Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:53:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một tháng, nhiều hơn một ngày, cũng ít hơn một ngày, lúc Tục Mệnh Cổ phát huy tác dụng, cũng chính là lúc đếm ngược sự sống của đối phương bắt đầu.”
Chung Lương lâu chuyện với cha , bởi vì ông bệnh nặng, thường xuyên thần chí tỉnh táo, ngay cả lời cũng rõ ràng, hôm nay thấy ông mở miệng chuyện, liền vui mừng đến phát .
“Cha."
Chung Lương ngoài ba mươi tuổi mà còn như một đứa trẻ.
Dung mạo xí, lúc kéo theo ngũ quan vặn vẹo càng thêm khủng khiếp, cha như cha của Chung Lương chê bai con trai , bàn tay gầy gò run rẩy vuốt ve khuôn mặt .
“Khóc cái gì chứ."
Cụ già , “Đã bao lớn ."
Chung Lương thô lỗ lau nước mắt.
Hắn :
“ , cha khỏe lên , con cái gì chứ, đợi vài ngày nữa, con đưa cha ngoài dạo dạo."
Cụ già đáp:
“Được, ."
Chung Lương nắm lấy tay ông:
“Cha, hoa trong làng cũng nở , lắm."
Mẹ Chung Lương cũng bò bên cạnh giường chuyện với cha Chung Lương, bỏ qua việc sẽ ch-ết một tháng, cảnh tượng còn coi là hài hòa mỹ mãn.
Hạ Tuế An ở nơi xa nhà gỗ nhỏ, thể thấy họ, cũng thể thấy họ chuyện, dây tơ lòng khẽ lay động một cái.
Kỳ Bất Diệc thể đồng cảm với tình cảm của họ, cũng hiểu tình cảm của họ.
Hắn cúi đầu cho cổ trùng ăn đồ.
Cổ trùng sột soạt ăn đồ.
Dân làng Hồng Diệp để ăn mừng việc “bệnh tình chuyển biến " của cha Chung Lương, quyết định tổ chức lễ tế tự, Hạ Tuế An làng Hồng Diệp, tiện ở trong làng, bèn đầu làng.
Ánh nắng buổi trưa gắt, nàng và Kỳ Bất Diệc ở một gốc cây đại thụ.
Dưới chân núi Đăng Vân đậu vài chiếc xe ngựa qua là của gia đình quyền quý dùng, Hạ Tuế An thấy quen mắt, nhất thời nhớ từng thấy ở , cho đến khi thấy Đoạn nhị công t.ử.
Đoạn nhị phu nhân hôm nay vẫn là một bộ y phục màu tím, cánh tay quấn dải lụa, tóc dài b-úi cao, cài một chiếc trâm bạc, lông mày thanh tú, trang điểm nhẹ nhàng, đôi má như trái vải tươi, khí chất đoan trang ôn nhu.
Đệ nhất mỹ nhân Thanh Châu quả danh bất hư truyền.
Bà dìu Đoạn nhị công t.ử từ núi xuống, phía hầu nhà họ Đoạn theo, xem dáng vẻ hẳn là mới bái tế xong ở Huyền Diệu Quán.
Đoạn nhị công t.ử đang bỗng nhiên phát điên, Huyền Diệu Quán.
Bà thấp giọng khuyên nhủ vài câu.
Đoạn nhị công t.ử điên cuồng lắc đầu, kiên trì Huyền Diệu Quán, khiến Hạ Tuế An nhớ tới lời đồn đại mà dân Thanh Châu từng , Đoạn nhị công t.ử xuất gia ở Huyền Diệu Quán đến phát điên .
“Huyền Diệu Quán, ông cút !
Mau cút !"
Đoạn nhị công t.ử năng lộn xộn.
“Chát" một tiếng.
Hắn một cái tát lệch mặt sang một bên.
Đoạn nhị phu nhân vẻ ngoài hết sức nhu hòa, mà dứt khoát giáng cho Đoạn nhị công t.ử một cái tát, bề ngoài bình tĩnh, nhưng bàn tay đ.á.n.h run rẩy một cách khó nhận :
“Phu quân, theo về."
Nghe thấy câu , Hạ Tuế An cảm thấy họ hẹn đến Huyền Diệu Quán bái tế, mà giống như Đoạn nhị công t.ử lén lút đến Huyền Diệu Quán, Đoạn nhị phu nhân chuyện nên mới tới bắt về hơn.
Người hầu nhà họ Đoạn đồng loạt cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-116.html.]
Họ dám nhiều.
Đoạn nhị công t.ử ôm lấy nửa bên mặt đ.á.n.h, bất an cúi đầu, im bặt, c.ắ.n ngón tay , liên tục lên núi.
