Kỳ Bất Diệc cũng vòng vo, thẳng:
“Thù lao là Thiên Niên Hồng Ngọc."
Lạc Nhan công chúa lộ vẻ do dự.
Tri Mặc sốt sắng hẳn lên.
Thiên Niên Hồng Ngọc là món quà mà trai Lạc Nhan công chúa tặng nàng, nàng đeo nó từ nhỏ tới lớn.
Từ c-ái ch-ết của chị dâu, Lạc Nhan công chúa càng mang khối ngọc ngắm để tưởng nhớ xưa.
Tri Mặc nỡ thấy Lạc Nhan công chúa mất vật kỷ niệm duy nhất để nhớ về trai, vội vàng hỏi họ xem thể đổi sang thứ khác .
Hạ Tuế An lên tiếng.
Cô khối ngọc đó ý nghĩa phi thường đối với Lạc Nhan công chúa, nhưng cũng Kỳ Bất Diệc thứ .
Hai họ giao kèo với , cướp .
Tri Mặc thấy thần sắc Kỳ Bất Diệc ôn hòa, còn mang theo ý , cứ tưởng sẽ đồng ý.
Không ngờ :
“Không , nhất định là Thiên Niên Hồng Ngọc.
Kẻ nuốt lời sẽ ch-ết đấy."
Nghe thấy chữ “ch-ết", cô lùi một bước.
“Láo xược!
Ngươi dám!"
Kỳ Bất Diệc vuốt phẳng nếp nhăn nhỏ xíu vạt áo xanh chàm, đôi mày cong lên, híp mắt :
“Tại dám chứ."
Tri Mặc vì hộ chủ mà nóng lòng:
“Dám g-iết công chúa Đại Chu, các cần mạng nữa ?
Cho dù các là giang hồ thì cũng sẽ đối mặt với lệnh truy nã khắp nơi, quan phủ treo thưởng truy sát."
“Tri Mặc."
Lạc Nhan công chúa ngắt lời cô .
Tri Mặc lùi bên cạnh Lạc Nhan công chúa.
Nàng lấy Thiên Niên Hồng Ngọc :
“Ta khi thực hiện giao dịch với họ , bất kể họ thù lao gì cũng sẽ đưa."
“ mà..."
Tri Mặc vẫn định khuyên Lạc Nhan công chúa suy nghĩ , dù đó cũng là kỷ vật của trai nàng, thứ thể dễ dàng từ bỏ.
Lạc Nhan công chúa ngắt lời cô :
“Được , ngươi cần khuyên nữa."
Tri Mặc im bặt.
là họ lý lẽ gì để cả.
Lạc Nhan công chúa dâng Thiên Niên Hồng Ngọc lên bằng hai tay:
“Vật từ nay về thuộc về các ."
Nàng chuyển chủ đề:
“Các ở Trường An sẽ an cho lắm, cần sắp xếp đưa các rời ?"
Hạ Tuế An nhận lấy khối ngọc quý.
Cô thận trọng đặt nó túi tiền:
“Chúng em còn việc , sẽ ở Trường An một thời gian, vẫn định rời ngay."
“Được, thời gian các cứ yên tâm ở công chúa phủ."
Lạc Nhan công chúa thu hồi ánh mắt khỏi Thiên Niên Hồng Ngọc.
Dù vô cùng luyến tiếc, nàng vẫn sẽ thực hiện lời hứa:
“Có chuyện gì cứ tìm ."
“Cảm ơn công chúa."
Hạ Tuế An chân thành cảm ơn sự cưu mang của nàng.
Lạc Nhan công chúa như chọc :
“Chỉ là một cuộc giao dịch thôi mà.
Các vì cuộc giao dịch mà điều tra Hoàng...
Lưu Diễn, liên lụy như , thể qua cầu rút ván, khoanh tay cho ."
Nàng bước khỏi đình, hái hoa.
Lạc Nhan công chúa nấu nướng, nhưng từng học chị dâu một món bánh ngọt, món đó là món Lưu Diễn thích ăn.
Hôm nay nàng định hái hoa để một phần, đó gửi tới cho Lưu Diễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-220.html.]
Trước đây cứ đến mùa , Lạc Nhan công chúa đều đích một phần bánh hoa, cùng Lưu Diễn thưởng thức và trò chuyện về quá khứ, tưởng nhớ chị dâu.
Giờ nghĩ mới thấy nực .
Tưởng nhớ chị dâu ngay mặt kẻ sát hại họ?
Lúc đó Lưu Diễn chắc chắn thầm nhạo sự ngu ngốc và vô tri của nàng trong lòng.
