“Tại ăn cái ?”
Thật sự ngon ?
Nàng hiểu, luôn cảm thấy mùi vị sẽ chẳng ngon lành gì cho cam, còn ăn tận hai .
Hạ Tuế An thôi, mặt đỏ bừng lên, thấy còn lời nào để , vì mỗi nàng đều thể ngăn cản, nhưng .
Ví dụ như , khi thấy Kỳ Bất Diệc chạm khe hở nhỏ, học theo trong sách, nhẹ nhàng mang niềm hoan lạc cho nó, từng bước dẫn dắt nó sinh thứ mật ong trắng nước ngọt tanh.
Nàng thế mà tiếp tục.
Thậm chí trong vô thức còn điều chỉnh tư thế một chút cho thuận tiện để đào mật ong trắng nước.
Hạ Tuế An chăm chú dẫn dụ mật ong trắng nước, sẽ cảm thấy một sự xung kích mạnh mẽ về thị giác và cảm quan, cả thể xác và tâm trí đều thể khống chế mà cảm thấy vui sướng, cũng nếu đổi thành một khác thì cảm nhận tương tự .
Chắc là .
Con Kỳ Bất Diệc đối với Hạ Tuế An mà , sự khác biệt với những khác, là mà nàng quen ngay trong ngày mất trí nhớ, lúc đó nàng đối với thế giới gần như là một tờ giấy trắng, chính bước .
Thế giới trắng tinh khôi tiên tô lên một màu xanh chàm.
Màu xanh chàm , cũng bí ẩn.
Sau đó, thế giới trắng tinh của Hạ Tuế An dần dần thêm đủ loại màu sắc khác , nhưng màu xanh chàm vẫn chút giống, bởi vì màu xanh chàm là màu đầu tiên tô .
Mà màu xanh chàm thuộc về Kỳ Bất Diệc, ban đầu nàng nơi nào để , theo bên cạnh , bất an rụt rè nhút nhát, nàng quá lạ lẫm với thế giới , nắm bắt lấy một .
Tình cờ nàng nắm bắt là Kỳ Bất Diệc.
Hắn coi nàng như một con cổ để nuôi.
Bởi vì khi gặp Hạ Tuế An, thế giới của Kỳ Bất Diệc chỉ cổ.
Giống như nàng khi mất trí nhớ, khi gặp Kỳ Bất Diệc, thế giới của nàng trống rỗng, cần ngừng nhét đồ trong.
Họ lấp đầy thế giới của đối phương, Hạ Tuế An trong thế giới của Kỳ Bất Diệc nhận thức nhiều điều, Kỳ Bất Diệc trong thế giới của nàng cũng tìm thấy một cảm xúc từng cảm nhận .
Nàng tuổi tác còn lớn, mất trí nhớ, cũng thể xác nhận rõ ràng tình cảm là gì.
chuyện gì cũng cần xác nhận tình cảm mới thể , tính cách của Hạ Tuế An ôn hòa chậm chạp, nhưng ở một phương diện nào đó một nét giống Kỳ Bất Diệc, đó là nàng việc đa phần đều theo bản năng.
Trong quá trình chung sống, Hạ Tuế An bản năng tin rằng Kỳ Bất Diệc sẽ hại .
Trong sự gần gũi ngừng giữa họ, Hạ Tuế An bản năng đón nhận Kỳ Bất Diệc.
Rất kỳ lạ.
thuận theo tự nhiên mà đưa bản năng.
Hơn nữa, Hạ Tuế An tối nay rõ ràng thể thẳng với , ý định lúc nãy vốn dĩ là như thế, là do nàng giả vờ thông minh loạn, khiến hiểu lầm nên mới những chuyện tiếp theo.
nàng vẫn .
Con vốn là loài động vật bẩm sinh thích hưởng thụ, Hạ Tuế An cũng ngoại lệ.
Chính vì đối tượng là Kỳ Bất Diệc nên mới khiến nàng cảm thấy sự kỳ diệu cổ quái, lẽ nào thật sự chỉ vì một bộ da ?
Kỳ Bất Diệc trường tướng là điều cần bàn cãi, nhưng thế giới rộng lớn, luôn hơn , Hạ Tuế An tự hỏi , nếu một ngày thấy những đó, liệu gần gũi với đối phương ?