Cái tát đó giáng xuống quá đột ngột, Hạ Tuế An vẫn còn đang chằm chằm khuôn mặt Đoạn nhị công t.ử.
Kỳ Bất Diệc hiếm khi nheo mắt , về phía họ, thứ thực là Tam Thiện chân nhân phía họ.
Tam Thiện chân nhân mà đích xuống núi tiễn .
Không còn nghi ngờ gì nữa, Tam Thiện chân nhân đích xuống núi tiễn chính là vợ chồng Đoạn nhị, đây là vinh hạnh to lớn đối với những hành hương đến Huyền Diệu Quán bái tế.
Đoạn nhị công t.ử Đoạn nhị phu nhân kéo phía , bà lạnh lùng hành lễ với Tam Thiện chân nhân:
“Sao dám phiền Tam Thiện chân nhân tiễn đưa."
Tam Thiện chân nhân mỉm nhàn nhạt.
Hắn tiến tới một bước.
Đoạn nhị phu nhân dắt theo Đoạn nhị công t.ử lùi một bước:
“Tam Thiện chân nhân chuyện gì ?"
Tam Thiện chân nhân ngơ thái độ mang theo sự đề phòng của bà:
“Đoạn nhị phu nhân, đây là bùa trừ tà bần đạo tặng cho Đoạn nhị công t.ử, coi như là lễ đáp việc Đoạn nhị công t.ử luôn tin sùng Huyền Diệu Quán."
“Đa tạ ý của Tam Thiện chân nhân, nhưng cần , Tam Thiện chân nhân vẫn là tự giữ lấy mà dùng ."
Đoạn nhị phu nhân giọng điệu thiện cảm .
Đoạn nhị công t.ử đưa tay nhận lấy.
Đoạn nhị phu nhân gạt tay .
Cái gạt trực tiếp đỏ cả bàn tay Đoạn nhị công t.ử, vội vàng rụt tay .
Đụng chạm đến chuyện của Huyền Diệu Quán, Đoạn nhị phu nhân sẽ biểu hiện vô cùng cứng rắn, hầu nhà họ Đoạn cũng điều đó.
Người hầu nhà họ Đoạn hiểu tại Đoạn nhị phu nhân như , bà đối với hầu trong phủ đều ôn tồn nhã nhặn, duy chỉ đối với Tam Thiện chân nhân đức cao trọng vọng trong Huyền Diệu Quán là sắc mặt gì.
Vẻ mặt chút sơ hở của Tam Thiện chân nhân rốt cuộc cũng chút đổi.
Hắn thu hồi lá bùa trừ tà đang đưa giữa chừng, như một vị đạo sĩ từ bi:
“Là bần đạo tự phụ , mong Đoạn nhị phu nhân đừng trách."
Bàn tay buông thõng bên của Đoạn nhị phu nhân nắm thành nắm đ.ấ.m, đáy mắt xẹt qua một tia oán hận.
Lần bà đáp lễ.
Đạo sĩ Huyền Diệu Quán thấy Đoạn nhị phu nhân đối xử với Tam Thiện chân nhân như cũng lên tiếng quở trách, rõ ràng là khi xuống núi Tam Thiện chân nhân dặn dò qua.
Hạ Tuế An đang một gốc cây đại thụ ở đầu làng Hồng Diệp, do vấn đề góc độ, nếu họ để ý thì khó thấy nàng và Kỳ Bất Diệc.
Nàng chống cằm suy nghĩ.
Người dân Thanh Châu đều coi Huyền Diệu Quán và các đạo sĩ trong đó như thần phật mà thờ phụng, đối với Tam Thiện chân nhân thì càng bàn, dù sự kính trọng của họ đối với Huyền Diệu Quán đều đến từ Tam Thiện chân nhân.
Trong ấn tượng của Hạ Tuế An, chỉ Tạ Ôn Kiều là chừng mực đối với những chuyện xảy Tam Thiện chân nhân, thể giữ sự lý trí đầy đủ.
Những dân Thanh Châu khác thì thiên vị, tin tưởng Tam Thiện chân nhân vô điều kiện.
Đoạn nhị phu nhân thì .
Thái độ của bà đối với Tam Thiện chân nhân tỏ hiếm thấy trong đông dân Thanh Châu.
nên như chứ.
Cho dù mười năm Đoạn nhị phu nhân bệnh dịch, nhận ơn huệ của Tam Thiện chân nhân, bà đối với một Tam Thiện chân nhân gần như tin sùng cũng nên lộ tâm trạng khinh miệt.