Lực hái hoa của Lạc Nhan công chúa mạnh hơn, khiến những bông hoa bên cạnh cũng vạ lây.
Cánh hoa run rẩy rơi rụng, nàng ngơ dẫm qua, cánh hoa đế giày giẫm nát bùn đất, hóa thành bùn hoa.
Tri Mặc theo nàng.
Nỗi khổ trong lòng chủ t.ử Tri Mặc cũng hiểu rõ.
Cô sợ công chúa sẽ chuyện dại dột, chẳng hạn như xông thẳng đến chất vấn Lưu Diễn mà màng hậu quả.
Chuyện mà rùm beng lên thì cả hai bên đều lợi.
Hoàng đế sẽ giúp bên nào thì thể .
Không bằng chứng xác thực thì chẳng gì cả.
Đó chỉ là sự quấy rối vô ích thôi.
Lạc Nhan công chúa vô hồn hái hoa, Tri Mặc cầm lẵng hoa đón lấy những bông hoa nàng hái.
Hạ Tuế An nhét túi tiền đựng Thiên Niên Hồng Ngọc Kỳ Bất Diệc, băng qua đình nghỉ mát kéo khỏi phủ.
Chuyện thể chậm trễ, họ nhanh ch.óng tìm Tô Ương.
Cứ thế, Hạ Tuế An ngừng nghỉ kéo Kỳ Bất Diệc chạy ngoài.
Trước cửa công chúa phủ xe ngựa.
Lúc gặp A Tuyên, cô dặn hạ nhân chuẩn sẵn một chiếc xe ngựa vì lát nữa họ sẽ ngoài.
Phu xe kê sẵn bệ bước, đợi một bên, cúi đầu hành lễ:
“Cô nương, công t.ử."
Họ vén rèm bước trong xe.
Hạ Tuế An cạnh Kỳ Bất Diệc.
Cô chống hai tay lên đầu gối đang co , lòng bàn tay nâng lấy đầu, ánh mắt thẫn thờ, đang suy nghĩ xem lát nữa gặp Tô Ương và những khác thì nên năng như thế nào.
Kỳ Bất Diệc đưa tay cài trang sức bạc lên đuôi tóc Hạ Tuế An.
Đó là món đồ rơi trong đêm dự tiệc, nhặt , hôm nay mới cài cho cô.
Những chiếc chuông nhỏ đong đưa quanh đuôi tóc trông thật xinh xắn.
Ngay khoảnh khắc Kỳ Bất Diệc cài xong trang sức, Hạ Tuế An nắm lấy cổ tay .
Dưới lớp tay áo xanh chàm là sợi xích bạc hồ điệp.
Dù qua lớp vải cô vẫn thể cảm nhận hình dáng mảnh mai của sợi xích bạc.
Hạ Tuế An dùng giọng điệu trịnh trọng bảo Kỳ Bất Diệc:
“Thời gian tuyệt đối để em chạm xích bạc hồ điệp của đấy."
Hạ Tuế An mẫu cho xem, cô nắm tay lắc lắc:
“Giống như lúc đây, tuyệt đối .
Anh nhất định đẩy tay em , hoặc là ngăn em cho em chạm ."
Kỳ Bất Diệc để mặc cho cô lắc tay như kẻ xương, sợi xích bạc ngừng kêu lạch cạch.
Hắn lên tiếng.
Hạ Tuế An buông tay .
Giây tiếp theo, cô chộp lấy tay Kỳ Bất Diệc.
Chộp trúng nhưng cô chẳng vui chút nào:
“Sao tránh ?"
Lần dì Thôi định chộp lấy xích bạc của , phản ứng của rõ ràng là cực nhanh cơ mà.
Kỳ Bất Diệc nghiêng đầu, nghịch nghịch đuôi tóc và dải lụa của Hạ Tuế An:
“Em chạm , tránh, thích em chạm ."
Cô thẹn giận, húc đầu .
Hắn bóp gáy cô kéo .
Hay là lấy cái gì đó quấn quanh tay chân Kỳ Bất Diệc, tạo thêm một lớp bảo vệ cho bốn sợi xích bạc nhỉ?
Hạ Tuế An nảy ý nghĩ đó.
Kỳ Bất Diệc dường như thấu tâm tư của cô.
“ thích gò bó."
Trong Thiên Thủy Trại ở Miêu Cương thiếu những kẻ sợ ch-ết.
Một dám khỏi trại, bèn dùng vải quấn quanh xích bạc hồ điệp tới mười mấy vòng.