Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:53:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu cũng sẽ chẳng xuất hiện cảnh tượng vô con bướm xanh hiện lên như .

 

Hạ Tuế An chớp mắt Kỳ Bất Diệc, tư thế đổi, cô ngước mắt lên thấy là đường nét quai hàm trôi chảy của .”

 

Yết hầu đang lăn động, cổ của Kỳ Bất Diệc tự chủ cong .

 

Mái tóc dài ướt sũng rủ sang một bên.

 

Một đoạn cổ lộ triệt để hơn.

 

Mạch m-áu xanh nhạt ẩn hiện da, những con bướm xanh băng qua, phân bố đan xen.

 

Hơi thở của Hạ Tuế An vương Kỳ Bất Diệc, thở của cô khiến lũ bướm càng thêm rực rỡ.

 

Những con bướm xanh sống động, trông như bay cơ thể Hạ Tuế An.

 

Hạ Tuế An căng thẳng mím môi.

 

Kỳ Bất Diệc Hạ Tuế An từng chút một, lông mi vẫn còn vương sự ẩm ướt khi dầm mưa, mấy sợi bết với , trông càng dài và đen nhánh, như một chiếc quạt.

 

Hắn từ đến nay luôn ngoài quan sát thất tình lục d.ụ.c của khác, hôm nay cũng , Kỳ Bất Diệc dường như thể tách rời , quan sát sự tiếp xúc của chính với Hạ Tuế An, vì bao giờ trải qua những điều tương tự.

 

Thứ , dường như là tình.

 

Lại dường như .

 

Nó khiến nhớ những lời Kỳ Thư từng với .

 

Trong trí nhớ của Kỳ Bất Diệc, Kỳ Thư ít khi chuyện với , chỉ chủ động một duy nhất.

 

Lúc đó, bầu trời u ám, âm trầm đến cực điểm, cũng là một ngày mưa tầm tã.

 

Tiếng sấm vang rền, ch.ói tai vô cùng.

 

Họ cùng mặc bộ y phục màu xanh chàm của Thiên Tàm Trại ở Miêu Cương, cửa nhà gỗ, xa xăm màn mưa.

 

Gió thổi qua đồ bạc và chuông trán, cổ tay họ, Kỳ Thư trông dịu dàng.

 

Biên Dĩ Thầm ở đó, nhà gỗ chỉ hai họ.

 

Mỗi khi như , Kỳ Thư sẽ trở nên ôn hòa hơn một chút, dù vẫn coi Kỳ Bất Diệc như khí, nhưng bà sẽ nhẹ nhàng ngân nga những điệu dân ca Miêu Cương êm tai.

 

Kỳ Bất Diệc từ nhỏ thích tiếp xúc với sâu bọ, cũng coi bà như khí.

 

Hắn cách đó xa.

 

Một con sâu màu vàng bò dọc theo mu bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của Kỳ Bất Diệc.

 

Con sâu men theo cổ tay lên, leo qua trang sức áo, bò lên mặt , định từ tai chui cơ thể để ký sinh.

 

Kỳ Thư đang đắm chìm trong việc ngân nga dân ca, dường như phát hiện chuyện .

 

Ngay khoảnh khắc con sâu định chui , Kỳ Bất Diệc giơ tay chộp lấy nó, nghiền nát trong kẽ tay, đưa tay ngoài hiên nhà, để nước mưa rửa sạch.

 

Dòng nước chảy qua kẽ ngón tay, nhỏ xuống .

 

Điệu dân ca Miêu Cương dừng .

 

Kỳ Thư đột nhiên kéo mạnh Kỳ Bất Diệc qua, cầm một con sâu hình dáng tương tự lúc nãy, dùng sức bóp c.h.ặ.t cằm của đứa nhỏ là , ép há miệng nhét .

 

Chờ khi xác nhận Kỳ Bất Diệc nuốt con sâu đó xuống, Kỳ Thư mới buông tay.

 

Hắn buồn nôn bò xuống đất nôn mửa.

 

Không nôn , Kỳ Bất Diệc ngước mắt Kỳ Thư, đáy mắt bi hỷ, hoảng loạn, cũng sợ hãi, chỉ đơn thuần thắc mắc tại cho ăn sâu, đây bà đều mặc kệ mà.

 

Hôm nay đích đút sâu cho .

 

Chuông bạc trán Kỳ Thư rung động dữ dội, làn da quanh năm thấy ánh mặt trời trắng bệch như trải qua một trận bạo bệnh, khuôn mặt vốn nhu mì mang theo một luồng ngạo khí bao giờ khuất phục.

