Bụng Triệu Mỹ Hoa phía bất ngờ hứng trọn cú thúc mạnh, cả bà gập , cây gậy bóng chày đẩy lùi hai bước.
Chỉ hai bước , Hàn Oánh trong nháy mắt kéo lớp cửa chống trộm thứ hai đóng sầm .
Còn lớp cửa ngoài cùng, kệ nó, dù cũng chẳng thiếu một lớp cửa đó.
Cú thúc của Hàn Oánh còn mạnh hơn cú cô thúc bụng Vương Thi Kỳ lúc chiều.
Nên khi cô nhà, Triệu Mỹ Hoa đau đến mức thẳng nổi, gập há miệng mà phát tiếng nào.
"Hàn Oánh mày đúng là đồ chổi! Bố mày c.h.ế.t yểu là do mày khắc c.h.ế.t đấy, mày đáng đời cha , cả đời cô độc nơi nương tựa! Tao cho mày mày đừng để rơi tay tao, nếu tao sẽ khiến mày sống bằng c.h.ế.t..."
Vương Kiến Nghiệp ôm ngón tay c.ắ.n đứt, gào thét đe dọa cánh cửa đóng c.h.ặ.t.
Sao chổi?
Khắc c.h.ế.t bố ?
Cô độc nơi nương tựa?
Hàn Oánh đóng cửa đến huyền quan, thấy tiếng Vương Kiến Nghiệp bên ngoài, bỗng cảm thấy gân xanh trán giật giật.
Khoảnh khắc Hàn Oánh nảy sinh ý định bất chấp tất cả lao g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà Vương Kiến Nghiệp.
lý trí mách bảo cô rằng trật tự xã hội loạn, vì cái gia đình mà hy sinh bản là đáng.
Vương Kiến Nghiệp khiến cô sống bằng c.h.ế.t?
Rất , cô sẽ thành cho !
Hàn Oánh , siết c.h.ặ.t cây gậy bóng chày trong tay, lượt mở từng cánh cửa chống trộm.
Vương Kiến Nghiệp đang chỉ cánh cửa đóng kín buông lời cay độc, bỗng thấy tiếng cửa mở "keng" một cái.
Âm thanh đột ngột khiến thần kinh giật nảy, đang định lùi thì thấy một cây gậy vụt mạnh về phía .
Tuyền Lê
Hắn lúc lùi kịp, theo bản năng, Vương Kiến Nghiệp giơ tay lên đỡ cây gậy bóng chày đang giáng xuống.
"Á~~"
Sau tiếng va đập nặng nề, Vương Kiến Nghiệp phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai.
Tiếng kêu vang vọng khắp hành lang, cả tòa nhà đều rõ mồn một.
Sau cú vụt đó, Hàn Oánh rõ tiếng xương cốt gãy lìa.
Cây gậy bóng chày tay Hàn Oánh loại gậy gỗ bình thường.
Lúc mua cô đặc biệt chọn loại gậy bóng chày bằng ống thép chắc chắn nhất.
Lúc đó ông chủ còn tháo cho cô xem, độ dày ống thép lên đến gần một phân!
Hơn nữa cú Hàn Oánh gần như dùng lực, một gậy đó trực tiếp đ.á.n.h gãy đôi xương tay của Vương Kiến Nghiệp.
Một gậy hả giận, Hàn Oánh vung gậy lên xuống liên tiếp, đ.á.n.h cho Vương Kiến Nghiệp kêu la t.h.ả.m thiết.
"G.i.ế.c ! G.i.ế.c !"
"Mau tới cứu mạng với~~ Hàn Oánh g.i.ế.c !"
Triệu Mỹ Hoa thúc bụng vẫn hồn, nhưng thấy chồng Hàn Oánh đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Bà cũng chẳng màng đau đớn nữa, la hét ở hành lang đập cửa ầm ầm hai nhà hàng xóm.
Cầu xin giúp họ.
trong lúc tình thế cấp bách, bà quên mất chuyện nãy hai nhà hàng xóm bênh vực Hàn Oánh.
Vương Thi Kỳ cảnh Hàn Oánh đ.á.n.h sợ đến mức run lẩy bẩy, co rúm mặt trắng bệch như x.á.c c.h.ế.t.
Cô còn chẳng can đảm lao lên ngăn cản Hàn Oánh.
Ngược là Vương Minh Lượng bên cạnh, giơ chân định đá Hàn Oánh đang mải vụt gậy bố .
Hàn Oánh một , Bánh Trôi theo cô để hóng chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tai-mat-the-tich-tru-hang-ty-vat-tu-de-song-sot/chuong-88-danh-vuong-kien-nghiep-mot-tran-toi-boi.html.]
