THIÊN TUẾ CỘNG TRÂM HOA - Chương 4.

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:00:50
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Phía Tây Bắc Đại Sở giáp với Nội Bố Nhĩ.

Sau khi mật kiến Tiểu Vương gia, Nữ Đế tạm nghỉ qua đêm tại tiểu trấn Ngọc Môn.

Trấn phủ sứ địa phương lấy tin từ , sớm chuẩn yến tiệc tiếp đón.

Chuyện lớn như , tự sử quan Hàn Lâm Viện ghi chính sử, cần theo ghi chép.

Như , tối nay Nữ Đế hẳn sẽ bận.

Vậy nên nàng chắc là…

thời gian ăn bát mì trường thọ của .

...

Ta lang thang vô định phố.

Ta sinh năm phụ điều đến Mạc Bắc, từ nhỏ lớn lên ở Ngọc Môn trấn, cảnh vật nơi vẫn còn in sâu trong ký ức.

Mỗi năm đến ngày sinh nhật, phụ cho phô trương, nhưng ngầm cho đầu bếp g.i.ế.c dê mổ gà, để tướng sĩ ăn uống thoải mái.

Ta lén chợ dạo chơi, đại ca cũng giả vờ thấy.

Đi một lúc, pháo hoa nổ rực trời đêm.

Nhị ca ở cuối dòng , đưa tay về phía , miệng còn trách chọc giận thầy dạy học.

Rồi ngoan ngoãn xuống, cõng về nhà.

Giờ chốn cũ.

Cảnh còn mà khác.

“Mau ! Có pháo hoa!”

Một thiếu nữ bên cạnh đột nhiên hét lên.

Trên bầu trời đêm lóe lên vài tia lửa. Khi chúng nối thành một dải, lập tức nổ tung như dải ngân hà đổ xuống từ chín tầng trời, chiếu sáng cả Ngọc Môn trấn.

Giữa dòng chen chúc, thấy một bóng áo trắng quen thuộc.

“Nhị ca?”

Ta vội đuổi theo, nắm lấy tay áo đó.

khi , là một gương mặt xa lạ.

“May mà gặp ngươi ở đây. Giúp bản hầu một việc nhỏ ?”

Kỳ Lan tháo mặt nạ, híp mắt kéo tay chạy về phía khách điếm.

Lão Hầu gia từ quan quy ẩn, cùng phu nhân du ngoạn sơn thủy, đến Ngọc Môn.

Điều họ lo nhất chính là chuyện hôn sự của Kỳ Lan.

Vì thế Kỳ Lan nhờ diễn một màn, qua mặt họ.

“Thì con trai thích là Dữ Thanh ? Ta mẫu cuối cùng cũng yên tâm !”

“Cố tướng quân nhân phẩm đoan chính, tẩu tẩu thông minh hiền thục, mơ cũng một đứa con gái như Dữ Thanh! Chúng cùng đeo trang sức , mua y phục lộng lẫy, để Kỳ Lan giao chức quan cho con của hai đứa, con sẽ giống , khắp nơi du sơn ngoạn thủ nhé!”

“Ta chỉ mải vui quá thôi, Dữ Thanh mau xuống, nếm thử bát mì trong nhà .”

Khách điếm bày biện cẩn thận, lão Hầu gia hiền từ, Hầu phu nhân khép miệng.

Nhìn bát mì trường thọ chuẩn quá mức dụng ý , bỗng hiểu tất cả.

Ta nghĩ một chút hỏi Kỳ Lan:

“Rốt cuộc ngươi thích , là thấy cô độc nơi nương tựa, nhị ca chăm sóc cả đời?”

Kỳ Lan chợt khựng , như trúng tâm sự, vội .

Ta bình thản :

“Khi phụ mẫu còn sống, nhà của chỉ là một tòa tướng quân phủ nhỏ. Khi họ còn, cả Đại Sở đều là nhà của , thấy cô đơn.”

“Người đời đều nữ t.ử yếu đuối, nhưng dây leo dựa khác. Ta cần ai che chở. Nữ t.ử cũng thể sừng sững như núi cao, tung hoành giữa trời đất.”

Kỳ Lan im lặng một lúc lâu, dậy chắp tay thi lễ với :

“Trước đây hiểu lầm cô nương, xin nhận .”

Ta , nâng chén chạm với , cuối cùng cũng tháo nút thắt trong lòng.

