Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 86: Bán đứng, chế tạo cung tên

Cập nhật lúc: 2026-02-05 20:08:45
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 85: Quan binh tra hỏi

Lá khô và củi khô mặt đất gần như nhặt hết, đỡ cho nàng tốn công dọn dẹp chỗ đất trống.

Đợi đến khi trời tối đen như mực, giơ tay thấy năm ngón, Tô Hạ lấy mấy tảng đá lớn từ trong gian , xếp thành một ngọn núi nhỏ xung quanh , vặn che khuất bóng dáng nàng.

Nhìn "ngọn núi đá" do tạo , Tô Hạ nở một nụ .

Phải rằng thói quen thấy đá là thu của nàng ngày thật , đá to đá nhỏ trong gian của nàng đủ để xây một ngôi nhà đá.

Khi xung quanh , nàng thể tùy ý thu đá gian, nếu thì cũng chẳng , cùng lắm là mất vài tảng đá.

thứ trong núi nhiều vô kể.

Làm xong chỗ che chắn, nàng lấy cái giường gấp đó , chăn đệm đều trải sẵn, thể ngủ ngay.

Tô Hạ lau qua loa, đó rúc trong chăn, đắp kín nghỉ ngơi.

Trên quan đạo từ huyện An Dương đến huyện Du, hai gã quan binh đang phi ngựa như bay, cứ gặp đoàn chạy nạn nào là bọn họ dừng ngựa, tra hỏi xem lưu dân thấy ai cưỡi ngựa qua, hoặc thấy nhà giàu nào mang theo nhiều ngựa đường .

Lưu dân quan binh dọa sợ, theo bản năng lắc đầu, "Không, thấy."

Quan binh nhận câu trả lời mong , tiếp tục phi ngựa về phía .

Bọn họ hỏi liên tiếp mấy đoàn , vẫn tìm manh mối gì.

"Ngươi chắc chắn thấy?"

Lưu dân thanh đại đao trong tay quan binh, ánh mắt lảng tránh, "Không..."

Quan binh nhíu mày, "Còn thật, hôm nay cho đầu ngươi chuyển nhà!"

Lưu dân toát mồ hôi lạnh, giọng run rẩy, "Quan gia...... !"

Tên quan binh giống gặp đêm qua, tên rõ ràng hung dữ hơn nhiều.

Đã là quan binh tra hỏi thì chắc là hỏi về dân chúng, ngóng về quan binh, nên theo bản năng bỏ qua chuyện đêm qua thấy quan binh cưỡi ngựa qua.

"Ta thấy ai cưỡi ngựa qua, ban ngày thấy mấy gia đình, bọn họ nhiều ngựa và lương thực, còn cả hộ vệ nữa!"

Buổi trưa nắng gắt, hầu như tất cả lưu dân đều dừng chân nghỉ ngơi, lúc đó thấy mấy gia đình xe ngựa, xe lừa chất đầy hàng hóa, hâm mộ c.h.ế.t.

Hơn nữa bọn họ còn cho ngựa uống nước.

bằng ngựa, con ngựa uống nước còn nhiều hơn cả một nhà uống.

Hắn nhớ cảnh tượng ban ngày, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, "Hơn nữa trong đó một nhà còn nướng thịt ăn! Miếng thịt của bọn họ to lắm, qua thì vẻ giống thịt ngựa!"

Lúc đó thêm vài , phát hiện bọn họ xa xỉ đến mức dùng nước rửa đùi ngựa.

Quan binh lẩm bẩm: Thịt nướng?

Hai , nhớ đến sáng nay khi bọn họ gọi cứu viện rừng thì phát hiện trong rừng nhiều vết m.á.u, chẳng lẽ bọn họ g.i.ế.c ngựa...

Hôm qua bọn họ mất mười mấy con ngựa, huyện lệnh nổi trận lôi đình, lệnh cho bọn họ bắt buộc tìm ngựa.

Huyện lệnh đại nhân mấy hộ nhà giàu nhiều lương thực, xe ngựa xe lừa các loại, còn dặn dò bọn họ nhất là mang cả ngựa của mấy hộ đó về.

Hai bọn họ dọc theo quan đạo chính là để ngóng tung tích của đám đó.

Đám lưu dân đúng là to gan lớn mật, nhất là tên tiểu t.ử , một mà g.i.ế.c c.h.ế.t mấy của bọn họ.

Lệnh truy nã ban xuống, tên tiểu t.ử đó mọc cánh cũng khó thoát khỏi Liêu Châu.

Quan binh ngóng tình hình của mấy hộ nhà giàu, lập tức phi ngựa như bay đến huyện Du.

Khi đến cổng thành huyện Du, bọn họ gặp nhiều lưu dân, quanh một vòng, vặn thấy Từ gia và mấy gia đình khác đang đóng trại gần đó.

