch thu tiền, tóm là chậm bao nhiêu bấy nhiêu.

 

Tô Hạ thầm mắng tên huyện lệnh một câu, đừng để nàng tìm cơ hội, nếu nàng nhất định sẽ vặt trụi lông đầu , đỡ cho hại dân.

 

Cao Tiểu Bằng nhận sắc mặt nàng , giải thích: "Trạm kiểm soát do quan binh lập chuyên để lừa tiền của ngoài các đấy, ở trọ trong huyện thành một đêm ít nhất cũng tốn năm lượng bạc."

 

đó là giá của hai ngày , hôm nay phí thành, nước và lương thực đều tăng giá, chừng phí trọ cũng tăng theo.

 

Tô Hạ bé, nghiêm túc hỏi: "Vậy các ngươi cách nào , khỏi thành nhanh ch.óng, mất tiền ?"

 

Tuy nàng tiền nhưng cũng lợi cho tên huyện lệnh.

 

Thạch An vẻ mặt tự hào, "Huynh hỏi đúng đấy!"

Chương 84: Đến huyện Bảo Sơn

Thạch An hớn hở: "Tiểu Bằng ca một chỗ, cần đưa tiền cho quan binh mà còn khỏi thành sớm hơn!"

Cao Tiểu Bằng hì hì, vẻ bí mật, nhất quyết .

Nhìn dáng vẻ ngây thơ của chúng, Tô Hạ thật "cướp" tay nải của chúng để dạy cho chúng thêm một bài học nữa.

"Sau đừng tùy tiện tin tưởng khác."

Cao Tiểu Bằng gật đầu trịnh trọng: "Đại ca ca yên tâm, bọn ."

Rời khỏi huyện Du, chúng còn là ăn mày trong thành nữa, gánh vác trách nhiệm bảo vệ các .

Thấy lọt tai lời , Tô Hạ gật đầu tán thưởng.

Bảy rẽ trái rẽ trong huyện thành, quả nhiên tốn một đồng xu nào.

Hơn nữa Tô Hạ còn phát hiện con đường chúng khác với "bản đồ cành cây" trong gian của nàng, rõ ràng đây là đường tắt trong thành.

Cao Tiểu Bằng dẫn đường, Tô Hạ cùng đoạn hậu.

Bước chân bảy dừng ở một góc tường thành.

Cao Tiểu Bằng xổm xuống, gạt đống đồ linh tinh , để lộ một cái lỗ.

Đây chính là lối " cần đưa tiền cho quan binh cũng khỏi thành " mà chúng - lỗ ch.ó!

Tô Hạ tò mò qua, quả nhiên thấy bầu trời bên ngoài thành.

Nàng giơ ngón cái với sáu đứa trẻ, "Có bản lĩnh!"

Phải rằng mỗi một cách sống riêng, mấy tên tiểu ăn mày thường xuyên xin ăn cả trong lẫn ngoài thành, chỗ cái lỗ cũng chẳng lạ.

Biết cái lỗ là do các tiền bối của chúng để cũng nên.

Tuy là lỗ ch.ó nhưng chui thì vẫn chui, hơn nữa còn chui nhanh!

Bảy nối đuôi như xâu kẹo hồ lô, chui qua lỗ ch.ó ngoài.

Cao Tiểu Bằng hì hì, vốn tưởng đại ca ca sẽ chịu chui lỗ ch.ó, ai ngờ còn chui nhanh hơn cả .

Mấy dọc theo chân tường thành, xa mới dám thẳng lên tiếp.

Tô Hạ cổng thành huyện Du từ xa, mặt tươi roi rói.

Nàng đúng là vớ bở , thu tiền bạc, nước uống, còn khỏi thành trót lọt!

Chỉ là bên cạnh mọc thêm mấy cái đuôi củ cải nhỏ.

Nàng thì vui , nhưng đám Cao Tiểu Bằng chút rầu rĩ.

Ra khỏi cổng thành đồng nghĩa với việc chúng mất ô dù bảo vệ.

Tô Hạ lấy một con d.a.o găm trong tay nải đưa cho Cao Tiểu Bằng, "Giờ khỏi thành, thực hiện lời hứa, con d.a.o găm tặng cho các ngươi."

Trong gian của nàng đại đao, d.a.o phay, d.a.o rựa, liềm..., thiếu một con d.a.o găm cũng chẳng .

Nếu đưa đại đao cho chúng, những bảo vệ chúng mà còn trở thành bùa đòi mạng.

Dao găm là , thể giấu trong ống tay áo, bất ngờ giáng cho kẻ một đòn chí mạng.

"Nhớ kỹ, vôi bột nhất định nhắm mắt kẻ , chỉ cần thành công thì rút d.a.o găm đ.â.m thật mạnh n.g.ự.c trái , đừng mềm lòng."

"Ngươi mềm lòng chính là trách nhiệm với mạng sống của ."

Nàng nhận Cao Tiểu Bằng quan tâm đến năm đứa trẻ , nếu bé mềm lòng thì chỉ bé c.h.ế.t, mà cả năm đứa trẻ cũng c.h.ế.t theo.

