THIÊN TUẾ CỘNG TRÂM HOA - Chương 7.

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:01:44
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

25

Hai ngày , Phúc An phiếu hiệu đưa khái niệm bảo hiểm.

Mỗi tháng chỉ cần hơn chục văn tiền là thể bảo đảm cả đời, dân chúng ùn ùn kéo đến, tranh mang tiền đến phiếu hiệu.

Quý tộc phú thương thấy lợi ích, đều sớm chia phần, tranh lấy lòng Nữ Đế, bỏ mặc Tể tướng.

Nghe Tể tướng bệnh .

năm ngày , sắc mặt Nữ Đế và Tiết Sách đều , dường như gặp rắc rối.

Tiết Sách kiểm tra sổ sách xong, xoa trán an ủi Nữ Đế:

“Từ xưa nữ t.ử khó nên đại sự, ngươi cũng cần quá tự trách.”

“Dù đám thế gia lợi dụng lỗ hổng hợp đồng, nhưng tổn thất vẫn trong tầm kiểm soát, ngươi gánh .”

“Khi Tể tướng hỏi đến việc , ngươi đáng đoán lợi hại bên trong. Ngươi rõ ràng cơ hội rút lui.”

“Sau đừng cố chấp nữa, gì cũng nên suy nghĩ kỹ, cẩn thận một chút. Cũng nên dựa nhiều hơn, ?”

Ta mà khó chịu, đang định ghi , Nữ Đế đột nhiên lên tiếng:

“Tiết Sách, mở miệng là của , vô năng, giỏi, ngươi kiểu đó trơn tru quá đấy.”

“Dự án quyết định ? Không ngươi tranh giành nhận rủi ro, còn ghi hợp đồng để yên tâm hợp tác ?”

Sắc mặt Tiết Sách cứng , chắp tay lưng giải thích:

“Ta nào ý đó? Sao ngươi vô lý như ? Ta khuyên ngươi cũng là vì cho ngươi. Dù ngươi là Nữ Đế, nắm quyền trong tay, nhưng rốt cuộc vẫn là nữ t.ử, mặt đều nên khiêm tốn học hỏi nam nhân.”

Nữ Đế lạnh lùng phất tay áo, quét bộ chén án xuống đất.

Tiết Sách nhíu mày lùi , đang định mở miệng giảng giải, bỗng giơ tay ném hai cây b.út.

Đầu b.út xé rách bình phong lao thẳng về phía mặt , lướt sát hai bên má ghim c.h.ặ.t cánh cửa gỗ sơn đỏ phía , khiến cửa bật mở.

Gió thổi qua, hai lọn tóc đen của Tiết Sách rơi xuống. Hắn toát mồ hôi lạnh, vội vàng hành lễ rời .

Trong thư phòng im lặng.

Nữ Đế ngẩn mặt đất, cho đến khi một cung nữ gan bước dọn dẹp.

Cung nữ nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Nữ Đế thần tiên, thể tương lai? Có cần vô dụng đến thế ? Chẳng lẽ cứ dựa Tiết Sách là thể gối cao lo ? Mở miệng là nữ t.ử vô dụng, y như cha , thật đáng ghét.”

Nữ Đế cung nữ, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua thứ trong phòng, cuối cùng dừng .

Như thể cả dải ngân hà vỡ vụn rơi đôi mắt màu hổ phách của nàng.

Tim khẽ động, cúi ôm lấy nàng.

“Không , ngươi gì cũng . Ta tin ngươi.”

“Xin , nửa năm qua đúng là quá nóng vội. Gặp chuyện Lưu Hà, thể bình tĩnh, chỉ nghĩ đến kiếm tiền nhanh để xuất binh...”

Gió đêm xuân vẫn còn lạnh, thổi phồng tay áo, lạnh đến tận tim.

hai trái tim tựa , vẫn thể sưởi ấm lẫn .

