Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:42:01
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc, nàng hỏi:

 

“Chàng thông qua cách để giữ tỉnh táo ?”

 

Kỳ Bất Diệc:

 

“Ta vẫn luôn thế.”

 

Hạ Tuế An thể tin nổi.

 

“Cái gì?”

 

Hắn lên:

 

, cách là đơn giản và hữu dụng nhất .”

 

Khi ai, thấy lạnh thì cứ việc ngủ, nếu thì rạch cổ tay để giữ tỉnh táo, là chuyện bình thường.

 

Lúc rơi xuống phòng băng, Kỳ Bất Diệc giải quyết xong đám con rối ở phía , thể lực cạn kiệt, Thiên Tàm Cổ trừng phạt, lúc mới dẫn đến việc chạm đất ngất xỉu, cơ hội rạch cổ tay.

 

Sợi dây xích bạc đeo cổ tay Kỳ Bất Diệc gạt , lộ những vết sẹo cũ chằng chịt.

 

Hạ Tuế An ngẩn .

 

Hắn thấy nàng lời nào, tưởng là nàng hiểu, mũi d.a.o chuẩn rạch xuống.

 

Nào ngờ Hạ Tuế An giơ tay gạt bay con d.a.o găm, Kỳ Bất Diệc ngược lộ ánh mắt khó hiểu.

 

Nàng dang tay ôm lấy :

 

“Ta ôm , chỉ cần cảm thấy lạnh thì sẽ ngủ nữa .”

 

Kỳ Bất Diệc ngửi thấy mùi hương thoang thoảng Hạ Tuế An, cụp mắt :

 

“Nàng ôm thế , đường, rời khỏi đây ?”

 

“Chàng bế nổi ?”

 

Nàng hỏi.

 

“Bế nổi nàng?”

 

Kỳ Bất Diệc , “Tất nhiên là .”

 

Hạ Tuế An lùi một bước, lao về phía , nhảy lên, cả lơ lửng treo của , ôm c.h.ặ.t lấy cổ :

 

“Chàng thấy thế ấm ?

 

Còn ngủ ?”

 

Khi Kỳ Bất Diệc ngủ say cần nhiệt độ cao hơn mới thể đ.á.n.h thức , lúc trạng thái ngủ say, hưng lẽ cần da thịt tiếp xúc, chỉ cần cái ôm bình thường, nhiệt độ cũng đủ chăng?

 

Thử một chút cũng .

 

Thực chất Hạ Tuế An còn ảo giác đang chiếm tiện nghi của đối phương, và cần bộ, nhưng nếu tình hình cho phép, nàng cũng đưa hạ sách .

 

“Được.”

 

Hắn .

 

Kỳ Bất Diệc bế nàng vài bước, hai chân Hạ Tuế An buông thõng bên hông , dùng sức chống đỡ.

 

Nàng vốn dĩ còn bao nhiêu sức lực, chân trượt khỏi hông , liền đưa tay kéo .

 

Hạ Tuế An theo bản năng lời cảm ơn, dường như chọc :

 

“Không nàng đang giúp giữ tỉnh táo ?

 

Tại còn cảm ơn ?”

 

Hình như cũng đúng nhỉ.

 

Hạ Tuế An quá để ý đến chi tiết , tập trung quan sát căn phòng băng .

 

Phòng băng trống rỗng, gì cả, chỉ mấy bức tường băng, thì thấy kín mít nhưng ở bên trong thể hít thở.

 

Cho nên ở đây lỗ thông gió, bọn họ thể tìm lỗ thông gió .

 

, trong tay áo nàng hỏa chiết t.ử (đồ châm lửa).

 

Hạ Tuế An quyết định dùng ngọn lửa từ hỏa chiết t.ử để tìm hướng gió thổi , bảo Kỳ Bất Diệc đến giữa phòng băng, đợi một lát, quan sát kỹ ngọn lửa lung lay theo hướng nào.

 

Lung lay về hướng Đông Nam.

 

Nghĩa là gió thổi đến từ hướng Tây Bắc.

 

Nàng bảo Kỳ Bất Diệc về hướng Tây Bắc của phòng băng, Hạ Tuế An chọc chọc một cái lỗ nhỏ ẩn khuất trong tường băng khó lòng nhận , cái lỗ ngay cả một ngón tay cũng đút lọt, dường như vô dụng.

 

Kỳ Bất Diệc cong mắt.

 

Hắn lùi vài bước :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-53.html.]

 

“Đủ .”

 

Mấy sợi tơ Thiên Tàm từ hộ cổ tay Kỳ Bất Diệc bay , chui lỗ nhỏ, tơ Thiên Tàm sắc lẹm như mới mài, chỉ cần tìm điểm cắt.

