THIẾU NỮ VƯƠNG HẢI HÀ THI ĐẠI HỌC - Chương 3.
Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:35:37
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
05
đầy vẻ tò mò hỏi Cố Chinh:
“Có khá thích Vương Hải Hà ? Lần đầu gặp tặng giày cho cô , còn quan tâm chuyện của cô như !”
Không ngờ Cố Chinh hỏi ngược :
“Vương Hải Hà là ai? Tặng giày gì cơ?”
Hóa thành tích của quá kém nên mới chuyển sang trường trung học . Bố sợ lấy bằng nghiệp nên định quyên góp chút tiền cho trường.
Phó hiệu trưởng đề nghị họ tài trợ cho vài học sinh khó khăn, trong đó Vương Hải Hà.
???
Hóa chỉ là tiêu tiền quen tay, căn bản hề để ý đến thím Vương của !
Thành tích tệ như thì càng thể ghép đôi với thím Vương của !
Cố Chinh với vẻ khó hiểu rời .
Lần gặp tiếp theo là khi thầy giáo giới thiệu học sinh chuyển trường, Cố Chinh.
Anh trong ánh nắng ấm áp, gương mặt cực kỳ tuấn. Khóe môi mỏng cong lên thành nụ lịch sự, đường nét nghiêng của gương mặt trong ánh sáng tạo thành một dáng vẻ thanh nhã đặc biệt.
thấy ít nữ sinh xung quanh thốt lên kinh ngạc.
Còn Vương Hải Hà từ đầu đến cuối hề ngẩng đầu, chỉ chăm chú bài tập ngữ văn.
Tốt lắm Vương Hải Hà. Đừng để sắc của đàn ông mờ mắt!
Thầy giáo sắp xếp chỗ của Cố Chinh ngay phía Vương Hải Hà.
Cố Chinh đến cả chữ giản thể cũng nhận đủ. Ngồi bao lâu chủ động hỏi bài Vương Hải Hà.
Vương Hải Hà vì áy náy chuyện đôi giày bán nên đối với Cố Chinh gần như hỏi gì đáp nấy, tận tình giúp đỡ.
linh cảm lành.
Quả nhiên, tiết thể d.ụ.c về lớp, bảng đen dán một tờ bài kiểm tra ngữ văn. Phần tên ghi là Vương Hải Hà, nhưng chỗ trống bên kín tên Cố Chinh.
“Nhìn kìa, trai chuyển trường tới để ý ? Trong giờ ngữ văn bài, còn cô ở đó mơ mộng!”
“Ai? Vương Hải Hà á? Trời ơi, với điều kiện gia đình như cô … thật ngờ tham vọng lớn .”
lao lên xé phăng tờ giấy. Dưới lớp tụ tập đầy nữ sinh xem náo nhiệt.
Vương Hải Hà cô lập trong góc lớp, mặt đỏ như sắp chảy m.á.u, ánh mắt im lặng mà đầy phẫn nộ.
Tôn Tú Linh ăn mặc lòe loẹt bên cạnh châm chọc:
“Mơ mộng thì mơ mộng thôi mà, ai chẳng hiểu. Trai sáng ch.ói như Cố Chinh, ngay cả gái quê cũng động lòng chứ!”
Tức quá nhảy lên bàn, tát thẳng mặt con mụ đó một cái.
“Biết bây giờ là lớp mười hai ? Còn rảnh nhiều chuyện như , thời gian thì thêm vài bộ đề . xem cô thi mấy điểm!”
Cả lớp đều sững sờ.
lúc đó chủ nhiệm mở cửa bước . tưởng Tôn Tú Linh sẽ lóc mách lẻo cho chuyện ầm lên, ai ngờ cô chỉ tủi về chỗ, úp mặt xuống bàn.
Quan hệ bạn học năm 1990 dễ chịu ?
Chủ nhiệm để ý chuyện đó, chỉ quát:
“Tô T.ử Hàm đúng. Chỉ còn hơn ba tháng nữa là thi đại học , các em còn rảnh mà chuyện? Trong lớp chắc chỉ Vương Hải Hà là thể đỗ đại học, học theo !”