 

Đôi mắt vốn mang nét quyến rũ bẩm sinh của bà rủ xuống, chằm chằm Kỳ Bất Diệc.

 

Hai con bốn mắt .

 

Đáy mắt đều cảm xúc dư thừa nào.

 

Họ nét tương đồng ở một phương diện nào đó, nhưng Kỳ Thư cảm thấy Kỳ Bất Diệc giống , trong cơ thể chảy dòng m-áu của Biên Dĩ Thầm, bà thể đề phòng, thể sợ hãi.

 

“Kỳ Bất Diệc, con nhớ cho kỹ, đây gọi là Thiên Tàm Cổ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-134.html.]

 

Kỳ Thư lùi xa mấy bước.

 

“Nếu con g-iết , nó sẽ khiến con đau đớn; nếu con g-iết quá nhiều, nó sẽ khiến con ch-ết.

 

Ta con thể trở thành một lương thiện, nhưng cũng tuyệt đối cho phép con g-iết bừa bãi."

 

Kỳ Bất Diệc chậm rãi chớp mắt.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn bóp đến đỏ bừng tím tái.

 

Kỳ Thư , kìm lòng định giơ tay lên, nhưng giữa chừng hạ xuống.

 

đầu , vòng bạc hình bướm nơi cổ tay kêu đinh đang:

 

“Ta sẽ tìm cơ hội cầu xin đưa con về Thiên Tàm Trại ở Miêu Cương."

 

“Thiên Tàm Trại."

 

Kỳ Bất Diệc im tại chỗ, b.í.m tóc nhỏ rủ vai:

 

“Đó là nơi thế nào?"

 

Là nơi bà về nhưng về .

 

Ánh mắt Kỳ Thư tối sầm.

 

“Một nơi , núi, nước, rừng cây.

 

Ở đó những mưu mô đấu đá của giang hồ, cũng sự lừa dối, bởi vì Thiên Tàm Trại chúng chấp nhận sự lừa dối."

 

Kỳ Bất Diệc cũng lọt tai , chằm chằm dòng nước mưa chảy thành chuỗi hiên nhà.

 

Kỳ Thư thở dài một tiếng dễ nhận .

 

Bà lẩm bẩm:

 

“Sau con cứ ở trong Thiên Tàm Trại, đừng ngoài."

 

“Mãi mãi đừng ngoài, cũng hối hận ... vạn đừng ngoài.

 

Bao nhiêu năm nay, Thiên Tàm Trại ngoài đều kết cục , hầu như đều ch-ết t.h.ả.m cả."

 

Kỳ Thư nghĩ, cuối cùng bà cũng sẽ kết cục thôi, ch-ết cũng về cố hương.

 

Bà quá hiểu con Biên Dĩ Thầm .

 

Hắn sẽ để bà về cố hương .

 

Biên Dĩ Thầm chỉ dùng một cách vặn vẹo khác để giữ bà bên cạnh .

 

Kỳ Thư hiểu điều đó, dù cảm thấy vô cùng ghê tởm, chạy trốn, nhưng ai thể giúp bà đây, một ai thể giúp bà cả.

 

Kỳ Thư từng thử cầu cứu khác, nhưng thường chỉ liên lụy đến đối phương, Biên Dĩ Thầm sẽ g-iết sạch họ, bà thể chấp nhận nổi.

 

, bà quen với việc tự gánh chịu .

 

Kỳ Bất Diệc lên tiếng.

 

Hắn dường như hiểu những lời bà .

 

Mãi đến khi thấy đồ trang sức bạc của Kỳ Thư gần, bà nửa quỳ xuống:

 

“Cho dù con khỏi Thiên Tàm Trại, cũng đừng tin thứ gọi là tình, con thể sẽ ch-ết đấy, Kỳ Bất Diệc."

 

Kỳ Thư hiếm khi dùng giọng điệu để chuyện với Kỳ Bất Diệc.

 

Hắn khuôn mặt nhiều nét giống của bà, hiểu tại vành mắt bà đỏ hoe, rơi xuống những giọt nước mắt ấm.

 

Nước mắt nóng hổi hòa lẫn với nước mưa lạnh lẽo, rơi bộp bộp lên mặt Kỳ Bất Diệc.

 

Làng Hồng Diệp.

 

Gió mưa thổi qua những cành cây bên ngoài nhà cây.

 

Trong đầu Kỳ Bất Diệc hiện lên những lời Kỳ Thư từng với .

 

Hắn hiểu tình là gì, dù là đây bây giờ, chỉ gần gũi với Hạ Tuế An, đón nhận niềm vui mà cô mang .

 

 

Loading...