Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:39:51
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngủ say quá, kịp rời khỏi lòng Kỳ Bất Diệc khi tỉnh dậy, Hạ Tuế An vấn đề khó giải cho bối rối, lập tức quên bẵng cơn ác mộng nãy, chuyển sang suy nghĩ sâu sắc xem nên giải quyết chuyện như thế nào.”

 

Nói thật là vì lạnh quá, mượn cơ thể sưởi ấm?

 

Hắn nổi giận ?

 

Lời cứ quanh quẩn trong bụng nàng mãi mà thốt .

 

..."

 

Nàng mới một chữ.

 

Vẻ mặt Kỳ Bất Diệc vô hại, cúi đầu Hạ Tuế An, đầu ngón tay khều dải lụa ngũ sắc và vài lọn tóc rơi cổ áo :

 

“Nàng ?

 

Nàng định giải thích vì ôm ngủ ?"

 

Sắc mặt Hạ Tuế An đỏ bừng gật đầu, tối qua nàng thật sự lạnh quá, nếu để tâm, tuyệt đối tuyệt đối sẽ tự ý như nữa, xong, nàng lùi khỏi lòng .

 

Lùi , thấy lạnh.

 

thể mặt dày rúc .

 

Khoảnh khắc ấm áp, khoảnh khắc như rơi hầm băng, nhưng dù cũng lạnh bằng tối qua, Hạ Tuế An quấn c.h.ặ.t quần áo, cố gắng thích nghi.

 

Nàng còn định chuyện.

 

Lại thấy thiếu niên chẳng mảy may để tâm dậy.

 

Hắn vớt con rắn đỏ đang thu trong khe đá lên, đặt lòng bàn tay b-úng cho tỉnh:

 

“Trước đây cũng thường xuyên ngủ cùng lũ cổ của , chuyện ."

 

Kỳ Bất Diệc vài bước đến cửa hang, ngoài, đồ bạc bên hông rung rinh:

 

“Chỉ cần nàng phản bội , đối xử với nàng và lũ cổ của công bằng như , những việc chúng , nàng cũng thể ."

 

Hạ Tuế An á khẩu.

 

Định với nam nữ nếu phu thê, hoặc tình huống đặc biệt, thì thể tùy tiện như , nghĩ , nàng dường như ngộ điều gì đó.

 

Sau khi đắn đo một hồi, Hạ Tuế An ướm hỏi:

 

“Anh từng với đến từ Thiên Thủy Trại Miêu Cương, đây là đầu tiên khỏi trại ?"

 

Nàng thấy trông vẻ giống.

 

Kỳ Bất Diệc “ừm" một tiếng.

 

Hắn :

 

“Nàng đoán đúng , đây quả thực là đầu tiên khỏi Thiên Thủy Trại.

 

Trước sống một núi ở Thiên Thủy Trại, chỉ khi trong trại chuyện lớn họ mới mời xuống núi."

 

Hạ Tuế An vỡ lẽ.

 

Nàng lầm bầm:

 

“Hóa ."

 

Chuyện họa tiết hình bướm qua giao hợp e rằng cũng chỉ là do tình cờ từ già ở Thiên Thủy Trại, cách chuyện giao hợp như thế nào ?

 

Hạ Tuế An khỏi nghĩ đến vấn đề .

 

Kỳ Bất Diệc đưa tay ngoài hang, gió lạnh lướt qua kẽ tay, bước ngoài, đầu Hạ Tuế An đang quấn như cái kén, khẽ mỉm , trông giống như một thiếu niên ngây thơ thuần khiết, giống kẻ dùng cổ g-iết .

 

“Tuyết ngừng , chúng khởi hành thôi."

 

Hắn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-17.html.]

Hạ Tuế An cầm lấy túi hành lý đặt cạnh tảng đá, cũng rời khỏi hang núi, lũ rắn bám theo nàng, nàng lẳng lặng tăng tốc bước chân.

 

Trong lãnh thổ Đại Chu, trấn Phong Linh.

 

Nơi so với biên giới thì ấm áp hơn, là một thị trấn bên sông, mấy cây cầu trong trấn đều từ những cây cổ thụ tự nhiên, vắt ngang mặt nước, cả những hành lang mưa bụi, như tranh thủy mặc.

