Thiếu niên Miêu Cương là hắc liên hoa - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:48:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sự việc hiện tại ngoài dự liệu của Nguyên Đức.”

 

Cậu tưởng uống là Hạ Tuế An, tỉnh táo duy nhất là cô, ngờ Kỳ Bất Diệc dù uống nhưng tỉnh táo.

 

Nguyên Đức tự đối thủ của thiếu niên .

 

Nguyên Đức nhớ lời Tam Thiện chân nhân , một nữa lao về phía Kỳ Bất Diệc, hung hăng chộp lấy chuỗi bạc hồ điệp cổ tay .

 

Ngay khi Nguyên Đức định giật đứt, một sợi tơ tằm tì lên họng .

 

Tay Nguyên Đức khựng .

 

Tơ tằm rạch rách da thịt .

 

“Muốn thử ?”

 

Thiếu niên nụ càng lúc càng rộng, trong ngữ điệu dịu dàng chứa đựng sự vặn vẹo như một kẻ điên:

 

“Xem là giật đứt chuỗi bạc hồ điệp của , rạch nát cổ họng nhé.”

 

Dường như sợ giật đứt .

 

Hạ Tuế An uống nhiều, ngủ cũng quá sâu, dường như thấy một chút động tĩnh họ gây , bèn trở trong.

 

“Suỵt.”

 

Kỳ Bất Diệc dùng bàn tay còn hiệu bảo nhỏ tiếng thôi.

 

Cậu :

 

“Đừng thức giấc.”

 

Nguyên Đức run rẩy.

 

Hiếm nào sợ ch-ết, cũng sợ.

 

Cậu nhắm mắt , :

 

“Thực g-iết hai .”

 

Kỳ Bất Diệc dường như chút d.a.o động, hàng mi dài khẽ run một cái, lầm bầm:

 

“Vậy ?”

 

Nguyên Đức tưởng còn cơ hội xoay chuyển.

 

Thấy biểu cảm của Kỳ Bất Diệc chút nới lỏng, kích động, giọng cũng to hơn:

 

“Thật đấy!

 

Thực g-iết hai , là chúng lùi một bước, chuyện tối nay cứ coi như...”

 

Lời còn dứt, c.ắ.t c.ổ.

 

Nguyên Đức trợn tròn mắt.

 

M-áu từ từ nhuộm đỏ tay Kỳ Bất Diệc:

 

“Anh thực g-iết chúng , nhưng vẫn đến đây.

 

Nếu tỉnh táo thì ch-ết chính là ...

 

ồ, còn Hạ Tuế An nữa.”

 

Đêm nay Hạ Tuế An leo núi mệt , gặp chuyện chắc chắn sẽ thể yên tâm nghỉ ngơi , nên để cô uống một chén nóng nhỏ hại cho cơ thể, chỉ khiến ngủ sâu hơn một chút.

 

Kỳ Bất Diệc chọn dùng cổ để đối phó.

 

Cậu tự tay .

 

Nguyên Đức bịt c.h.ặ.t cổ họng cầm m-áu, phát những âm tiết mờ mịt:

 

“Anh, ...”

 

“Con luôn trả giá cho lựa chọn của , đúng .”

 

Kỳ Bất Diệc xoay sợi tơ tằm dính m-áu, gương mặt nhuốm m-áu vẫn tinh tế như một con b-úp bê sứ xinh :

 

“Không ép buộc bản ý thể thoát khỏi .

 

hôm nay sẽ để thây cho .”

 

Trước đây g-iết đều để trùng rắn độc cổ ăn sạch t.h.i t.h.ể đối phương.

 

Cậu trở nên lương thiện hơn một chút .

 

Kỳ Bất Diệc thầm nghĩ.

 

Mặt trời ló rạng, mây nhuộm sắc đỏ rực rỡ.

 

Ánh ban mai khẽ rắc xuống núi Đăng Vân, vượt qua những cây cổ thụ rễ cái đan xen, rơi xuống đạo quán Huyền Diệu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nien-mieu-cuong-la-hac-lien-hoa-yvnx/chuong-98.html.]

Trong quán vang lên tiếng chuông trống khung giờ quy định, âm thanh từ từ lan tỏa.

 

Các đạo sĩ nườm nượp khỏi phòng nghỉ, thẳng về phía điện Tam Thanh, thứ dường như gì khác biệt so với thường ngày.

 

Sương phòng lúc sạch sẽ.

 

Còn tỏa một làn hương thơm nhàn nhạt.

