Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:48:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Rắn đen Hạ Tuế An dọa sợ, Hạ Tuế An cũng nó dọa cho một trận, đang đất kịp phòng rắn l-iếm một cái, nàng vốn là sợ rắn, phản ứng lớn mới lạ.”

 

Kỳ Bất Diệc xách con rắn đen lên, tới rìa vách đá, buông tay định ném xuống.

 

Hạ Tuế An đầu óc m-ông lung, cũng theo.

 

Điều càng khó tin hơn là, nàng thế mà giơ tay đón lấy con rắn đen sắp rơi xuống .

 

Rắn đen cuộn tròn thành một cục, ngoan ngoãn trong lòng bàn tay lớn lắm của nàng, rụt rè trộm Kỳ Bất Diệc.

 

Cơ thể con rắn lạnh lẽo, Hạ Tuế An thấy da đầu tê rần.

 

Muốn buông tay, lo rắn đen sẽ ch-ết.

 

Nàng chỉ đành cứng bưng lấy nó.

 

Kỳ Bất Diệc liếc con rắn đen trong lòng bàn tay Hạ Tuế An:

 

“Nàng sợ rắn nữa ?"

 

Hạ Tuế An lời thật lòng:

 

“Vẫn sợ chứ, nhưng nó ch-ết, nó cũng hại ."

 

Ở một mức độ nào đó, những con sâu bọ rắn rết còn khiến tố chất tâm lý của nàng tăng cường.

 

Nghe xong, khẽ một tiếng:

 

“Nàng dường như cuối cùng cũng chút chấp nhận bọn chúng ."

 

Kỳ Bất Diệc đưa tay về phía rắn đen.

 

Rắn đen nhanh ch.óng rời khỏi lòng bàn tay Hạ Tuế An, bò , con rắn đỏ ở cách đó xa cũng bò tới, men theo đôi ủng leo lên vai .

 

“Nàng sờ thử nó ?"

 

Kỳ Bất Diệc chỉ con rắn đỏ đang “ ghẻ lạnh".

 

Hạ Tuế An từ chối.

 

Rắn đỏ dường như đang chằm chằm nàng.

 

Lời từ chối đến bên miệng Hạ Tuế An nuốt , nàng cực kỳ chậm chạp dời bước qua đó, đầu ngón tay từng chút từng chút chạm đầu rắn đỏ, khẽ vuốt ve hai cái, coi như là chào hỏi thiện.

 

Rắn đỏ vuốt ve thấy thoải mái, cũng chủ động dùng đầu cọ cọ tay Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc cầm rắn đỏ xuống, đặt mặt đất.

 

Tim Hạ Tuế An đập nhanh.

 

Đây là đầu tiên nàng chạm rắn như .

 

Trước đây là nghĩ cũng dám nghĩ tới, Hạ Tuế An cảm thấy đang từng bước, từng bước một bước thế giới thuộc về Kỳ Bất Diệc.

 

Một thế giới vốn dĩ chỉ sâu bọ cổ độc đầy trời, khiến chùn bước.

 

Con rắn đỏ Hạ Tuế An vuốt ve .

 

phiến đá núi tiếp tục phơi nắng, màu sắc rực rỡ, hoa văn vằn vện, trong mắt hiểu về rắn, rắn đỏ nghi ngờ gì là một con rắn vẻ ngoài cực kỳ đẽ nhưng bên trong chứa đầy kịch độc.

 

Hạ Tuế An đám sâu bọ từ xa, lòng bàn tay còn vương lạnh của rắn, nhắc nhở nàng thật sự tay sờ con rắn của Kỳ Bất Diệc.

 

Kỳ Bất Diệc:

 

“Cảm giác thế nào?"

 

Hạ Tuế An xoa xoa đầu ngón tay:

 

“Hình như đáng sợ như tưởng tượng."

 

“Anh nuôi bọn chúng từ nhỏ ?"

 

Hạ Tuế An cùng Kỳ Bất Diệc chờ trời tối đỉnh núi, nên dứt khoát tìm chuyện để , để đến mức quá buồn chán, vả nàng cũng thật sự .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-104.html.]

 

“Rắn đen, rắn đỏ, rắn bạc, ba con rắn nuôi từ nhỏ đến lớn."

 

Hắn co gối xuống:

 

“Những loại cổ khác là mấy năm luyện, con ch-ết con sống, xuống núi chỉ mang theo một phần nhỏ ngoài."

 

Hạ Tuế An lượt qua những con cổ trùng đó.