Không, sẽ .
Hạ Tuế An lập tức đưa câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-166.html.]
Vẻ của lạ liên quan đến nàng, chính vì Kỳ Bất Diệc chút khác biệt với nàng nên nàng mới sẵn lòng gần gũi với .
Tuy nhiên Hạ Tuế An hiện tại vẫn cách nào rõ , tình cảm của nàng dành cho Kỳ Bất Diệc rốt cuộc là tình cảm gần gũi dựa dẫm lẫn hình thành theo thói quen bấy lâu nay, là tình cảm khác đây...
Không nữa.
Hạ Tuế An từng trải qua nên thể khẳng định là vế vế , trong tiền đề đó, nàng vẫn sẽ chọn theo trái tim .
Nàng chút hiểu tâm trạng Kỳ Bất Diệc khi liên tục nếm mật ong trắng nước, nhưng Hạ Tuế An thể tận hưởng sự rung động lạ lẫm đó trong quá trình cố gắng đào bới, khám phá mật ong trắng nước.
Mặc dù thỉnh thoảng nàng chút bối rối khi đối mặt trực tiếp với những việc Kỳ Bất Diệc , nhưng nàng vẫn tận hưởng nó.
Hạ Tuế An rũ rũ mắt.
Tâm trí bay bổng bất định.
Kỳ Bất Diệc nếm mật ong trắng nước tay nữa, mà đưa một ngón tay trở gần khe hở nhỏ, thấy nàng ngăn cản đào mật ong trắng nước, lúc mới trong, gập ngón tay móc ngoáy bên trong.
Giống hệt các bước trong sách.
Hắn móc ngoáy cực kỳ cực kỳ nhẹ nhàng, chậm rãi móc nhiều hơn, đó dường như cảm thấy lớp váy phủ nơi thể sinh mật ong trắng nước che khuất tầm mắt , liền vén nó lên.
Nơi sản sinh mật ong trắng nước lộ .
Nơi dường như cọ xát, móc ngoáy lâu nên hiện lên sắc đỏ hồng, đỏ ửng, giống như hai cánh đào tươi non mọng nước, nhưng thấy đau, ngược thấy tê tê.
Đầu ngón tay vẫn ở bên trong.
Hạ Tuế An kịp dời mắt , ngây đối diện trực tiếp với động tác của Kỳ Bất Diệc.
Kỳ Bất Diệc chằm chằm nơi đó, trong lòng nảy sinh ý thỏa mãn, cũng là vì mật ong trắng nước thu ngày càng nhiều, là vì cùng nàng khám phá chuyện mới mẻ .
Hình như bất kể chuyện gì với Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc đều thể giữ vững sự vui vẻ.
Móc ngoáy mật ong trắng nước cũng .
“Nàng cũng thích ?"
Hắn chằm chằm cả mu bàn tay mật ong trắng nước ướt sũng, trong sách chỉ khả năng mới thể một phun nhiều mật ong trắng nước như .
Cho dù thích cũng thể thẳng , nàng mạnh mẽ nắm lấy tay Kỳ Bất Diệc:
“Đừng đào, đừng móc nó nữa, kỳ cục quá."
Nhất thời tìm tính từ nào khác để diễn tả, chỉ thể dùng từ kỳ cục.
“Được."
Kỳ Bất Diệc cho rằng việc cùng Hạ Tuế An chuyện móc ngoáy mật ong trắng nước là cần cả hai bên đều thể cảm thấy vui sướng, thích thấy Hạ Tuế An lộ thần sắc vui mừng, sảng khoái.
Hạ Tuế An cần cảm nhận tỉ mỉ mới thể vui sướng, còn chỉ cần nàng vẻ vui sướng là thể cảm thấy vui sướng .
Nàng nữa.
Kỳ Bất Diệc liền thể từ đó mà thu niềm vui nữa, cũng liền nữa.
Hắn rút ngón tay đang móc ngoáy mật ong trắng nước , về phía nơi vẫn còn đang róc rách chảy mật ong trắng nước, thẳng thắn :
“Ta uống nó, giống như ở nhà cây đó, ?"
Hạ Tuế An hé răng, đưa hai tay lên lấy ống tay áo che mặt, sự tiếp xúc ánh mắt với .