 

Hắn kéo sang trái, nó liền cắt đứt một khối băng dày bên trái.

 

“Bộp” một tiếng, tiếng một khối băng lớn rơi xuống đất, vỡ vụn đầy đất, b-ắn đến bên cạnh ủng của Kỳ Bất Diệc, một vài vụn băng cũng b-ắn vạt váy của Hạ Tuế An đang rũ bên hông .

 

Phòng băng vốn dĩ chỉ lối giờ đây bọn họ cưỡng ép tạo một lối thoát.

 

Nàng nhanh ch.óng leo xuống khỏi .

 

Đuôi mày Hạ Tuế An nhuốm vẻ vui mừng, kéo Kỳ Bất Diệc ngoài, sợ muộn một chút sẽ xảy biến cố gì đó:

 

“Chúng thể ngoài !”

 

Đi vài bước, nàng đột nhiên dừng .

 

Phía một cái ao lớn xếp bằng xương , vô cùng quái dị.

 

Còn .

 

Đó là một thanh niên tuyệt sắc, ngay ngắn một chiếc bàn đá tự nhiên, bàn là một cây cổ cầm, từ gỗ t.ử đàn thượng hạng, đàn chạm khắc tinh xảo, treo những dải tua rua đỏ.

 

Y phục trắng nổi bật khí chất tiên phong đạo cốt của nam thanh niên, toát lên vẻ nhuốm bụi trần.

 

Hắn như mới chú ý đến bọn họ, ngẩng đầu lên, khí chất thư sinh, như một vị quân t.ử ôn nhu.

 

Hắn mỉm :

 

“Các ngươi kẻ tự tiện xông cổ mộ sẽ kết cục thế nào ?”

 

Ngón tay dài lướt qua dây đàn.

 

Tiếng đàn nhẹ nhàng.

 

Thanh niên dùng hai tay đè dây đàn, đôi môi mỏng khẽ động, đưa câu trả lời:

 

“Ch-ết.”

 

Hạ Tuế An quan sát , thật lòng:

 

“Chúng rơi xuống phòng băng, ngài rõ ràng cơ hội đó g-iết chúng , nhưng ngài .

 

Ngài g-iết chúng , đúng ?”

 

Thanh niên từ từ gảy đàn, giọng rơi tiếng nhạc như tiếng gió lùa qua rừng:

 

“Cô nương nhỏ, đừng hòng suy đoán tâm tư của , tuy nhiên bây giờ cho các ngươi cơ hội rời .”

 

Nàng cúi chào một cái.

 

“Xin tiền bối, chúng việc quan trọng, buộc cổ mộ.”

 

Bàn tay gảy đàn của thanh niên khựng , dường như bất lực khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục gảy đàn :

 

“Đã thì thể giữ các ngươi nữa.”

 

“G-iết.”

 

Hắn trầm giọng .

 

Lời dứt, vài xuất hiện, con rối, mà là những sống sờ sờ.

 

Họ là thuộc hạ của thanh niên đó.

 

Khác với dáng vẻ gầy gò của thanh niên, bọn họ khuôn mặt thô rạch, hình cao lớn vạm vỡ, thể hình to gấp ba Hạ Tuế An.

 

Bọn họ hung thần ác sát, mỗi cầm một thanh đại đao nặng tới mấy chục cân.

 

Nàng lẽ gánh cũng nổi, còn đại đao đè ch-ết nữa là, Hạ Tuế An kéo Kỳ Bất Diệc định chạy.

 

Đánh thì chạy, nàng sẽ cậy mạnh.

 

Thường thì nàng đều đ.á.n.h , cho nên việc bỏ chạy luyện thành thục lắm .

 

phản ứng của bọn họ cực nhanh.

 

Có hai một bước chặn ở cửa , luồng gió đao sắc lẹm quất về phía Hạ Tuế An, c.h.é.m đứt một lọn tóc và vài dải lụa của nàng, lọn tóc và dải lụa xoay vài vòng trung rơi xuống đất.

 

Thanh niên thong thả gảy đàn.

 

Hắn dường như sẽ can thiệp chuyện tiếp theo nữa.

 

Tim Hạ Tuế An treo ngược lên cổ họng, bọn họ vung một đao c.h.é.m về phía nàng – qua là võ công.

 

Nàng đẩy Kỳ Bất Diệc , bản cũng yên chờ c.h.é.m, mà lăn tròn sang bên cạnh.

 

Chạy thoát, Hạ Tuế An thể né.

 

 

Loading...