 

Phần lớn cổ trông hề mắt.

 

Có vài loại cổ thậm chí thể gọi là xí, dữ tợn, các loại cổ thuộc họ rắn còn coi như thể lọt mắt, nàng quét mắt con nhện tím đang bò khe đá, vẫn kìm mà nổi da gà.

 

vì ghét bỏ mà nổi da gà, thuần túy là phản ứng sinh lý của cơ thể.

 

Hạ Tuế An cứ như đỉnh núi chờ trời tối, xung quanh là những con cổ trùng đang ngoe nguẩy, nàng chúng, ngẩng đầu sắc trời đang dần dần đổi.

 

Mặt trời lặn tỏa ánh kim, ráng chiều vạn trượng.

 

Những tia sáng tản nhuộm đỏ khuôn mặt hai .

 

Kỳ Bất Diệc tựa bên tảng đá núi, một chân co lên, một chân duỗi thẳng tự nhiên, tay tùy ý đặt đầu gối đang chống lên, vạt áo màu chàm rũ mặt đất, ánh hoàng hôn chiếu rọi trông thật mắt.

 

Hắn sợ lạnh, cũng chẳng sợ nóng.

 

Thân nhiệt còn quanh năm cao, nhưng vì cơ thể so với thường chút đặc biệt, dẫn đến Kỳ Bất Diệc thích thời tiết ấm áp một chút.

 

Vừa đến lúc trời tối, Hạ Tuế An liền vội vàng bới tìm cỏ hoa đỉnh núi để tìm hoa Vạn Thảo, đó thấy đám cổ trùng của Kỳ Bất Diệc cũng xuất động, nàng sững , cổ trùng còn tác dụng giúp tìm đồ vật nữa ?

 

Hạ Tuế An lấy từ trong tay nải một cây nến, dùng đá lửa châm lửa chiếu sáng.

 

Ánh nến lung lay trong gió.

 

Nàng về phía .

 

Kỳ Bất Diệc trái cần nến cũng , từ lâu quen với việc núi ban đêm, dù mỗi ngọn núi đều giống , nhưng chỉ cần là núi thì vẫn điểm chung.

 

Tìm mãi tìm mãi, Hạ Tuế An tìm thấy hoa Vạn Thảo, ngược bắt gặp một .

 

Người đó chính là đàn ông bọn họ gặp chân núi, dân làng Hồng Diệp, ông đang ôm gối, vô cùng bất an xổm gốc một cây đại thụ.

 

Hạ Tuế An ban đầu thấy đàn ông, là ông thấy nàng , ông vốn tưởng bọn họ sẽ lời khuyên, ban đêm lên núi, ngờ những lên mà còn sợ hãi gì mà khắp nơi.

 

Hạ Tuế An cầm nến cách ông còn vài bước chân, lộ vẻ ngạc nhiên.

 

“Là bác ạ?"

 

Người đàn ông hoàng sợ gật gật đầu.

 

Cha của ông hôm nay bệnh, đàn ông lên núi hái thu-ốc, mải mê tìm một loại d.ư.ợ.c liệu , hái đến nhập tâm, quên cả giờ giấc, ngẩng đầu lên phát hiện trời tối, dám cử động loạn.

 

Dân làng Hồng Diệp tin tưởng những lời Huyền Diệu Quan , cũng tin rằng núi Đăng Vân thực sự tồn tại cái gọi là Sơn Thần, ông vì ban đêm còn ở núi mà ch-ết, sợ đến mức trốn gốc cây đại thụ đỉnh núi.

 

Thấy Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc cũng ở núi, đàn ông là mừng lo.

 

Mừng vì bạn.

 

Lo vì ba cùng ch-ết.

 

Người đàn ông tin trực giác của , hai trông giống những dân Thanh Châu coi họ như quái vật , ông giấu giếm đối phương, lý do lên núi.

 

Sau khi nguyên nhân đàn ông lên núi, Hạ Tuế An hiểu, hèn chi tối qua ông còn ngăn cản bọn họ lên núi, đêm nay một núi, hóa là tìm d.ư.ợ.c liệu đến mức quên cả giờ giấc.

 

Kỳ Bất Diệc quan tâm đàn ông ở đây , chuyên tâm tìm hoa Vạn Thảo.

 

Người đàn ông bọn họ.

 

Ông bàng hoàng bắt chuyện với bọn họ.

 

“Các tìm gì, sống chân núi Đăng Vân hơn ba mươi năm , lẽ thể giúp các tìm thấy thứ ."

 

 

Loading...