Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 246

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:12:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong đáy mắt Kỳ Bất Diệc dường như một loại tình cảm tên đang lưu chuyển:

 

“Nàng thành hôn với ?"

 

Hạ Tuế An phủ nhận.

 

Nàng thành hôn với .

 

Chỉ là Hạ Tuế An cảm thấy thấp thỏm, mờ mịt về tương lai, nhưng nếu thể cùng Kỳ Bất Diệc nắm tay về phía tương lai, nàng dường như bài xích, tuy tưởng tượng sẽ như thế nào, nhưng cũng chút mong chờ.

 

Kỳ Bất Diệc :

 

“Nếu nàng , chúng vài ngày nữa liền thành hôn ."

 

Hạ Tuế An ngay lập tức kinh ngạc kêu lên một tiếng “A":

 

“Vài ngày nữa?"

 

Nàng tưởng thành hôn mà Kỳ Bất Diệc là đợi khi về Thiên Thủy Trại ở Miêu Cương mới thành hôn, ngờ là vài ngày nữa thành hôn .

 

Hắn rời khỏi gương, rảo bước đến cửa sổ chữ trực, đẩy nó :

 

, vài ngày nữa."

 

Ngoài cửa sổ là tuyết rơi dày đặc.

 

Cỏ cây hoa lá trong sân viện tuyết trắng phủ kín, cành cây đè cong trĩu xuống, Kỳ Bất Diệc hứng lấy mấy bông tuyết đang bay phấp phới, nhiệt độ trong lòng bàn tay khiến bông tuyết nhanh ch.óng tan chảy.

 

Hạ Tuế An tìm chiếc áo choàng hôm qua khoác lên, tì lên bậu cửa sổ ngoài phòng, Kỳ Bất Diệc hỏi nàng:

 

“Trận tuyết sẽ rơi bao lâu?"

 

“Nửa tháng."

 

Hạ Tuế An nhớ rõ, cần suy nghĩ gì cả, trận tuyết lớn kéo dài nửa tháng mùa đối với Đại Chu triều mà là thuộc về thiên giáng dị tượng.

 

Nàng nghiêng nghiêng đầu, thấy cổ tay Kỳ Bất Diệc, sợi xích bạc hình bướm lỏng, giơ tay lên, nó liền rủ xuống một đường cong nhỏ.

 

Hạ Tuế An đột nhiên nắm lấy tay .

 

Mấy ngày gặp, cổ tay Kỳ Bất Diệc tăng thêm vài vết thương, chính giữa thì thêm một đường chỉ đỏ, giống như huyết quản lan tỏa lớp da.

 

Hạ Tuế An cau mày:

 

“Vết thương mới cổ tay ?"

 

“Ta đấy."

 

Nàng truy hỏi:

 

“Tại ."

 

Ngay lúc , hầu của phủ công chúa đến đưa than củi, họ gõ cửa :

 

“Hạ cô nương, Kỳ công t.ử, chúng đến đưa than ạ."

 

Trời lạnh giá thế , than củi xua lạnh thì thật khó chống chọi.

 

Hạ Tuế An qua mở cửa cho họ.

 

Người hầu , đặt hai chậu than trong phòng, còn đợi họ đốt than xong, một nhóm hầu nữa tới, là đến đưa bữa sáng cho Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc, bữa sáng khá phong phú, tám món.

 

Đêm qua họ về hầu thấy, Tri Mặc - phụ trách ăn ở của họ - cũng sẽ , quên sắp xếp đưa than đưa cơm.

 

Hạ Tuế An - quăng chuyện con bướm đầu - đang ngay cạnh họ.

 

Những lén lút nhưng thường xuyên Hạ Tuế An, bất luận là ai thấy mặt khác họa tiết bướm đều sẽ kìm thêm vài cái.

 

Hạ Tuế An cảm nhận ánh mắt họ ném tới , nhưng cũng chỉ thể giả vờ như gì, nàng thầm tự an ủi trong lòng, chắc họ ý nghĩa của họa tiết bướm .

 

Kỳ Bất Diệc tựa bên cửa sổ, Hạ Tuế An lặng lẽ di chuyển đến chỗ .

 

Nàng trốn lưng thiếu niên.

 

Hạ Tuế An vẫn quen với việc nhiều như , Kỳ Bất Diệc cao lớn, nàng lưng thể che chắn .

 

Kỳ Bất Diệc đầu Hạ Tuế An, Hạ Tuế An đẩy mặt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-246.html.]