Lão Hầu gia lên tiếng hòa giải:

“Tối nay cứ xem như gặp bằng hữu cũ của phụ ngươi, xuống ăn một bát mì trường thọ .”

“Mà cũng lạ, Dữ Thanh là sử quan, sử quan ở bên cạnh Nữ Đế, đến Ngọc Môn?”

Ta chợt sững .

Trong lòng thầm kêu !

Đêm nay Trấn phủ sứ mở tiệc chiêu đãi Nữ Đế ?

dân trong trấn ?

Chẳng lẽ là Hồng Môn yến?!

Nàng gặp nguy hiểm!

 

 

15

Trong Trấn phủ ty vắng lặng khác thường, yến tiệc kết thúc.

Bên ngoài tẩm điện của Nữ Đế còn một bóng thị vệ, tim lạnh một nửa.

Ta đẩy cửa bước , một lưỡi d.a.o găm lóe lạnh đ.â.m thẳng mặt, kịp phòng .

“Bắt lấy ! Giữ mạng sống!”

Giọng Nữ Đế vang lên từ trong phòng.

Chiêu thức của thích khách độc ác, mỗi nhát đều nhắm chỗ hiểm, ép liên tục lùi .

Trong phòng tối đen như mực.

vẫn nhận .

Trấn phủ sứ Lưu Dũng.

Khi còn ở quân doanh, từng là bại tướng tay .

Sau khi trói , ném xuống đất, trong phòng sáng bừng ánh nến.

Ánh mắt âm độc của Lưu Dũng quét một vòng, cuối cùng dừng , lạnh:

“Hừ, ông trời định sẵn đời thắng ngươi.”

năm đó ngươi phong quang vô hạn, giờ mất cha mất chống lưng, chỉ thể ch.ó săn bên cạnh nữ hoàng đế. Sau cũng chỉ đàn ông mà thôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tue-cong-tram-hoa/chuong-4.html.]

Nữ Đế cầm giá nến đập đầu Lưu Dũng, đều sững .

Ta bổ một chưởng cổ ngất , chỉ cổ giải thích:

“Nhớ đ.á.n.h đây, choáng mà hại não.”

Nữ Đế xuống đ.ấ.m thêm hai cái, Lưu Dũng bất tỉnh.

Hóa hôm nay Nữ Đế cố ý điều , bày sẵn bẫy chờ bắt .

Một Trấn phủ sứ nhỏ bé, từ hành tung của Nữ Đế?

Không nội ứng, sắp đặt, dám hành thích?

Chuyện nhất định tra đến cùng.

Sau khi thị vệ áp giải Lưu Dũng , Nữ Đế đột nhiên nghiêng đầu , nụ đầy ẩn ý:

“Kỳ lạ thật, đêm nay trẫm cho ai đó nghỉ , đột nhiên về…”

Ta cảm thấy mặt nóng lên, theo bản năng đuổi theo thị vệ:

“Ta cùng họ thẩm vấn Lưu Dũng!”

Nữ Đế bước lên, nắm lấy tay .

Rồi từ trong tủ, nàng bưng một đĩa điểm tâm kỳ lạ.

Một lớp nếp, một lớp nhân hạnh, một lớp mứt mơ chua, một lớp đường phủ.

Trên cùng còn cắm hai thanh cà rốt.

“Ăn cái , món dễ .”

“Ta hôm nay là sinh nhật ngươi, mau ước nguyện cắt bánh.”

“Ước nhắm mắt!”

Trong lòng bỗng run lên.

Thì nàng sinh nhật của .

Còn chuẩn cho

Khi nhắm mắt , chỉ nhớ ánh nến ấm.

Khóe môi Nữ Đế cong nhẹ, dung nhan rực rỡ đến mức khiến lòng rung động.

 

 

16

Lưu Dũng áp giải về kinh thẩm tra suốt sáu ngày, Hình bộ hỏi gì.

Quan binh lục soát nhà , thu vàng bạc tranh chữ, thậm chí còn một chiếc đèn l.ồ.ng bằng da !

Trên đó đầy tên của Nữ Đế và các nữ quan đương triều, kín đặc…

Đào sâu thêm, Hình bộ phát hiện hậu viện Lưu phủ một địa thất, bên trong dùng xích sắt trói mấy chục nữ t.ử điên loạn, ngày ngày hành hạ thú vui.