Lúc Hàn Oánh mở cửa , Bánh Trôi nhe răng chờ sẵn ở cửa .
Thấy Vương Minh Lượng định đá Hàn Oánh, Bánh Trôi lập tức chồm tới, đớp gọn cái chân đang giơ lên của .
Chồng đ.á.n.h tơi bời, con trai ch.ó c.ắ.n, con gái thì vô dụng, hai nhà hàng xóm cũng động tĩnh.
Triệu Mỹ Hoa lao thẳng đến cửa, vớ lấy cái đèn pin lớn kiểu cũ trong đống hành lý định đập đầu Hàn Oánh!
Hàn Oánh tuy đang mải đ.á.n.h Vương Kiến Nghiệp, nhưng cô ở đây chỉ , nên vẫn luôn đề phòng mấy .
Thấy Triệu Mỹ Hoa cầm đồ định đập , Hàn Oánh định phân tâm cho bà một gậy, nào ngờ Triệu Mỹ Hoa Bánh Trôi chồm lên đè nghiến xuống đất.
Bánh Trôi tuy to xác nhưng dù cũng là ch.ó.
Không khả năng thẳng, nên thể tấn công ngay tay Triệu Mỹ Hoa đang giơ cao.
Thế nên nó chỉ còn cách đè sấp Triệu Mỹ Hoa xuống, gián tiếp khiến tay bà thể tấn công Hàn Oánh.
Hàn Oánh nữa like cho chú ch.ó thông minh của .
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết ở tầng 27 kéo dài bao lâu mới dừng .
Người trong tòa nhà tiếng ch.ó sủa và tiếng kêu la t.h.ả.m thiết lầu mà rợn cả tóc gáy.
Hàn Oánh tuy , nhưng họ cũng gặp qua vài .
Đó là một cô gái cao ráo, mảnh mai, trông còn xinh hơn cả minh tinh tivi.
Nhìn vẻ yếu đuối mỏng manh.
ai mà ngờ , một cô gái yếu đuối trông chút sức tấn công nào như , đ.á.n.h cho bốn họ hàng kêu la t.h.ả.m thiết.
Họ hàng còn cô đ.á.n.h như thế, huống hồ là ngoài như họ.
Bắt đầu từ khoảnh khắc , hình tượng hung dữ của Hàn Oánh cắm rễ trong lòng tất cả trong tòa nhà.
Xả xong cơn giận, Hàn Oánh gọi ch.ó về nhà.
Còn việc nhà đối diện, nhà hàng xóm những khác trong tòa nhà nghĩ gì về hành động của cô, Hàn Oánh đếch quan tâm.
Còn bốn bên ngoài, Vương Kiến Nghiệp đau đến ngất xỉu.
Vừa Hàn Oánh hề nương tay.
Cây gậy bóng chày còn dày hơn cả ống thép, cứ thế giáng từng cái xuống Vương Kiến Nghiệp.
Dù mặc quần áo dày, nhưng Hàn Oánh vẫn cảm nhận xương cốt gãy ít nhất mấy cái.
Trong thời tiết âm u lạnh lẽo, thiếu t.h.u.ố.c men thế , nỗi đau Vương Kiến Nghiệp chịu đựng còn khủng khiếp hơn cái c.h.ế.t gấp ngàn .
Hắn cô sống bằng c.h.ế.t ?
Vậy Hàn Oánh sẽ cho thế nào mới thực sự là sống bằng c.h.ế.t!
Chồng đ.á.n.h đến ngất xỉu, con gái sợ mặt cắt còn giọt m.á.u, con trai ôm cái chân ch.ó c.ắ.n rên rỉ ngừng.
Nhìn cảnh tượng mắt, Triệu Mỹ Hoa lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt.
Bà hiểu nông nỗi , rõ ràng hơn nửa năm cả nhà họ vẫn đang êm ấm cơ mà?
Họ sống trong căn nhà rộng rãi sáng sủa của Hàn Oánh, đến tiền điện nước, phí quản lý cũng chẳng cần bà lo.
Vì những thứ đó đều là việc của Hàn Oánh.
Bà chỉ cần mỗi ngày nghĩ cách để Hàn Oánh ít về nhà, hoặc lúc cô về thì moi tiền từ túi cô là .
Và Hàn Oánh đây cũng ngu ngơ để mặc họ xoay như chong ch.óng.
tại đột nhiên biến thành thế ?
Đầu tiên là Hàn Oánh vài câu khiến nhà bà gà bay ch.ó sủa, con cái bất hòa, vợ chồng ly tâm.
Sau đó bán nhà đuổi cả gia đình bà đường.
Bà đến đồn cảnh sát kiện cô, kết quả những chiếm tiện nghi, mà vì một câu của Hàn Oánh, chồng bà còn mất luôn cả việc.