“Hạ Tuế An là chịu nổi sự hù dọa, cô hễ cái gì dọa là tay chân sẽ lạnh ngắt, nhưng hễ căng thẳng là gò má sẽ nóng bừng, ửng hồng.”
Không cái áp má của Kỳ Bất Diệc tác dụng , mặt Hạ Tuế An còn lạnh như nữa, lấy tốc độ mắt thường thể thấy mà khôi phục bình thường, nhiệt độ thậm chí còn cao hơn lúc bình thường một chút.
Kỳ Bất Diệc cũng cảm nhận .
Anh tách một chút, mặt Hạ Tuế An, chút đỏ .
Là vì sự tiếp cận của ?
Giống như sẽ vì sự tiếp cận của Hạ Tuế An mà cơ thể nảy sinh biến hóa ?
Kỳ Bất Diệc cúi đầu áp để xác nhận một nữa, nhiệt độ cô cao hơn , một khoảnh khắc nào đó, còn vượt qua cả nhiệt độ cơ thể .
Hóa Hạ Tuế An cũng sẽ vì sự tiếp cận của mà nảy sinh những biến hóa khác lạ so với ngày thường.
Biết chuyện , cổ Kỳ Bất Diệc con bướm xanh thoáng qua, họ đều phát hiện .
Mà Hạ Tuế An mới thở phào nhẹ nhõm ngờ sẽ áp tới, bàn tay buông thõng bên sườn siết c.h.ặ.t .
Chiếc khăn quàng trán trán Kỳ Bất Diệc rủ xuống trang sức bạc, theo sự gần của mà chạm Hạ Tuế An, một tiếng trang sức bạc cực khẽ hòa trong gió.
Cô cảm thấy hô hấp sắp thông .
Đạo sĩ của Huyền Diệu Quán và dân làng thôn Hồng Diệp cuối cùng cũng rời khỏi khu vực lân cận.
Hạ Tuế An vội vàng lùi phía .
Cô dùng tay sờ mặt, tự giảm nhiệt độ cho .
Hạ Tuế An cảm thấy nóng , uống nước, bảo Kỳ Bất Diệc về nhà cây , cô tìm Chung Lương lấy một bát nước sạch để uống, cần xa đến con sông ở đầu thôn để tìm nước uống.
Thực Hạ Tuế An chính là ở một một lúc, nếu hễ thấy Kỳ Bất Diệc là sẽ nhớ cảnh tượng áp má .
Kỳ Bất Diệc để con rắn đỏ theo Hạ Tuế An.
Cô chấp nhận.
Lý do chấp nhận con rắn đỏ theo hai cái, một là Hạ Tuế An bóng ma tâm lý với việc gặp Biên Dĩ Thầm ở bờ sông , hai là nó dường như thích tiếp xúc với cô, giống con rắn đen luôn bò về phía cô.
Họ tách tại đây, Hạ Tuế An tìm Chung Lương, Kỳ Bất Diệc về nhà cây.
Kỳ Bất Diệc về nhà cây xem sách cổ.
Nếu việc gì , kể cả là sách xem qua, cũng sẽ xem xem .
Anh tựa vách cây, lướt mắt qua các chữ và hình vẽ sách cổ, mái tóc dài quá đỗi mềm mượt, lướt qua bả vai, rủ xuống ng-ực, Kỳ Bất Diệc hất lọn tóc .
Có lẽ là do dùng sức quá mạnh, hoặc là món trang sức bạc của lọn tóc buộc c.h.ặ.t, một tiếng tinh vang lên, món trang sức bạc rơi , lăn một góc.
Kỳ Bất Diệc đặt sách cổ xuống, tới nhặt.
Ở trong ngôi nhà cây mấy ngày, từng để ý một góc hẻo lánh khó tìm như .
Cùng lúc tìm thấy món trang sức bạc, Kỳ Bất Diệc thấy một cuốn sách đặt úp mặt xuống, mặt bên trái một vết gấp, giống như cuốn sách Hạ Tuế An cầm trong tay tối hôm đó, để ở đây .
Kỳ Bất Diệc đưa tay cầm lấy nó.
《Phòng Thuật Ba Mươi Tám Thức》
Đây sách về cổ của , Kỳ Bất Diệc cuốn sách về cổ nào tên là như cả.
Thế nào là phòng thuật?