Những nữ t.ử đều là con gái nhà lành mất tích ở Ngọc Môn trấn trong mấy năm gần đây.

Nữ Đế xem xong tấu chương, lệnh cho Tôn Thính Tuyết đại lao thẩm vấn Lưu Dũng.

nhớ Tôn Thính Tuyết là y nữ mà?

Tôn Thính Tuyết sắc mặt nghiêm nghị, từ trong hòm dụng cụ lấy một con d.a.o lột da, giải thích:

“Thần nữ khi hành y chữa bệnh, chuyên nghiệm thi.”

Ta nhớ , Nữ Đế từng giao nàng điều tra bí án hoàng gia.

nghiệm thi thì thẩm vấn gì…

Giây tiếp theo, Tôn Thính Tuyết “nghiệm” luôn hai tay của Lưu Dũng.

“Bẩm bệ hạ, kinh mạch và xương cốt hai tay của Lưu đại nhân đều chỉnh, xương yếu, da còn đàn hồi, m.á.u lưu thông như sống.”

“Ta là sống mà! Các ngươi dùng tư hình! A——”

Ta lập tức hiểu ý, cầm b.út ghi:

【Ngỗ tác Tôn thị phá án như thần, c.h.ế.t tự miệng khen ngợi.】

Hai bàn tay đẫm m.á.u của Lưu Dũng co giật ngừng, đau đến mồ hôi như mưa, cuối cùng đầu nghiêng sang một bên, ngất .

Tôn Thính Tuyết lấy kim chỉ và t.h.u.ố.c kim sang từ hòm:

“Thần nữ khi nghiệm thi, theo phụ học y thuật, cứu chữa bệnh.”

Vừa khâu xong, một kim đ.â.m xuống, Lưu Dũng ép tỉnh , đau đến quỳ xuống gào thét, như ch.ó điên c.ắ.n loạn.

Ta lập tức ghi:

【Y nữ Tôn thị diệu thủ hồi xuân, thể cứu c.h.ế.t, sống xương trắng.】

Nữ Đế khen Tôn Thính Tuyết:

“Ái khanh bản lĩnh như , bổng lộc nên tăng thêm. Không còn năng lực gì nữa?”

Tôn Thính Tuyết mắt sáng lên:

“Thần nữ lúc chữa bệnh nghiệm thi thì giúp phụ thiến heo.”

Vừa , tay nàng vung d.a.o, Lưu Dũng kêu t.h.ả.m thiết, quỳ sụp xuống lóc cầu xin:

“Ta khai! Ta khai!”

Nữ Đế hài lòng gật đầu.

Ngày thứ nhất, Lưu Dũng khai gian tế bên cạnh Nữ Đế bố trí hành thích như thế nào.

Ngày thứ hai, khai thư từ qua với Binh bộ Hữu Thị lang, cùng việc nhận hối lộ.

Ngày thứ ba, nhắc đến chuyện tham ô quân lương quân hưởng.

Sau đó, đột nhiên c.h.ế.t.

Tôn Thính Tuyết đó là một loại kỳ độc từ Đông Hải, lúc nhỏ nàng từng thấy thuyền buôn.

Chỉ cần dính vạt áo, cũng thể g.i.ế.c trong vô hình.

Manh mối lập tức đứt đoạn.

Nữ Đế bình thản :

“Binh bộ Hữu Thị lang là môn sinh đắc ý của Tể tướng, thể để Lưu Dũng khai tiếp ?”

“Ta và đều đang đ.á.n.h bài ngửa, chỉ thăm dò sâu cạn, gì đáng tiếc.”

Chuyện tạm gác , Nữ Đế còn lo một việc khác.

“Trong cái Đại Sở ghi chép lịch sử , ngay cả Bảo Kê, Đại Đồng cũng than sắt, may mà còn một cái Nội Bố Nhĩ.”

“Sau Ngọc Môn xây thành trọng trấn chính trị kinh tế, than sắt của Nội Bố Nhĩ nhất định vận chuyển qua Ngọc Môn. Phải tìm một đáng tin quản lý. Người nhất giỏi mưu lược, võ công cũng kém, còn giúp kiềm chế Tiểu Vương gia Nội Bố Nhĩ. Quan trọng nhất là phận đủ cao, để Tể tướng dám tùy tiện ám sát.”

Ta nghĩ một lúc, hỏi nàng, Kỳ Lan thì ?

Loading...