Ta gì để giúp nàng, chỉ thể ôm thật c.h.ặ.t, cho nàng .

Còn ở đây.

 

 

26

Đêm đó, Tôn Thính Tuyết xin gặp Nữ Đế.

Nữ Đế nghỉ, nàng cũng .

Nàng dẫn đến khu hoa liễu, lên tầng hai Túy Tuyết Hiên, đẩy cửa một phòng.

Hạ Đường trong phòng uống say mềm, như mưa.

Ta suýt quên mất!

Còn Hạ Đường uống độc mà báo Nữ Đế!!

“Ngươi còn cho nàng giải d.ư.ợ.c! Trời ơi về cung bẩm báo Nữ Đế!”

Tôn Thính Tuyết kéo , bảo xem xong , xem thì phí.

Hóa hôm nay là ngày thứ bảy, độc phát, Hạ Đường sắp c.h.ế.t.

Tôn Thính Tuyết nàng c.h.ế.t cho thoải mái, nên đến Túy Tuyết Hiên vung tiền như nước.

Nàng hỏi Hạ Đường thích ai nhất.

Hạ Đường mơ mơ màng màng thích kiểu nam nhân trưởng thành nho nhã như Hộ bộ Thượng thư Triệu Vinh Căn.

Vì thế Tôn Thính Tuyết ném cả một thỏi vàng, mời Triệu Vinh Căn tối nay đến hầu.

Đó là cả một thỏi vàng!

Không ngờ Triệu Vinh Căn thấy tiền liền sáng mắt, thật sự đồng ý ở nửa nén hương, chỉ là truyền ngoài.

Đang , mấy nam t.ử tuấn tú vây quanh Triệu Vinh Căn từ ngoài bước .

Triệu Vinh Căn mặc áo lụa mỏng, tôn lên dáng vẻ thanh tú, gượng rót rượu cho , dậy ngâm thơ.

Tôn Thính Tuyết rút một xấp ngân phiếu dày, nhét n.g.ự.c Triệu Vinh Căn, lạnh:

“Cầm lấy mà uống , tỷ tặng ngươi.”

Triệu Vinh Căn vốn tinh ranh tính toán, liếc sơ một cái thấy mấy trăm lượng, liền nặn nụ .

Tôn Thính Tuyết kéo mắt Hạ Đường cho nàng :

“Thấy , chẳng gì là mua ! Chờ đàn ông chọn ngươi, chi bằng tự mạnh lên tự chọn!”

Hạ Đường im lặng, nước mắt chảy ngừng.

Ta nhớ đến lời Nữ Đế từng , vụng về lặp cho Hạ Đường :

“Nam nhân cùng lắm cho ngươi chút tiền và chỗ dựa. Nếu xui xẻo , cả đời cúi đầu.

Chi bằng tự chỗ dựa cho . Nay Đại Sở là Nữ Đế chấp chính, nữ t.ử thể quan trường, quan, còn thể dẫn binh đ.á.n.h trận, còn thể ghi chính sử.

Ngươi luôn thích đàn ông khen ngợi, nhưng sự ưu tú của ngươi cần họ công nhận.”

Hạ Đường che mặt, vai run lên ngừng, miệng lẩm bẩm rằng quá muộn.

Ngay lúc đó, cửa phòng đẩy tung, Binh bộ đến kiểm tra định kỳ.

Viên quan dẫn đầu rõ cảnh trong phòng, lập tức sững sờ.

 

 

27

Một canh giờ , chúng tụ tập tại thư phòng của Nữ Đế để giải thích hiểu lầm .

Tôn Thính Tuyết còn nghĩ xong gì, Hạ Đường đột nhiên lên tiếng, giọng bình tĩnh lạ thường:

“Tể tướng phái cung bắt chước ngươi, con rối để thao túng thiên hạ. Ta vốn định tìm cho một phu quân, đăng cơ thì giúp chồng dạy con...”