Sau chuyện nhỏ hôm đó, trạng thái của Vương Hải Hà luôn .
Đi trong tòa nhà học, thỉnh thoảng chỉ trỏ lưng, che miệng trộm. Nghe nhóm nữ sinh còn điều tra nhà cô ở nông thôn mấy mảnh ruộng.
Trước học bá cũng từng “quan tâm” như .
Dần dần cô cũng ít chuyện với và Cố Chinh hơn. Không khí giữa ba trở nên khá gượng gạo.
Dấu hiệu .
Chẳng lẽ thím Vương bỏ học thi đại học là vì bắt nạt học đường?
nhờ Cố Chinh giúp giải thích, nhưng mấy trò ngấm ngầm giữa các nữ sinh diễn trong bóng tối, Cố Chinh hiểu chuyện gì.
Không lâu , trong buổi tự học buổi tối, điểm thi thử hai môn tiếng Anh phát xuống.
Những học sinh nông thôn như Vương Hải Hà vốn tiếng Anh . Lại thêm chuyện gần đây, điểm của cô tụt khá nhiều so với thi , giáo viên gọi tên ngay lớp.
Tôn Tú Linh ở nhỏ:
“Chắc yêu sớm nên còn tâm trí học nữa chứ gì. Từ khi nào đó đến, hồn cô câu mất . Không thấy cô chỉ chơi với nhà giàu ? Nếu bám đại gia thì thi đại học còn nghĩa gì nữa…”
còn kịp mắng thì giáo viên tiếng Anh nghiêm giọng :
“Vương Hải Hà, tan học em đến văn phòng gặp , giải thích điểm .”
“Không cần đợi tan học . Nói luôn bây giờ .”
Vương Hải Hà đột nhiên dậy.
“Điểm tiếng Anh của dù kém cũng 110. Xin hỏi bạn Tôn Tú Linh thi bao nhiêu? Bạn chua chát cái gì? Tại thi đại học? chạy đến phòng giáo vụ trong đêm để gom đủ học phí, đương nhiên thi.”
Giọng điệu giống .
Thím Vương, cuối cùng cô cũng tỉnh ?
Vương Hải Hà tới bàn của Tôn Tú Linh.
“Ngược là bạn, suốt ngày tung tin đồn về trong trường, gây cho nhiều phiền toái. Đây mới là nguyên nhân khiến điểm của giảm. Xin bạn giải thích tại bịa chuyện và cô lập .”
cũng lập tức theo:
“ . Vương Hải Hà là hạt giống của Thanh Hoa Bắc Đại đấy. Chỉ còn ba tháng nữa là thi đại học . Tôn Tú Linh ý gì? Cô trường mất một thủ khoa ?”
“Không , , …”
Vương Hải Hà tiếp tục :
“Dán bài kiểm tra của lên bảng, kéo bè kéo cánh vẽ bậy sách ngữ văn của , nhét giấy đe dọa bàn . vẫn luôn nhẫn nhịn để thu thập chứng cứ. Trên mảnh giấy còn sai chính tả tiếng Anh, nét chữ giống hệt của bạn! Bạn ép nghỉ học ? nghỉ học thì bạn thể nhất ?”
suýt theo kịp suy nghĩ của Vương Hải Hà.
Cô đang câu nào cũng đ.â.m thẳng chỗ đau của giáo viên.
Một chuyện nhỏ giữa mấy nữ sinh bỗng biến thành việc ép học bá nghỉ học, khiến trường tổn thất lớn.
Giáo viên nào chịu nổi chuyện đó?
Giáo viên tiếng Anh cũng thấy chuyện nghiêm trọng, lập tức gọi chủ nhiệm đến.
Chủ nhiệm xong liền gọi Tôn Tú Linh lên văn phòng. Những nữ sinh khác theo phe của cô trong lớp đều lo lắng yên.