Trong đó một hộ nhà giàu đang nấu cơm, thứ đang nướng đống lửa chẳng là đùi ngựa !

Diệp Hổ chỉ gia đình đang nướng đùi ngựa, "Liêu ca, bọn họ ?"

Liêu Đại Hà xuống ngựa, khom lưng lén lút qua một cái, "Là bọn họ, ! Mau cầu xin huyện lệnh đại nhân huyện Du hỗ trợ!"

Mấy gia đình đang nghỉ ngơi trong trại vốn định sáng mai thành, đáng tiếc họ rằng quan binh đuổi tới nơi.

Từ lão gia vệ sinh về, vặn thấy hai cưỡi ngựa thành, ông chút ngạc nhiên: "Sao cổng thành mở?"

Lỗ Nghĩa ngẩng đầu lên, vặn thấy bóng dáng hai tên quan binh, đó cổng thành từ từ đóng , thấy gì nữa.

"Lão gia, quan binh đuổi tới ?"

Từ lão gia cảm thấy khả năng đó.

"Không , ngay!"

Nếu quan binh đuổi tới, chắc chắn phát hiện bọn họ nghỉ chân ở đây, bọn họ tranh thủ thời gian núi, cắt đuôi quan binh.

Từ lão gia thì thầm vài câu với đám nữ nhân trong xe ngựa, nhà họ Từ lập tức thu dọn đồ đạc, thẳng về phía đường núi.

Các hộ nhà giàu khác thấy chỉ thấy lạ, hiểu nhà họ Từ đột nhiên gấp trong đêm.

Tạ lão gia suy nghĩ một chút, cũng dẫn nhà theo, Trần gia Hà gia do dự giây lát cũng bám theo .

Cứ thế, chỉ còn nhà họ Trương vẫn nguyên tại chỗ.

Trương lão gia cái đùi ngựa sắp nướng chín, thầm nghĩ, bọn họ nhanh ch.óng ăn hết cái đùi ngựa , như quan binh tìm đến cũng chứng cứ.

ông mơ cũng ngờ tới, cổng thành huyện Du đột nhiên mở , một đội quan binh bất ngờ xông , lao về phía bọn họ.

"Không ! Mau chạy!"

Cuối cùng ông cũng hiểu tại nhà họ Từ vội vã lên đường, nhưng muộn .

Người nhà họ Trương luống cuống tay chân leo lên xe ngựa, đến cái đùi ngựa nướng cũng chẳng còn tâm trí mà lấy, vội vàng đ.á.n.h xe lao trong rừng.

Bọn họ , đám lưu dân xung quanh ngửi thấy mùi thịt nướng thèm nhỏ dãi nãy giờ thấy liền lao tranh cướp cái đùi ngựa.

Một cái đùi ngựa khiến đám lưu dân đại loạn, cản trở bước chân của quan binh.

Liêu Đại Hà và Diệp Hổ bóng lưng mấy gia đình núi, thầm mắng một câu, "C.h.ế.t tiệt!"

"Đuổi theo!"

Giờ trời tối, mấy gia đình chạy trốn nhất định đốt đuốc, nếu dễ lạc .

Bọn họ nếu chạy nhanh một chút thì vẫn thể đuổi kịp.

Nếu bắt tên tiểu t.ử , nhất định băm vằm nó muôn mảnh!

Hơn nữa mấy gia đình xe ngựa và lương thực đều nhiều, nếu thể cướp hết về, bọn họ sẽ lập công lớn!

Mấy hộ nhà giàu liều mạng chạy trốn phía , nhưng đường rừng quả thực khó , ngựa một đoạn đường núi, vì địa thế quá dốc nên leo lên nổi.

Ngựa mất trọng tâm, loạng choạng ngã xuống đất, la thì còn thể kiên trì nhưng cũng khó .

"Lão gia, vứt bớt đồ thôi! Phu nhân bọn họ xe ngựa cũng an , cần xuống bộ!"

Từ lão gia quyết đoán vứt bỏ một đồ đạc, đó bảo nhà xuống xe ngựa bộ.

Hộ vệ mỗi vác một ít đồ, miễn cưỡng dắt la về phía .

Phải rằng may mà lúc đầu họ nghĩ đến đường chạy nạn núi non hiểm trở nên đặc biệt mua la, giờ coi như đất dụng võ.

Mấy gia đình khác học theo nhà họ Từ cũng vứt bỏ nhiều đồ đạc, đồng thời bỏ xe ngựa, lúc mới miễn cưỡng theo kịp tốc độ.

nhà họ Trương thì thê t.h.ả.m , bọn họ còn kịp núi hẳn hoi quan binh bao vây.

Trương lão gia gấp gáp vô cùng, thậm chí còn kịp báo cho nhà, xách vạt áo chạy thẳng trong rừng.