“Ta lỗ hổng trong hợp đồng của ngươi với Tiết Sách . Với tình hình Đại Sở, thứ phù hợp nhất là quỹ đầu tư.”

“Ta nghiệp học viện tài chính, chứng chỉ kế toán công chứng, kiểm toán và thuế, từng thực tập nửa năm ở bốn ngân hàng lớn.”

“Có thể cho gia nhập đội của ngươi ?”

Nữ Đế nghiêng đầu, chút bất ngờ.

Tôn Thính Tuyết nhân cơ hội lục trong áo, tìm một viên giải d.ư.ợ.c nhét miệng Hạ Đường, đưa nàng nghỉ .

Hai , một phong mật tấu từ Hình bộ đưa tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-tue-cong-tram-hoa/chuong-7.html.]

Hình bộ Thượng thư tham tấu Triệu Vinh Căn tham ô hoàng kim, tội đáng c.h.é.m.

Định tội nhanh như ?

Nữ Đế sai tra kỹ mới .

Thì Triệu Vinh Căn là đầu bài của Túy Tuyết Hiên, một bộ kỹ thuật phòng the chuyên phục vụ quý phụ trong kinh. Nhờ đó mà còn trẻ leo lên vị trí cao, quý tộc tin tưởng.

Đêm nay mấy vị phu nhân tin, sợ bại lộ, nên liên thủ diệt khẩu .

Nữ Đế xem xong danh sách, cả như đờ .

“Người xưa chơi thật dữ…”

Thấy sắc mặt nàng dịu , tiến gần, nhỏ giọng giải thích chuyện hiểu lầm tối nay.

Nữ Đế nhướng mày, ngón tay thon dài móc đai lưng , kéo khỏi thư phòng.

Dừng ở…

Trì Lưu Ly.

“Ngươi cần giải thích, trẫm tự kiểm tra là .”

 

 

28

Mùa hè năm , Hộ bộ phát hành lô quỹ Đại Sở đầu tiên, đồng thời lập phiếu hiệu tiền trang khắp nơi, thúc đẩy chính sách tài chính mới.

Chỉ trong ba tháng, quỹ Đại Sở thu hút lượng đầu tư khổng lồ, trở thành chủ đề nóng trong giới quý tộc kinh thành.

Ước chừng quá hai năm, phiếu hiệu của triều đình sẽ thể ngang sức với Phúc An phiếu hiệu, chia đôi thị trường.

Đạt kết quả như , Nữ Đế mời Tiết Sách cung dự yến.

Lời hành động của Tiết Sách thận trọng hơn nhiều, khi nâng chén đều dùng cả hai tay.

Nữ Đế cũng khó , chỉ để Hạ Đường dạy cách bảo hiểm cho , chỉ những chỗ mập mờ trong hợp đồng.

Cuối cùng, Nữ Đế :

“Nghe ngươi từng thấy nữ t.ử nên thành tựu gì, thì ở kinh thành . Sau mỗi một mùa xuân hạ thu đông, trẫm đều sẽ cho ngươi thấy.”

...

Khi rời cung, chợt phát hiện quan hệ giữa Tôn Thính Tuyết và Hạ Đường hòa hoãn hơn nhiều.

Hai họ… lên cùng một xe ngựa?

Các ngươi cùng đường?

Tôn Thính Tuyết lạnh lùng , hỏi :

“Vậy ngươi thì , trực ban mà vẫn ở trong cung? Còn giả vờ tiễn chúng tận cổng.”

Ta nghẹn , nhất thời trả lời thế nào.

Trước khi lên xe, Tôn Thính Tuyết trừng một cái:

“Đừng tưởng . Ngươi định lén gặp Nữ Đế, bàn chuyện tăng bổng lộc đúng ?”

“Ta với Hạ Đường tối nay cũng bàn chuyện quỹ, ai cũng vì kiếm tiền, cần giấu giếm.”