Vương Hải Hà trở về chỗ . Giọng cô run, khẽ với :
“T.ử Hàm… . Sau những chuyện xảy ở nhà, cảm thấy đổi. Trước đây dám . Bây giờ gì thể ngăn thi đại học. Không gì quan trọng hơn việc đổi phận…”
Làm đúng lắm, thím Vương! Nếu cô sớm giác ngộ thì đến năm bốn mươi chín tuổi còn hối hận gì nữa!
Thầy rời , trong lớp yên lặng đến mức chỉ còn tiếng b.út sột soạt giấy. Mấy đó còn líu ríu chuyện giờ cũng dám thở mạnh.
Cố Chinh bỗng kéo ghế dậy. Một tay đút túi quần, lên bục giảng gõ mạnh mấy cái lên mặt bàn.
“ rõ một chuyện, để khỏi tiếp tục bàn tán.”
Ánh đèn huỳnh quang phủ lên một vẻ lạnh lẽo. Hốc mắt và khóe môi chìm trong bóng tối, ánh mắt nghiêm nghị khác hẳn lúc bình thường.
“Vương Hải Hà lẽ thầm thích .”
Anh ngừng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nu-vuong-hai-ha-thi-dai-hoc/chuong-3.html.]
“Mà là nợ tiền .”
06
Tin động trời khiến cả lớp dựng tai lên .
Cố Chinh dùng hai ngón trỏ thon dài gõ gõ lên bảng đen:
“Cô tự ý bán đồ của . Để trả tiền, cô kèm học ngữ văn cho đến khi thi đại học xong. Nếu còn ai ghen tị bàn tán lưng, chi bằng các trả tiền giúp cô ?”
Trong lớp lập tức im phăng phắc.
Mấy nữ sinh ở dãy bàn đầu đó còn giở trò đều tái mặt, cúi đầu dám gì.
Cố Chinh lạnh nhạt nhún vai:
“Trước kỳ thi đại học chỉ tập trung học, học theo những giỏi. Hy vọng các cũng .”
thấy mắt Vương Hải Hà đỏ lên. Đôi mắt của cô chớp liên tục mấy cái, cố để nước mắt rơi xuống. Cô vội cúi đầu gấp bài kiểm tra, sắp xếp sách vở.
Giống hệt nữ chính trong tiểu thuyết khi rung động, luống cuống vài động tác nhỏ để che giấu cảm xúc.
Chiêu của Cố Chinh quá cao tay. Chẳng kéo Vương Hải Hà khỏi đống lời đồn !
tuyên bố tạm thời thể trở thành ứng viên chồng của Vương Hải Hà. Ban cho hai cái tên “CP Chinh Hà”.
Hôm đó khi chủ nhiệm điều tra rõ ràng, cả khối đều coi trọng chuyện . Đặc biệt Vương Hải Hà còn là học sinh thể thi Thanh Hoa Bắc Đại.
Vì nhà trường mời phụ của Tôn Tú Linh đến, cũng gọi phụ của Vương Hải Hà tới, yêu cầu xin trực tiếp.
Mẹ của Vương Hải Hà đến với vẻ mặt tức tối, rõ ràng định nhân cơ hội tính sổ cả chuyện cũ lẫn chuyện mới.
Không ngờ bước văn phòng, bố Tôn Tú Linh cúi gập chào bà một cái, bà đờ .
Thầy giáo lau mồ hôi chuyện lớn nhỏ đều . Nếu chấp nhận lời xin thì coi như hiểu lầm giữa các bạn học. Nếu chấp nhận…
Tôn Tú Linh thậm chí thể lấy bằng nghiệp trung học.
Mẹ của Tôn Tú Linh là giáo viên ở trường trung cấp nơi em trai Vương Hải Hà học. Sau khi hiểu rõ tình hình, mắt Vương Hải Hà đảo liên tục.
Bà vung tay tát Vương Hải Hà một cái thật mạnh.
“Con bé của ! Không cách cư xử với bạn học. Chắc chắn là nó gì sai , thể là của con gái nhà !”
