Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:42:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Bất Diệc thản nhiên nhặt lọn tóc và dải lụa c.h.é.m rơi của Hạ Tuế An lên, giọng điệu giống như một đứa trẻ ai đó hỏng đồ chơi của :

 

“Sao các đứt tóc của nàng .”

 

Hạ Tuế An cũng mạch suy nghĩ kỳ quái của cho kinh ngạc.

 

Tóc mất thì thôi.

 

Nàng còn sống là , tại để tâm đến lọn tóc đứt đó?

 

Kỳ Bất Diệc :

 

“Ta thích tóc của nàng mà...

 

Ta nuôi nàng lâu như , chỗ tóc chắc cũng coi như là do nuôi , nên các thể giúp nối ?”

 

Những đương nhiên sẽ quan tâm đến , ăn ý giải quyết Kỳ Bất Diệc , bọn họ nhanh ch.óng di chuyển bước chân, vây giữa.

 

Đại đao trong tay bọn họ linh hoạt như nước chảy.

 

Kỳ Bất Diệc giơ chân đá lệch một thanh đại đao sắp rơi xuống cổ .

 

Giữa lúc tia lửa điện xẹt qua, xoay đạp lên vai gã đàn ông tập kích từ phía , thúc đầu gối đầu một nam t.ử cầm đại đao khác cách đó xa, khiến gã đ.â.m đến mức đầu óc kêu ong ong.

 

Chiêu thức nhanh gọn, khó lòng phòng .

 

“Ta hỏi các đấy, thể nối tóc cho nàng .”

 

Hắn hỏi nữa.

 

“Ta nối mày!”

 

Nam t.ử Kỳ Bất Diệc thúc đầu gối trán nghiến răng nhịn đau, giơ tay túm lấy cổ chân thiếu niên, kéo xuống đất.

 

Không ngờ Kỳ Bất Diệc độ dẻo dai cực .

 

Sau khi gã đàn ông túm lấy cổ chân, cong với một góc độ quái dị, nắm c.h.ặ.t d.a.o găm, c.h.é.m về phía đầu gã.

 

Gã đàn ông chỉ cảm thấy đỉnh đầu lạnh toát, cả tóc lẫn da đầu đều c.h.é.m mất.

 

Kỳ Bất Diệc bình an đáp đất, trong lòng bàn tay lọn tóc thô ráp và một mảng da đầu đầy m-áu của gã đàn ông, m-áu tươi theo kẽ tay lan rộng.

 

Hắn sở hữu một gương mặt bồ tát, nhưng lúc đáy mắt mang vẻ cuồng nhiệt và hưng phấn tột độ:

 

“Rất , nếu các ngươi thể nối tóc cho nàng , g-iết các ngươi cũng quá đáng chứ.”

 

“Đồ điên!”

 

Gã đàn ông lột cả da đầu đau đến mức mặt mày méo mó, trừng mắt .

 

Kỳ Bất Diệc khẽ nghiêng đầu.

 

Mái tóc đen rũ bên hông cũng nghiêng theo, đồ trang sức bạc va :

 

“Đồ điên, lâu thấy xưng hô nhỉ.”

 

“Ngươi...”

 

Gã đàn ông còn chuyện, nhưng nữa.

 

Kỳ Bất Diệc đến lưng gã từ lúc nào, dùng một sợi tơ Thiên Tàm mảnh khảnh siết lấy cổ gã từ phía , tiếng “rắc" vang lên bẻ gãy xương cổ.

 

Thiếu niên mỉm :

 

“Thật êm tai.”

 

Thanh niên thấy tình hình , rời khỏi cổ cầm.

 

Hắn đến mặt Hạ Tuế An, giơ trường kiếm chỉ nàng:

 

“Ngươi bảo dừng tay.”

 

Sao bọn họ ai cũng thích lấy nàng để đe dọa Kỳ Bất Diệc , Hạ Tuế An hiểu nổi.

 

Nàng thoáng qua trường kiếm của thanh niên, sợ hãi thì , nhưng theo lời , mà xoay nhảy xuống ao.

 

Thanh niên vốn tưởng cô nương tính cách mềm mỏng, dễ đối phó, ngờ là một kẻ cứng đầu, dám nhảy ao nuôi cổ.

 

Gia hỏa gan thật lớn.

 

Đây là thà ch-ết chứ chịu uy h.i.ế.p?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-54.html.]

 

Thấy Kỳ Bất Diệc sắp giải quyết xong tất cả , trầm ngâm một lát, rời khỏi nơi .

 

Có một chuyện, nghĩ sai .

