Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:53:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lão sẵn sàng trả bất cứ giá nào vì nó.”

 

Lão cũng hưởng thụ quá trình luyện thu-ốc thành công, đắm chìm trong đó như điên như dại.

 

Nếu ai , một cách thể giúp lão luyện thành loại thu-ốc trăm năm hiếm , e là ngay cả c-ái ch-ết lão cũng sẵn lòng.

 

Bất luận thế nào, lòng hận Triệu Văn của Triệu Toàn đổi, thấy lão ch-ết cũng chẳng chút bi thương nào.

 

Đường là do chính lão chọn.

 

Kết quả cũng nên do chính lão gánh vác.

 

Triệu Toàn nắm lấy tay Đoạn nhị công t.ử, rời khỏi con phố dường như vẫn còn phảng phất mùi m-áu tanh .

 

Đoạn nhị công t.ử thấy cảnh Tam Thiện chân nhân nhảy lầu, cô kịp thời che mắt , t.h.i t.h.ể của Tam Thiện chân nhân bẩn mắt , Tam Thiện chân nhân tư cách đó.

 

Người hầu sát theo họ.

 

Đầu óc của Đoạn nhị công t.ử thể nào lên :

 

... Huyền Diệu Quán."

 

Anh Huyền Diệu Quán để gì nhỉ.

 

Quên .

 

Dư quang thoáng thấy một sắc đỏ phố, Đoạn nhị công t.ử run rẩy.

 

Anh chính là Huyền Diệu Quán, dường như là cứu , cứu những dân làng đó.

 

Rất nhanh, đầu óc loạn lên, quên mất câu trả lời, câu hỏi về lúc ban đầu.

 

Anh Huyền Diệu Quán để gì nhỉ, Đoạn nhị công t.ử ủ rũ cúi đầu, lẩm bẩm lẩm bẩm ba chữ Huyền Diệu Quán.

 

Triệu Toàn giơ tay lên.

 

Đoạn nhị công t.ử tưởng cô sắp đ.á.n.h .

 

Triệu Toàn vuốt ve mặt , giống như đang xin về cái tát núi Huyền Diệu Quán:

 

“Chồng , đời sẽ còn Huyền Diệu Quán nữa , em sẽ mãi mãi ở bên cạnh ."

 

Chung Lương thấy Kỳ Bất Diệc bình an vô sự trở về, thôi, định hỏi Tam Thiện chân nhân , còn định hỏi tại Tam Thiện chân nhân tìm .

 

Cuối cùng vẫn hỏi thành lời, Chung Lương quyết định khi đưa họ về làng sẽ ngóng từ khác.

 

Anh phía xe bò, nhanh nhẹn vung roi, thúc bò về hướng làng Hồng Diệp.

 

Xe bò xóc nảy, Hạ Tuế An vốn ch.óng mặt vì bệnh, nay càng xóc đến ch.óng mặt hơn.

 

Hai tay cô ôm hai gói thu-ốc, định nhắm mắt để ngủ một giấc thật ngon, nhưng cố gượng mở , đợi về đến làng Hồng Diệp mới nghỉ ngơi.

 

Cho nên Hạ Tuế An sẽ thỉnh thoảng khống chế mà nhắm mắt một lát, đột nhiên mở mắt mấy giây, kiềm chế ham ngủ của .

 

Quá buồn ngủ , khi , đồng t.ử cô hề tập trung.

 

Cơn sốt vẫn lui hẳn.

 

Gương mặt Hạ Tuế An vẫn là một mảng ửng đỏ.

 

Gương mặt ửng đỏ cùng đồng t.ử tập trung khi khiến cô trông phần ngơ ngác.

 

Xe bò bốn bề lộng gió, tóc Hạ Tuế An gió thổi bay lộn xộn, thổi mặt cô thấy ngứa, bèn hắt một cái.

 

Kỳ Bất Diệc dùng tay đè mái tóc dài của cô xuống, đặt trong lòng bàn tay mà nghịch.

 

Trước khi họ rời khỏi y quán, ông đại phu già đưa cho Hạ Tuế An một mảnh thu-ốc nhỏ giống như mảnh gỗ, bảo cô ngậm trong miệng, thể giảm bớt đau họng và khô miệng do phát sốt gây .

 

Mảnh thu-ốc tuy nhỏ nhưng mùi thu-ốc nồng.

 

Hạ Tuế An cảm thấy mỗi hít thở đều mang theo một mùi thu-ốc.

 

Cô nhớ Kỳ Bất Diệc mấy thích mùi thu-ốc, bèn lẳng lặng tránh xa một chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-141.html.]

Hạ Tuế An tránh xa , mái tóc dài liền trượt khỏi lòng bàn tay .