 

Tuyền Lê

Đáng tiếc ông rốt cuộc già, chạy đám quan binh.

 

Ông quan binh túm lấy, ngã chỏng vó xuống đất, lưng đá lởm chởm cấn đau điếng.

 

Khi thấy hai trong những tên quan binh, ông hiểu , đám quan binh đuổi tới đây là vì chuyện ngày hôm qua.

 

Biết giãy giụa cũng vô ích, ông vội vàng mếu máo cầu xin: "Quan gia, quan gia tha mạng!"

 

"Quan gia minh giám, chuyện ngày hôm qua, Trương gia chúng hề tham gia!"

 

Diệp Hổ đàn ông đang lóc t.h.ả.m thiết, khinh bỉ : "Ngươi coi lão t.ử là thằng ngu ?"

 

Cái đùi ngựa nướng bọn họ ăn chính là bằng chứng nhất, lời chối cãi đều là che đậy.

 

"Ta hỏi ngươi, mấy gia đình bỏ chạy lai lịch thế nào?"

 

Trương lão gia cảm thấy cổ lạnh toát, theo bản năng rụt cổ , sợ hãi vô cùng.

 

Ông gần như nấy, khai sạch sành sanh lai lịch của đám Từ gia.

 

Liêu Đại Hà giận tím mặt, "Chỉ là mấy tên thương nhân giàu , mà dám g.i.ế.c quan binh, quả nhiên là chán sống !"

 

Trương lão gia vội vàng gật đầu, tỏ ý đám Từ gia đúng là chán sống .

 

Ông rũ bỏ trách nhiệm cực kỳ dứt khoát, "Quan gia minh giám, mấy vị quan gia hôm qua đều do của mấy nhà họ Từ, còn một tiểu t.ử g.i.ế.c c.h.ế.t! Ngựa và đao của quan phủ đều trong tay bọn họ, liên quan gì đến chúng !"

 

Diệp Hổ căn bản tin ông , nhưng ông nhắc đến, cũng nghi hoặc lẩm bẩm một câu, " , thấy tiểu t.ử ?"

 

Lúc nãy bọn họ qua, quả thực thấy bóng dáng đó.

 

Trong đám bỏ chạy hình như cũng ai cõng gùi đường.

 

Diệp Hổ nghiến răng căm hận nghĩ, thằng nhãi đó g.i.ế.c đại ca kết nghĩa của , nhất định bắt nó trả giá.

 

"Tiểu t.ử đó cùng các ngươi, nó là ?"

 

Trương lão gia ngẩn , quan binh đang hỏi ai.

 

Người đó ăn mặc rách rưới, kẻ nghèo kiết xác, bọn họ chỉ tình cờ cùng đường, ông lai lịch của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-co-nuong-nha-nong-mot-minh-chay-nan/chuong-86-ban-dung-che-tao-cung-ten.html.]

"Thảo dân ."

 

"Ngươi nhất nên thành thật khai báo!"

 

"Thảo dân thật sự ..."

 

Đối mặt với lưỡi đao uy h.i.ế.p của Diệp Hổ, Trương lão gia sợ đến mức chân run cầm cập.

 

Ông một mực thật sự , hơn nữa còn liên tục giải thích quan binh và ngựa đều do họ g.i.ế.c, liên quan gì đến họ.

 

"Ngươi chứng minh thế nào là các ngươi g.i.ế.c ngựa?"

 

Người Trương gia hết lời, nhưng quan binh chẳng tin nửa chữ.

 

Đột nhiên, trong rừng truyền đến tiếng động.

 

Diệp Hổ đầu , chỉ thấy một lão già từ trong rừng , lưng còn mấy đang liều mạng kéo lão , cho lão ngoài.

 

Thanh đại đao của Diệp Hổ chỉ thẳng gia đình lão già, "Các ngươi là ai, tại trốn trong rừng lén?"

 

Tôn lão đầu giãy khỏi sự kìm kẹp của nhà, run rẩy : "Quan...quan gia...thảo...thảo dân thể chứng, Trương lão gia thật sự g.i.ế.c quan binh!"

 

Không thấy tiếng quan binh quát tháo, lão sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng lưng, kiên trì : "Quan binh đều do mấy gia đình g.i.ế.c, Trương lão gia quả thực tay. Còn cái thằng nhãi ranh nữa, nó g.i.ế.c nhiều nhất!"

 

"Làm ngươi ?"

 

Tôn lão đầu hai mắt đỏ ngầu, kích động thôi, "Đêm qua tận mắt thấy!"

 

Không gì t.h.ả.m hơn cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

 

Đêm qua con trai lão thấy tiểu t.ử chạy phía , chỉ hô lên một câu, định dụ quan binh qua đó để cả nhà nhân cơ hội chạy trốn.