À…

Ngươi hiểu như .

Cũng… sai.

 

 

29

Chớp mắt đến Trung thu, Tiết Sách tiến cử một họa sư Tây Dương cung, vẽ chân dung Nữ Đế.

Họa sư chọn một cảnh trong Ngự hoa viên, cho khiêng long tháp đặt cây phong, vẽ cảnh Nữ Đế thưởng phong.

Rõ ràng chỉ vẽ một Nữ Đế, mà Tiết Sách cứ phía long tháp, thật mất hứng.

Vì thế xuống bên bàn đá, cầm b.út ghi:

【Tiên hoàng từng Nữ Đế cùng tranh. Tiết Sách vị trí của tiên hoàng, Tiết Sách Thái thượng hoàng.】

Sắc mặt Tiết Sách cứng , lặng lẽ sang bên cạnh long tháp.

Ta ghi:

【Đại thái giám thường hai bên long tháp hầu hạ Nữ Đế. Tiết Sách vị trí của đại thái giám, cũng nhập vai .】

Mặt Tiết Sách đầy vẻ khó xử.

Nữ Đế bật , vẫy tay gọi , bảo cứ tự nhiên gần cùng tranh.

Rồi nàng gọi cả cung nữ thái giám đến, ai thích thì , tất cả cùng tranh.

Ta chen cạnh bàn đá, còn Tiết Sách gần Nữ Đế nhất, còn chuyện Tây Dương với họa sư.

Nữ Đế cũng hiểu.

Trong lòng chua đến mức nổi bọt.

Thế là lặng lẽ dời góc, cúi xuống đếm kiến.

Không qua bao lâu, Nữ Đế từ phía khẽ vỗ vai .

“Tiết Sách hai ngày nữa sẽ lên đường về Tây Dương, mang theo một bức họa để kỷ niệm.”

“Nếu vẽ, cũng sẽ mời họa sư cung.”

“Còn vị họa sư , tên là Picasso.”

“Cũng thật giả, nhưng vẽ quả thật tệ.”

“Ngươi vui ?”

Ta khẽ “ừ” một tiếng, vội lắc đầu: “Không .”

Nữ Đế xổm mặt , bất đắc dĩ mà dịu dàng , kéo trở long tháp, kề vai bên .

“Đừng cứng như , gần một chút, họa sư sắp vẽ chúng . Chỉ hai chúng thôi.”

“Bức cả hai đứa, cắt ghép cũng , vẽ thêm một bức tốn tiền lắm…”

“Xin ngươi đừng nữa, phía , thẳng, mỉm nhé.”

Ngay lúc đó, Ngự hoa viên bỗng nổi gió.

Từng mảng lá phong rơi xuống từ cao, chúng đồng thời né tránh, thể vô tình va .

Trâm hoa đầu rung lên, tóc xanh và chuỗi ngọc vướng , hai ngây ngốc.

Họa sư liền vẽ khoảnh khắc .

Có lẽ ai .

Dưới ống tay áo rộng lớn lộng lẫy ,

tay chúng vẫn nắm c.h.ặ.t lấy .

...

Nửa tháng khi Tiết Sách lên đường, Đông Hải đột nhiên truyền đến tin dữ.

Thuyền buôn của Phúc An phiếu hiệu chìm.

Hàng hóa thuyền đều Lưu Hà cướp sạch, thuyền chìm xuống biển, ai sống sót.

Trên thuyền chỉ thiếu đông gia Tiết Sách, mà còn nhiều con cháu thế gia Đại Sở theo ngoài học hỏi.

Quý tộc kinh thành phẫn nộ, các lão vương gia lão quốc công mất con liên danh dâng tấu lên Nữ Đế, yêu cầu khai chiến với Lưu Hà, cần chờ nữa.

Lần , d.a.o c.h.é.m chính họ, họ mới đau.

Loading...