Chung Lương siết c.h.ặ.t chiếc bát, lúc mới lấy hết can đảm hỏi:
“Cậu Kỳ, nãy ăn ít như , là vì ở đây ?"
Kỳ Bất Diệc đang rủ mắt con rắn đỏ bò đến chân , con rắn đỏ thuận theo đôi ủng bò lên.
Anh , dời tầm mắt lên mặt Chung Lương:
“Tại ăn ít là vì ?"
“Nhìn thấy sẽ nuốt trôi cơm."
Giọng Chung Lương nhỏ đến mức gần như thấy.
Hạ Tuế An vẫn đang bên cạnh trố mắt , cho Chung Lương nghĩ nhiều , nhưng Chung Lương hỏi , mà là hỏi Kỳ Bất Diệc, cô thể Kỳ Bất Diệc trả lời Chung Lương.
Kỳ Bất Diệc khoanh hai tay chống lên bàn gỗ, mu bàn tay đệm cằm, giống như thấy chuyện gì đó buồn lắm, cong cả mắt, hỏi ngược :
“Tại thấy sẽ nuốt trôi cơm?"
Chung Lương cúi đầu xuống:
“..."
Anh lấy hết dũng khí :
“ trông xí, , ."
Không kiểu tướng mạo thông thường, mà là một kiểu xí dị hình kỳ quái, da thịt đôi khi còn mưng mủ lở loét.
“Vậy thì ."
Thiếu niên rút một bàn tay xuống, một tay chống cằm, lười biếng.
Chung Lương “A" một tiếng.
Anh chẳng rõ ràng , chẳng lẽ thấy , thấy ăn đồ ăn khó nuốt, cho nên mới ăn ít như .
Hạ Tuế An há miệng, cuối cùng vẫn chọn xen một câu nào.
Kỳ Bất Diệc dùng tay vớt con rắn đỏ lên:
“Anh trông như thế nào thì liên quan gì đến , đều liên quan đến , tại vì tướng mạo của mà nuốt trôi cơm."
Anh rời khỏi bàn:
“Hôm nay ăn ít là vì ăn, vì khác, cũng sẽ vì bất kỳ ai khác."
Chung Lương xong, sững sờ hồi lâu nên lời.
Là do quá tự ti .
“Anh Chung."
Hạ Tuế An cũng hy vọng Chung Lương hiểu lầm, “Anh thích dối, những lời đều là thật, hôm nay ăn ít thực sự liên quan gì đến , đừng để trong lòng."
Lát , :
“ , cảm ơn cô, cô Hạ."
Kỳ Bất Diệc xa bỗng dừng .
Hạ Tuế An rảo bước đuổi theo, con rắn đỏ chẳng , tóm bên cạnh , lẽ là tìm chỗ phơi nắng .
Ăn cơm xong, dạo xung quanh một chút sẽ thoải mái hơn, nếu tích tụ thức ăn sẽ khó chịu, Kỳ Bất Diệc ăn nhiều, cũng quan trọng, Hạ Tuế An sáng nay ăn nhiều, nhất định vận động.
Đây là kinh nghiệm Kỳ Bất Diệc từ việc nuôi cổ, cổ ăn nhiều quá cũng sẽ phản ứng .
Hồi nhỏ, cho nhiều con cổ ăn đến ch-ết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-127.html.]
Đường xá ở thôn Hồng Diệp vẫn khó nhận , họ chỉ theo những con đường từng qua.
Nửa đường gặp mấy tên đạo sĩ Huyền Diệu Quán đến thôn Hồng Diệp đưa thu-ốc cho dân làng, Tam Thiện chân nhân hôm nay cũng đích tới, một đạo bào giản dị, tà áo bay trong gió khi , tiên phong đạo cốt.
Tam Thiện chân nhân từng gặp họ, nếu lúc chạm mặt ở thôn Hồng Diệp, ông sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Hạ Tuế An phản ứng còn khá nhanh, kéo tay Kỳ Bất Diệc, trốn một cái cây lớn, gian thể hoạt động gần như , hẹp, chỉ cần cử động một chút là thể ở xa phát hiện .
Họ buộc gần .