 

Hạ Tuế An những chiếc l.ồ.ng đèn hoa văn treo dọc hai bên hành lang, nàng mười mấy tuổi tò mò nhiều hơn một chút, nhịn kiễng chân, dùng ngón tay khẽ chọc chọc, cảm thán một câu trấn Phong Linh thật .

 

Họ ròng rã nửa tháng mới đến trấn Phong Linh.

 

Trên đường gặp chuyện gì kinh tâm động phách nữa, nàng hiếm khi thư giãn ngắm cảnh.

 

Trên phố xe tấp nập, Hạ Tuế An sợ lạc mất Kỳ Bất Diệc, hiếm khi chủ động nắm lấy tay , còn kéo đai lưng hộ cổ tay giấu cổ của thiếu niên nữa, mà là nắm lấy bàn tay .

 

Kỳ Bất Diệc liếc bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, cũng đẩy nàng , hai sóng vai tới.

 

Phía đột nhiên xảy biến động lớn.

 

Hạ Tuế An cảm thấy kỳ lạ.

 

hớt hải chạy về phía , sắc mặt kinh hãi bất định, giống như đang chạy trốn , lúc đầu là vài .

 

Dần dần, những dân đang vây xem náo nhiệt phía đều nhanh ch.óng tản .

 

Đợi đám đông tản , Hạ Tuế An mới rõ chuyện gì đang xảy phía .

 

đang c.ắ.n .

 

Kẻ c.ắ.n là một đàn ông da trắng bệch, tóc tai bù xù, quần áo bẩn thỉu, tiện tay tóm lấy một thư sinh yếu ớt phố, c.ắ.n c.h.ặ.t cổ , c.ắ.n liên tiếp mấy cái.

 

Thư sinh c.ắ.n co giật vài cái, đó bất động, lát động đậy, vồ lấy một phụ nữ đang bệt đất bò dậy nổi, cũng bắt đầu c.ắ.n .

 

Kẻ c.ắ.n từ một biến thành hai.

 

Hai biến thành ba, càng lúc càng nhiều.

 

Những còn sống sót phố từng trải qua chuyện , mặt mày xám ngoét, lảo đảo chạy khỏi hiện trường, sợ sẽ là c.ắ.n tiếp theo, cho Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc xô dạt .

 

Trấn Phong Linh xây dựng ven sông lẽ một nhược điểm, đó là một hồi xô đẩy hỗn loạn, dễ rơi xuống nước, một cô gái cách Hạ Tuế An vài bước vì cứu đứa bé mà suýt chút nữa trượt chân.

 

của đứa bé thấy con , sợ phát điên sẽ xông c.ắ.n hai con, bèn hạ quyết tâm, màng đến an nguy của cô gái cứu , ôm lấy con đầu chạy mất.

 

Cô gái chỉ khẽ nhíu mày.

 

hề lên tiếng khiển trách hành vi của họ.

 

Hạ Tuế An hồn, phát hiện chạy lên cây cầu gỗ đó, vội đưa tay kéo cô gái :

 

“Cẩn thận!"

 

Nhờ sự trợ giúp của Hạ Tuế An, cô gái đang treo lơ lửng bên rìa cầu kéo bờ, cô cảm kích Hạ Tuế An một cái, nhưng nán đây lâu, rảo bước về phía con phố đang hỗn loạn bên .

 

Thấy cô gái về nơi nguy hiểm, Hạ Tuế An định ngăn cản:

 

“Chị..."

 

Cô gái dường như ý nghĩ trong lòng nàng:

 

là Quận chúa của trấn Phong Linh, trách nhiệm bảo vệ trấn Phong Linh, cảm ơn cô nương tay giúp đỡ, cô hãy tìm một nơi an trốn ."

 

Hạ Tuế An:

 

“Dạ ."

 

Quận chúa gật đầu:

 

“Hữu duyên tái kiến."

 

Lúc vội vàng cứu để ý kỹ diện mạo của Quận chúa, giờ , cũng giống như lúc rõ dung nhan Kỳ Bất Diệc ở Vệ Thành , nàng cảm thấy hai chữ kinh diễm.

 

Quận chúa mặc một bộ váy hồng, dải lụa thêu hoa t.ử đằng rủ xuống bên vòng eo thon gọn, trang điểm nhẹ nhàng, lúc ngước mắt lông mày thanh tú, trâm cài tóc lộng lẫy điểm xuyết mái tóc mây, càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn.

 

 

Loading...