Thứ học là cổ thuật, cũng từng qua võ thuật, kiếm thuật vân vân, ngược từng qua phòng thuật.
Kỳ Bất Diệc lật cuốn sách 《Phòng Thuật Ba Mươi Tám Thức》 , nội dung bên trong cả hình vẽ và văn bản, là một nam một nữ, họ mặc quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-128.html.]
Người đàn ông đang hôn phụ nữ.
Chỉ là vị trí hôn chút đặc biệt, vị trí đàn ông hôn là phía của phụ nữ.
Đầu lưỡi giống như lúc hôn môi thăm dò trong.
Bên cạnh hình vẽ ít chữ, nội dung đại khái ý nghĩa là như thể thúc đẩy tình cảm đôi bên, khiến nữ cảm thấy thoải mái, khiến những việc sắp đó trở nên dễ dàng, thuận tiện cho đôi bên mật hơn.
Khiến những việc gì sắp trở nên dễ dàng, trang chi tiết, chắc là ở phía .
Vẻ mặt Kỳ Bất Diệc như thường, vô tình vô d.ụ.c, đầu ngón tay khẽ lướt qua ba chữ “ mật hơn".
Thân mật hơn .
Thứ quan tâm chỉ cái .
Hơn nữa, tại Hạ Tuế An loại sách , cô hứng thú với chuyện ?
Hoặc là, cô cũng thông qua cách để trở nên mật hơn một chút?
Thang dây của nhà cây phát tiếng động, đang trèo thang dây, chính là Hạ Tuế An uống xong một bát nước từ chỗ Chung Lương về, cô vịn tà váy lên:
“ về ..."
Những lời phía thể thốt nữa.
Cô thấy Kỳ Bất Diệc đang trong góc, bưng một cuốn sách nên xuất hiện trong tay , Hạ Tuế An như sét đ.á.n.h ngang tai, thể như !
Hối hận , Hạ Tuế An bây giờ hối hận vì để Kỳ Bất Diệc về nhà cây một , cô nên luôn luôn canh chừng , ít nhất là để ở một trong nhà cây cho đến khi họ rời khỏi thôn Hồng Diệp.
Bàn tay vịn tà váy của cô buông lỏng , suýt chút nữa thì ngã nhào, may mà kịp thời vững.
Hạ Tuế An ngượng ngùng đến mức da đầu tê dại.
Kỳ Bất Diệc bình tĩnh cô.
Cô gần như là lóng ngóng đến bên cạnh :
“Sao cuốn sách ?"
Kỳ Bất Diệc đưa trang mới xem cho Hạ Tuế An xem, hình vẽ sinh động:
“Hạ Tuế An, như thực sự thể khiến nàng thoải mái, cũng thể khiến chúng trở nên mật hơn ?"
Cô trả lời như thế nào.
Hạ Tuế An dám khẳng định, thế giới , e là chỉ Kỳ Bất Diệc mới cầm một cuốn sách như cho xem, đó dùng tông giọng như đang hỏi tối nay ăn gì để hỏi loại câu hỏi .
“Là thật ?"
Thiếu niên hỏi.
Hạ Tuế An đột ngột giơ tay bịt lấy đôi môi mỏng của Kỳ Bất Diệc, giống như che giấu điều gì đó.
Cửa nhà cây đang mở, vì Hạ Tuế An quá vội nên kịp đóng , mặt trời giống như ai đó đập vỡ, rải r-ác tràn , phân chia rõ rệt ánh sáng ở chỗ cửa cây và trong góc.
Họ lúc đang ở trong góc tối tăm.
Giống như đang trốn tránh để chuyện gì đó.
Kỳ Bất Diệc Hạ Tuế An bất thình lình dùng sức bịt lấy, trang sức bạc kêu leng keng leng keng, lòng bàn tay cô ấn khuôn miệng mở của , thể cảm nhận thở xác thực, nóng của .
Cuốn sách vẫn ở trong tay Kỳ Bất Diệc.
Trang sách cũng vẫn mở , một bức tranh vẽ trọn vẹn tình triều mật giữa nam và nữ hiện mặt giấy.
Dư quang của Hạ Tuế An quét qua động tác của họ, đỏ mặt tía tai, khó mở lời, giật lấy cuốn sách đó, Kỳ Bất Diệc né tránh cô, Hạ Tuế An ngẩn tại chỗ, ngơ ngác .