Người hầu cũng ý thức ánh mắt của Hạ Tuế An phát giác, cúi đầu nữa, sợ khiến khách của công chúa cảm thấy thoải mái, xong việc cần liền rút khỏi phòng, đóng cửa .

 

Họ mới ngoài phòng, một tỳ nữ kìm tính nết, đợi xa lên tiếng:

 

“Các chị thấy , mặt Hạ cô nương một con bướm màu đấy."

 

“Thấy ."

 

“Con bướm màu quá."

 

Tỳ nữ kinh ngạc:

 

“Là vẽ lên ?

 

Đẹp quá mất, Trường An chẳng luôn thịnh hành vẽ hoa điền , thấy mấy quý nữ đó luôn vẽ hoa điền nọ, từ khi nào thịnh hành vẽ bướm lên mặt thế nhỉ?"

 

Một tỳ nữ khác :

 

“Chị đừng nữa, thấy vẽ bướm lên mặt còn hơn hoa điền nhiều."

 

Giọng của họ dần xa.

 

Hạ Tuế An trong phòng chậm chạp từ lưng Kỳ Bất Diệc.

 

Kỳ Bất Diệc khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng.

 

Trong con bướm màu của Hạ Tuế An cũng màu bướm , nàng cùng một lúc sở hữu nhiều màu sắc như đen, tím, xanh, hồng, chúng trộn lẫn đan xen , dệt nên một họa tiết tinh xảo.

 

“Ục ục", cái bụng xẹp lép của Hạ Tuế An phát tiếng kêu, nàng ngượng ngùng mím môi, thức ăn bàn ngừng nuốt nước miếng.

 

Kỳ Bất Diệc cùng nàng xuống bàn, thản nhiên :

 

“Ăn ."

 

Hạ Tuế An ăn như hổ đói.

 

Nàng đói quá.

 

Đêm qua Hạ Tuế An tự nhận tốn sức lực, vận động là Kỳ Bất Diệc, nhưng tại mệt là nàng chứ, Hạ Tuế An ăn cơm nghĩ.

 

Hạ Tuế An vẫn ghi nhớ bàn tay của Kỳ Bất Diệc, ú ớ hỏi:

 

“Chàng vẫn cho , tại thương."

 

Hắn gắp một miếng thịt đặt bát nàng:

 

“Lấy m-áu nuôi cổ thôi mà."

 

Hạ Tuế An cũng từng Kỳ Bất Diệc về chuyện dùng m-áu để nuôi cổ, đây tuy là việc riêng của , nhưng nàng vẫn :

 

“Sau thể đừng dùng m-áu để nuôi cổ nữa , dùng thứ khác ?"

 

“Được."

 

Hắn đồng ý.

 

Mà mấy con rắn định từ ngoài cửa sổ bò chợt trở nên rầu rĩ, còn uống m-áu của Kỳ Bất Diệc nữa , vấn đề là vết thương của là vì chúng, chúng uống ít mà.

 

Rắn đỏ tìm một góc, chui trong t.h.ả.m , rắn bạc chen cùng một chút, lườm một cái, lủi thủi bò .

 

Rắn bạc đó cướp mất chiếc t.h.ả.m khác mà rắn đen vất vả lắm mới tìm .

 

Rắn đen nước mắt.

 

Hạ Tuế An cuộc thi cướp t.h.ả.m giữa chúng, thấy rắn đen một ở chỗ che chắn, bèn ném cho nó một miếng thịt, rắn đen vui mừng, dùng đầu cọ cọ chân nàng mới ăn.

 

May mà cách một lớp giày, cảm nhận sự trơn trượt, nếu Hạ Tuế An cũng dám đảm bảo theo phản xạ tự nhiên mà đá bay nó .

 

Kỳ Bất Diệc bình thản rắn đen.

 

Nó ngậm miếng thịt bò xa.

 

Hạ Tuế An thẳng ăn cơm của , nàng sợ lúc dùng bữa sẽ bẩn áo choàng nên cởi , vén ống tay áo lên.

 

Kỳ Bất Diệc chuyển hướng tay Hạ Tuế An, chính giữa cổ tay nàng cũng một đường chỉ đỏ ẩn hiện, đây là dấu ấn hạ Chung Tình Cổ, trừ phi cổ giải, nếu sẽ luôn luôn ở đó.

 

Lông mi khẽ động.

 

 

Loading...