 

Hạ Tuế An ở bên trong cũng thấy tiếng chuông trống, điều cô dậy từ sớm, chỉ vì Kỳ Bất Diệc còn đang ngủ nên cô cứ lặng lẽ ở trong phòng sách, gây tiếng động.

 

Trong góc sương phòng của đạo quán vứt vài cuốn sách, giống như ai đó lãng quên ở đây.

 

Cô vô tình thấy nên nhặt lên.

 

Cứ tưởng là sách về đạo giáo, ngờ là vài cuốn y thư.

 

Hạ Tuế An lật xem vài trang, thấy hứng thú.

 

Đọc nhiều y thư ích, ngoài đạo tuy thể hiểu hết nhưng hiểu qua một chút cách giải quyết các bệnh thông thường cũng .

 

Hạ Tuế An xem một nửa, một bóng đổ lên trang sách.

 

đầu , là Kỳ Bất Diệc thức dậy.

 

Kỳ Bất Diệc mới ngủ dậy, đuôi mắt đỏ hơn lúc khác một chút, vì da đặc biệt trắng nên vết đỏ ở đuôi mắt hiện lên rõ ràng.

 

Mà cổ trùng của sớm hăng hái bò sàn gỗ của sương phòng.

 

Hạ Tuế An giường La Hán sách.

 

Cô vẫn sợ sâu bọ như .

 

Nếu trực tiếp bàn ghế giữa phòng mà , tìm một tư thế thoải mái để sách, chứ lên giường La Hán, giơ cao cuốn sách lên mà , cho tay mỏi cổ cũng mỏi.

 

Kỳ Bất Diệc cầm lấy áo khoác để cạnh giường mặc , khi cài thắt lưng bằng kim loại phát tiếng leng keng.

 

Thân hình thiếu niên gầy nhưng rắn chắc, chiếc thắt lưng càng tôn lên vòng eo hẹp đầy dẻo dai của .

 

Hạ Tuế An đặt cuốn sách xuống:

 

“Anh dậy .”

 

“Ừ.”

 

Ánh mắt lướt qua b-úi tóc buộc bằng dải lụa của Hạ Tuế An:

 

“Hôm nay cô dậy sớm quá.”

 

Cô dụi mắt một cái.

 

Kỳ Bất Diệc thu hồi ánh mắt b-úi tóc của Hạ Tuế An, cuốn sách đang cô đè lòng bàn tay, đeo vòng bảo vệ cổ tay:

 

“Lúc nãy cô sách gì ?”

 

Hạ Tuế An giơ cuốn sách xem lên:

 

“Y thư, tìm thấy trong góc phòng.”

 

Họ vội rời khỏi đạo quán Huyền Diệu.

 

Hoa Vạn Thảo nở ban đêm, dù giờ họ lên núi cũng tìm thấy, còn đợi đến khi trời tối đỉnh núi, chi bằng xuất phát lên núi muộn một chút.

 

Kỳ Bất Diệc mặc đồ rửa mặt xong, đạo sĩ của đạo quán Huyền Diệu tới.

 

Không tiểu đạo sĩ tối qua.

 

Mà là một đạo sĩ xa lạ khác.

 

Họ mỗi ngày đều khóa sớm trong một canh giờ, khi xong khóa sớm mới đến trai đường dùng bữa.

 

Anh qua đây là mời họ cũng đến trai đường dùng bữa.

 

Đạo sĩ giải thích ý định đến, đợi khỏi phòng.

 

Hạ Tuế An để đạo sĩ chờ lâu, gần như ngay khi xong, cô mở cửa .

 

Thấy tiểu đạo sĩ tối qua, Hạ Tuế An cũng cảm thấy gì lạ, trong đạo quán bao nhiêu đạo sĩ như , nhất thiết cứ là tiểu đạo sĩ đó qua đây.

 

Đạo sĩ đưa họ đến trai đường đạo quán Huyền Diệu.

 

Trai đường đầy các đạo sĩ khác.

 

Họ thấy Hạ Tuế An và Kỳ Bất Diệc bước , đồng loạt gật đầu chào hỏi.

 

Trong trai đường mười mấy chiếc bàn dài, mỗi chiếc bàn đều bày một khay lớn đựng bánh màn thầu, bánh bao, cháo trắng...

 

để tự lấy ăn.

 

Từ lúc Hạ Tuế An quán tối qua đến nay, biểu hiện của các đạo sĩ đạo quán Huyền Diệu đều bình thường, bình thường đến mức thể bình thường hơn.

 

cô luôn thể cảm nhận những ánh mắt dò xét như như từ phía họ.

 

 

Loading...