 

Kỳ Bất Diệc về phía cô.

 

Hạ Tuế An hề mà tựa tấm ván gỗ ngăn cách ghế và phía xe bò.

 

Quãng đường về làng Hồng Diệp vẫn luôn xóc nảy, Hạ Tuế An dù mấy thoải mái nhưng cũng ngủ trong lúc xóc nảy từ bao giờ.

 

Mũi nghẹt, cô dùng miệng hỗ trợ hít thở, môi khẽ mở.

 

Chung Lương lúc lái xe bỗng sững sờ một chút, bánh xe bò đè một cái hố, sự xóc nảy càng dữ dội hơn, đầu Hạ Tuế An nghiêng sang một bên.

 

Cô tựa vai Kỳ Bất Diệc.

 

Khi bánh xe bò khỏi hố, đầu Hạ Tuế An nghiêng phía .

 

Kỳ Bất Diệc kéo Hạ Tuế An trở , cô cử động cái mũi ngứa, mắt chẳng buồn mở, chuyển thành đùi mà ngủ.

 

Cứ thế, mùi thu-ốc Hạ Tuế An đều ám hết sang cho .

 

Mùi thu-ốc vẫn khó ngửi như khi, nhưng Kỳ Bất Diệc đẩy cô .

 

Hắn Hạ Tuế An.

 

Không tự chủ dùng ánh mắt mà phác họa ngũ quan của cô.

 

Kỳ Bất Diệc từ nhỏ luôn đối diện với những con cổ trùng mang độc tính khác , thứ quan sát nhiều nhất cũng là chúng, từng thử quan sát kỹ lưỡng một bao giờ.

 

Phác họa bằng ánh mắt xong, tay Kỳ Bất Diệc đặt lên gương mặt Hạ Tuế An, cũng dùng tay mà phác họa một lượt, đầu ngón tay cuối cùng dừng nơi khóe mắt cô.

 

Hạ Tuế An khi mở mắt thì hơn.

 

Như thế thì, cô sẽ chăm chú .

 

Kỳ Bất Diệc hạ tay xuống, ngước mắt nơi khác, hồi tưởng những chuyện xảy ở quán .

 

Nguyên nhân Tam Thiện chân nhân gặp Kỳ Bất Diệc là hỏi chữa khỏi bệnh cho cha Chung Lương bằng cách nào.

 

Sau khi Tam Thiện chân nhân bắt, lão mới bệnh của cha Chung Lương là do uống thu-ốc của mà khỏi.

 

Cha Chung Lương thể lụng như bình thường là nhờ Kỳ Bất Diệc.

 

Đây là điều Tam Thiện chân nhân những làng Hồng Diệp xem nhắc tới khi của phủ nha đưa xuống núi, họ nếu Kỳ Bất Diệc tay thì cha Chung Lương ch-ết từ lâu .

 

Là Kỳ Bất Diệc chữa khỏi ?

 

Nhìn từ mạch tượng thì đúng là khỏi .

 

Tam Thiện chân nhân cha Chung Lương uống thu-ốc gì mà khỏi, thu-ốc lão kê chỗ nào đúng, đố kỵ Kỳ Bất Diệc tuổi còn trẻ mà thành tựu sâu sắc như trong y thuật.

 

Kỳ Bất Diệc với Tam Thiện chân nhân rằng, hề chữa khỏi cho cha Chung Lương, cũng cách chữa bệnh cứu , chỉ là dùng Tục Mệnh Cổ để kéo dài tuổi thọ cho cha Chung Lương thêm một tháng thôi.

 

Nói cách khác là đơn thu-ốc.

 

Tam Thiện chân nhân khỏi chút thất vọng, lão hứng thú với cổ, chỉ hứng thú với luyện thu-ốc.

 

Kỳ Bất Diệc uống một chén :

 

“Lần ông dùng dân làng Hồng Diệp thử thu-ốc là để tìm loại thu-ốc thể chữa bệnh cho dân Dương Châu?"

 

Dương Châu và Thanh Châu cách xa.

 

Tin tức cũng thông suốt.

 

Dương Châu xảy chuyện gì, Thanh Châu cũng sẽ truyền xôn xao, thu hút bàn tán.

 

Tam Thiện chân nhân lúc mất đôi tay nên đương nhiên là uống nước , lão đó, sự đến nước cũng định giấu giếm, liền thừa nhận.

 

“Phải."

 

Tam Thiện chân nhân bình tĩnh :

 

“Bần đạo còn hỏi công t.ử tại chằm chằm bần đạo buông?

 

Nếu là bần đạo ch-ết, hãy đợi bần đạo luyện xong loại thu-ốc , bần đạo sẵn lòng chịu ch-ết."

Loading...