Kỳ Bất Diệc cao hơn Hạ Tuế An quá nhiều, cằm vặn thể tì lên đỉnh đầu cô, thở cũng theo sợi tóc phả cô, giống như một luồng điện.
Lại vì Hạ Tuế An kéo Kỳ Bất Diệc trốn cái cây lớn nên động tác cô là ép cây, đầu dán c.h.ặ.t ng-ực , trang sức bạc cấn .
Hơi lành lạnh.
Hạ Tuế An nín thở.
Trái tim Kỳ Bất Diệc ngay bên tai cô, tiếng tim đập mạnh mẽ từng nhịp từng nhịp truyền tới, dần dần, nhịp tim của họ dường như trở nên đồng nhất, giống như xuất phát từ cùng một cơ thể .
Đạo sĩ của Huyền Diệu Quán vẫn , dân làng đột nhiên xuất hiện bắt đầu trò chuyện với họ.
Giữ mãi một tư thế trong thời gian dài quá khó chịu, Hạ Tuế An cử động chân một chút, sợ vạt váy voan bồng bềnh sẽ lộ ngoài, chỉ thể cử động , cô buông bàn tay đang nắm lấy Kỳ Bất Diệc .
Hạ Tuế An cũng tiếp tục tiếng tim đập của Kỳ Bất Diệc, ngẩng đầu lên, va ánh mắt của , đang rủ mắt cô.
Thỉnh thoảng cô sẽ chịu nổi cái trực diện của Kỳ Bất Diệc, giống như lúc đây.
Thế là cô nghiêng đầu sang một bên.
Trên cây sâu bọ là chuyện thường thấy, Hạ Tuế An thấy con sâu men theo sợi tơ bò xuống, ngay bên cạnh cô, cách đang dần thu hẹp .
Thấy con sâu sắp theo sợi tơ rơi xuống vai , Hạ Tuế An phân vân giữa việc nhẫn nhịn và phủi con sâu , động tác giơ tay phủi sâu biên độ quá lớn, nhất nên chọn.
Tay của Kỳ Bất Diệc càng thể giơ lên.
Thiếu niên tay dài chân dài, giơ tay sẽ lộ khuỷu tay , cái cây lớn thấy.
Hạ Tuế An quyết định nhịn.
Ngay khoảnh khắc con sâu rơi xuống, con rắn đen chẳng leo lên cây lớn từ bao giờ lao xuống, nuốt con sâu bụng.
Con rắn đen tiếp đất, thong thả bò mất.
Dân làng và đạo sĩ Huyền Diệu Quán dù thấy rắn cũng chẳng buồn quan tâm, thôn làng ngay trong rừng, mùa rắn rết xuất hiện là chuyện bình thường, chỉ cần hại thì dân làng sẽ hại chúng.
Hạ Tuế An con rắn đen giúp đỡ chút ngơ ngác, Kỳ Bất Diệc cúi đầu xuống, vì thể giơ tay, nên dùng cách dùng má nhẹ nhàng áp má cô để cảm nhận nhiệt độ của cô, cảm nhận cảm xúc của cô.
Băng băng lạnh lạnh.
Thời tiết ấm lên , nhiệt độ cơ thể con nên lạnh như , cô con sâu đó cho sợ hãi .
Vẫn là sợ sâu bọ như .
Tuy nhiên, so với phản ứng của Hạ Tuế An khi thấy cổ trùng của , cô rõ ràng sợ những con sâu dại lạ lẫm hơn, chứng minh một cách gián tiếp rằng Hạ Tuế An dù sợ sâu nhưng cũng chấp nhận cổ trùng của .
“Nàng dọa ."
Má Kỳ Bất Diệc vẫn áp má Hạ Tuế An, dùng nhiệt độ của ấm cô, thích nhiệt độ cơ thể cô xuống quá thấp, điều đó nghĩ đến những xác ch-ết lạnh lẽo.
Lông mi Hạ Tuế An run lên.
Ngay khoảnh khắc má Kỳ Bất Diệc áp tới, đầu ngón tay cô dường như tê dại.
Làn da thiếu niên , áp giống như áp một khối ngọc mỡ cừu thượng hạng, khiến sự chú ý của thể khống chế mà hướng về nơi họ đang áp sát đó.
Cô trả lời:
“Một chút."