 

Hạ Tuế An khi nhảy xuống, chỉ tưởng đây là một cái ao bình thường.

 

Khi thấy sâu bọ rắn rết đang bơi đáy nước, Hạ Tuế An nỗ lực trèo lên , tay chạm bờ, một con rắn khả năng tê liệt cơ thể men theo cổ chân chui trong váy.

 

Nàng suýt chút nữa hét lên.

 

nhịn .

 

Kỳ Bất Diệc còn đối phó với những khác, nàng cứ dựa chính trèo lên bờ .

 

Do vẫn còn ở nước, Hạ Tuế An khó rũ bỏ nó, thế là nàng dồn hết sức bình sinh trèo lên bờ.

 

ngay khoảnh khắc trèo lên bờ, nàng con rắn c.ắ.n một miếng, công năng tê liệt cơ thể lập tức phát huy tác dụng, điều may mắn duy nhất là Hạ Tuế An dựa năng lực của để lên bờ.

 

con rắn vẫn còn ở trong váy.

 

Con rắn chỉ độc tính khiến tê liệt, hại đến tính mạng, chỉ cần đợi độc tính trong cơ thể tan hết là thể khôi phục .

 

Lưỡi Hạ Tuế An cũng tê dại.

 

Nàng thấy Kỳ Bất Diệc g-iết sạch đám , đang về phía .

 

Thiếu niên tiên dùng nước băng sạch sẽ rửa sạch m-áu tay một cách tỉ mỉ, lấy lạ tại Hạ Tuế An đất cử động, ban đầu còn tưởng là nàng trèo từ ao lên mệt quá.

 

Sau đó mới phát hiện gì đó đúng.

 

“Hạ Tuế An?”

 

Ánh mắt Kỳ Bất Diệc lướt qua Hạ Tuế An, thấy vật gì đó đang bò váy của nàng.

 

Rắn.

 

Hắn thò tay trong, tóm con rắn , nó c.ắ.n một miếng, rắn độc tính mạnh đến cũng tác dụng với Kỳ Bất Diệc, huống chi là nó.

 

Hạ Tuế An chậm chạp mất nửa nhịp.

 

Kỳ Bất Diệc... nãy là thò tay trong váy của nàng?

 

Hạ Tuế An Kỳ Bất Diệc ý đó với , chỉ coi nàng là cổ để nuôi, nhưng dù ít dù nhiều vẫn thấy ngượng ngùng.

 

Vạt váy động đậy một chút.

 

Dường như vẫn còn thứ gì đó đang bò, chỉ Hạ Tuế An rõ là .

 

Chẳng qua là váy ướt trong ao, theo trọng lượng mà xộc xệch thôi.

 

là bản Hạ Tuế An, Kỳ Bất Diệc bắt một con rắn , dễ cho rằng bên trong còn giấu một con rắn khác.

 

Hắn tay trái cầm rắn, tay thò trong, chậm rãi, đầu ngón tay chạm một chỗ, c.ắ.n lấy.

 

Không giống rắn, giống trai sông hơn.

 

Cho nên đây rắn.

 

Cũng giống sâu, là cái gì?

 

Cách c.ắ.n ngón tay cũng kỳ lạ, giống c.ắ.n, mà giống như bao bọc lấy.

 

Gương mặt hoa lệ của Kỳ Bất Diệc lộ vẻ mịt mờ, rõ ràng Hạ Tuế An tạm thời thể trả lời, nhưng ánh mắt nàng vẫn mang ý hỏi han.

 

Vành tai nàng đỏ đến thể đỏ hơn, nhắm tịt mắt với vẻ còn gì để luyến tiếc.

 

Không đúng, đây là một phần cơ thể của nàng.

 

Tuy nhiên Kỳ Bất Diệc cảm thấy gì to tát, cấu tạo cơ thể bọn họ khác thì , suy cho cùng cũng chỉ là một lớp da thịt mà thôi.

 

Hắn bình thản rút tay , đầu ngón tay còn vương ấm, ướt.

 

Mặc dù quả thực nảy sinh chút tò mò với chuyện .

 

G-iết thêm vài , cũng chút mệt, bên cạnh đợi độc rắn của nàng tan .

 

Độc rắn sẽ biến mất một canh giờ.

 

Hạ Tuế An cảm thấy một canh giờ trôi qua thật chậm, thực tâm trạng nàng phức tạp khó tả, nhưng thấy Kỳ Bất Diệc tâm tạp niệm một bên nhắm mắt dưỡng thần, tâm trạng nhấp nhô cũng dần bình đôi chút.

 

 

Loading...