 

Không ngờ tiểu t.ử đó ghi hận, nó g.i.ế.c quan binh đủ, còn g.i.ế.c c.h.ế.t cả con trai lão.

 

Tôn lão đầu hận thấu xương, nhưng lão , cả nhà lão cộng cũng đ.á.n.h đó.

 

Lúc nãy lão vẫn luôn lén theo quan binh, xác định quan binh đang điều tra chuyện đêm qua, bất chấp sự phản đối của nhà, nén sợ hãi bước .

 

Lão chính là cho quan binh , tiểu t.ử đó mới là kẻ g.i.ế.c nhiều quan binh nhất.

 

Lão báo thù , nhưng quan binh thì thể!

 

Diệp Hổ mắt sáng lên, lão già tung tích của tiểu t.ử đó.

 

"Tiểu t.ử đó chạy ?"

 

Tôn lão đầu vội vàng : "Đêm qua thấy nó cưỡi ngựa chạy khỏi rừng, chạy về hướng huyện An Dương."

 

"Không, đúng, nó chắc chắn cũng giống chúng , chừng qua huyện Du !"

 

Lão chắc như đinh đóng cột, nhưng trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi, dám thẳng quan binh.

 

Sau khi con trai g.i.ế.c, cả nhà lão dám rừng nữa, chỉ đành lén lút men theo quan đạo về.

 

Đi một lúc thì thấy một một ngựa từ trong rừng chui .

 

Vì trời tối rõ, nên lão chắc chắn phận đó.

 

những tên quan binh khác đều chạy về hướng huyện Thuận Thanh, chỉ đó chạy về hướng huyện An Dương, nên lão theo bản năng cho rằng đó chính là kẻ ác g.i.ế.c con trai .

 

Diệp Hổ và Liêu Đại Hà , thầm nghĩ bọn họ rốt cuộc vẫn chậm một bước.

 

Tuy nhiên, lệnh truy nã ban , tên đó nhất định chạy bao xa.

 

Chỉ tiếc là mất toi bao nhiêu con ngựa.

.

 

Sáng hôm trời còn sáng hẳn, Tô Hạ tỉnh dậy, tai thính mắt tinh, hề buồn ngủ chút nào.

 

Hiện tại đều đang ngủ, nàng lấy một cái bánh bao thịt ăn, đồng thời nhón hai miếng tóp mỡ bỏ miệng.

 

Tóp mỡ vẫn còn âm ấm, thơm giòn, c.ắ.n một cái giòn tan.

 

Trên đường chạy nạn mà còn ăn tóp mỡ, đúng là chuyện may mắn.

 

Ăn xong nàng uống một bát chè đậu xanh, đó lau sạch khóe miệng, thu dọn đồ đạc xung quanh bỏ gian.

 

Hiện giờ cổng thành mở, nàng cần xếp hàng .

 

Nàng châm một cây đuốc bên cạnh để lấy ánh sáng, bắt đầu chế tạo cung tên.

 

Sở dĩ cung tên là vì nàng nhiều v.ũ k.h.í cận chiến, nhưng v.ũ k.h.í tấn công tầm xa thì món nào.

 

Mấy ngày nay gặp chuyện, để quan binh chú ý, nàng tạm thời định vác đại đao đường.

 

Không v.ũ k.h.í thì an , nên nàng định mang theo cung tên.

 

vác cung tên đường cũng khá tính răn đe.

 

Ý thức của Tô Hạ tìm kiếm trong gian để chọn loại gỗ thích hợp.

 

Gỗ kết cấu cứng và dẻo dai thích hợp để cung, ví dụ như cây hồ đào, thủy tùng, dâu tằm cây dương hòe (cây gai), đó nàng c.h.ặ.t nhiều cây dương hòe trong rừng sâu, thể chọn vài cành cung.

 

Nàng chọn ba cành cây từ đống gỗ dương hòe.

 

Ba cành cây đều thẳng, khá đều , cũng vết nứt lỗ sâu, độ cứng và độ đàn hồi cũng tệ.

 

Tô Hạ định một cái cung đơn giản , đường thể từ từ mũi tên.

 

Nàng dựng cành cây mặt đất, ấn xuống, thể thấy cành cây cong .

 

Xác định xong lưng cung, tiếp theo bắt đầu gọt cung.

 

Gọt cung là công việc đòi hỏi kỹ thuật, gọt xong còn buộc dây cung, kiểm tra xem lực kéo cân bằng .

 

Dây cung thể dùng dây tơ hoặc dây da, dây tơ từ tơ tằm, dây da chủ yếu từ da sống động vật, nhất là da hươu, đó đến da trâu.

 

những thứ Tô Hạ đều , nên nàng dùng dây thừng gai.

 

Cung tên như rõ ràng lực sát thương đủ.

 

 

Loading...