"Đại ca ca..." Mắt Cao Tiểu Bằng ngấn lệ, con d.a.o găm trong tay cũng trở nên nhòe nhoẹt, đợi bé ngẩng đầu lên thì mắt còn bóng .

Năm đứa trẻ vô vọng ôm lấy Cao Tiểu Bằng, nghĩ đến con đường chạy nạn phía , nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Tô Hạ đầu , tiếp tục rảo bước về phía .

Vết phồng rộp chân nàng đóng vảy, lúc lấy nước ngâm nước một chút nhưng ảnh hưởng gì nhiều.

Vết thương tay tuy còn đau nhưng ảnh hưởng đến việc cầm d.a.o.

Nghĩ đến việc trong gian nhiều nước như , nàng lập tức tràn trề hy vọng về tương lai, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Mỗi khi xung quanh ai, nàng lấy cơm nắm thịt xông khói trong gian ăn, thi thoảng nhấm nháp chút thịt khô lục soát từ xe kéo của nhà họ Lâm.

Giờ uống nước cũng cần tiết kiệm như , uống bao nhiêu thì uống.

Cũng may đường đổ mồ hôi nhiều, nếu chắc nàng vệ sinh suốt ngày.

Tô Hạ dọc theo quan đạo một lúc, gần đến giờ Ngọ, nàng gặp một đoàn chạy nạn đang nghỉ ngơi bên đường.

Trong đó một gia đình đặc biệt nổi bật, chính là Đỗ gia suýt quan binh trưng thu ngựa ở cổng thành huyện Du.

Nhà họ vốn bốn con ngựa, giờ thêm hai con la, la kéo nhiều vật tư, chắc là lương thực và nước uống họ mua trong huyện thành.

Gia đình đúng là giàu nứt đố đổ vách, vật giá trong huyện thành cao ngất ngưởng như mà họ vẫn mua nhiều đồ thế .

hộ vệ nhà họ cũng đông, bảo vệ và lương thực thành vấn đề.

ít gia đình giàu nộp đủ phí qua đường để thẳng khỏi thành như Đỗ gia, nhưng cũng nhiều lưu dân nộp nổi phí thành và phí qua đường.

Họ đến huyện Du từ sớm, đường núi.

Nhiều nuôi tâm lý cầu may, nhưng khi thấy sơn tặc chặn đường thì hối hận cũng muộn.

Qua những câu chuyện ngắt quãng của họ, Tô Hạ thổ phỉ ở huyện Du lập chốt đường núi, phàm là dân chúng qua con đường đó đều nộp tiền, tiền thì nộp lương thực và nước.

Lưu dân vốn tiết kiệm phí thành mới chọn đường núi, ngờ núi thổ phỉ cướp bóc.

Họ phản kháng nhưng thổ phỉ đông , d.a.o, nhiều đành nhẫn nhịn, nộp một phần lương thực mới qua yên .

Kẻ nhịn thì cả nhà g.i.ế.c, lương thực cũng rơi tay thổ phỉ.

Tô Hạ thầm cảm thán, may mà nàng cướp ít tiền nên mới thoát khỏi cảnh thổ phỉ cướp.

Nàng nghỉ ngơi một lúc tiếp tục lên đường, gần đến lúc mặt trời lặn cuối cùng cũng thấy vài ngôi làng.

Theo lý thì giờ là lúc khói bếp bay lên, nhưng trong làng một bóng .

Không do hạn hán nên chạy nạn hết .

May mà giờ nàng cái ăn cái uống, cần làng mua lương thực nữa.

Trong làng , kế hoạch hỏi đường của Tô Hạ cũng tan thành mây khói.

Nàng bản đồ, còn bao xa nữa mới đến huyện Bảo Sơn, nàng tranh thủ lúc trời tối hẳn để thêm một đoạn.

quan đạo cũng dễ hơn đường núi, ban đêm ngủ ít một chút, đốt đuốc đường cũng .

điều khiến Tô Hạ vui mừng là nàng đến huyện Bảo Sơn khi trời tối.

Bên ngoài huyện Bảo Sơn nhiều nhà cửa và chợ b.úa, còn đốt lửa, nhiều sống ở ngoài thành, ồn ào náo nhiệt.

Tô Hạ tiến lên hỏi thăm mới , nhiều dân bản địa ở đây rời từ sớm, những ngôi nhà bỏ trống lưu dân chiếm chỗ nghỉ chân.

Mọi đều đang nấu cơm, bảo náo nhiệt!

Hèn gì đó nàng thấy cửa lớn của mấy ngôi nhà đều hỏng.

Tuy nhiên, vẫn một dân huyện Bảo Sơn luyến tiếc quê hương nên rời .

Tô Hạ ngóng một chút, huyện Bảo Sơn cho phép lưu dân qua, suy nghĩ một hồi, nàng quyết định nghỉ đây một đêm, sáng mai đợi mở cổng thành sẽ thành.

Do những ngôi nhà bỏ trống đa phần lưu dân chiếm mất, Tô Hạ nhất thời tìm chỗ ở thích hợp, nàng dứt khoát xa hơn một chút rừng, chọn một chỗ đất trống trải để nghỉ chân.

Lưu dân đa phần chọn tụ tập gần các ngôi nhà để nghỉ ngơi nên ở đây vô cùng yên tĩnh.

Loading...