“Đã con ở trường ngoan ngoãn. Ở nhà thì ngang ngược, ngoài gây chuyện chứ gì? Học thì học, thì theo về nhà!”
“Hay là nghỉ học luôn , đỡ tốn thời gian!”
Ngay cả giáo viên cũng sững sờ.
Thủ khoa sắp tới miệng nghỉ học nữa ?
Khi chạy đến phòng giáo vụ thì gia đình Tôn Tú Linh rời .
Vương Hải Hà vẫn tỉnh táo. Từ xa cô bình tĩnh:
“Lớp mười hai nhất định học hết. Kỳ thi đại học cũng nhất định sẽ thi. Trong lòng và bố chẳng hiểu rõ ?”
Mẹ cô nghiến răng:
“Nhà gánh nổi tiền học trung học, càng tiền cho con học đại học!”
“Năm nay kỳ thi khảo sát nhất trường. Học phí là mức thấp nhất . Nghe học phí đại học còn thể vay. Nếu nhắc đến tiền, cũng thêm vài câu.”
Vương Hải Hà quanh căn phòng đầy , bỗng lạnh, gọi tên :
“T.ử Hàm, cái váy mua cho hôm đó bao nhiêu tiền nhỉ? Cậu chỉ cho mượn mặc vài ngày, nhưng mất . Phải ?”
suy nghĩ một chút mới hiểu ý cô.
“ , cái váy đó là mua, hóa đơn của cửa hàng vẫn còn. cho Vương Hải Hà mượn mặc vài ngày, mất ? Cô bồi thường cho . Không tiền thì để cô bồi thường!”
“Cô bé bậy gì thế! Chính cô tặng cho con gái , …”
“Từ từ thầy ơi. Cái váy hơn một trăm tệ lận. Hay chúng báo công an hỏi thử xem, chắc chắn tra ai bán nó, tiền !”
Nghe đến báo công an, Vương Hải Hà lập tức hoảng hốt.
Thầy giáo cũng vội vàng hòa giải:
“T.ử Hàm đừng nóng. Em xem, nhà Vương Hải Hà khó khăn, lẽ bán váy để đóng học phí cho em . Chuyện tháng thôi, em mà.”
Nghe Vương Hải Hà lập tức thấy đúng.
Vương Hải Hà đóng học phí?
Cô lấy tiền?
Lúc Vương Hải Hà mới lên tiếng:
“Mẹ còn ? Bố lén thủ tục cho con nghỉ học, nên con cũng giống như bố với em trai, cho nó nghỉ học lấy tiền học phí của nó học phí của con. Thế là tiền .”
Mẹ cô lảo đảo một cái, mặt tái mét vì tức.
Thì chuyện bố cô thủ tục cho cô nghỉ học, ông còn với trong nhà!
Gần một tháng trôi qua, mà ai quan tâm đến sống c.h.ế.t của đứa con gái cho nghỉ học, lang thang bên ngoài!
Giờ báo ứng đến . Con gái thì vẫn bình an vô sự, còn con trai thì nghỉ học một tháng, xu dính túi, cũng chẳng về nhà, mất tin tức!
Nghĩ đến đây môi cô run bần bật. Bà dựa giáo viên mới vững, hoảng đến mức nên lời.
bên cạnh giọng châm chọc:
“Tim to thật đấy. Con trai một tháng về nhà mà còn đây mắng con gái. thấy đúng là báo ứng!”
“Thầy ơi, ơi, sắp thi thử hai . Nếu việc gì thì bọn cháu về lớp học .”
Vương Hải Hà nắm tay , chào thầy một tiếng rời , hề ngoái đầu .
giọng cô lạc vì sắp . Bà cứ lặp lặp “con trai, con trai, con trai”. Cả hành lang chỉ vang lên hai chữ đó.
Ánh mắt Vương Hải Hà thì vô cùng kiên định, hề chút buồn bã.
Cô khẽ với :
“ nhất định sẽ thi thật … vì chính .”
Sau đó để chuẩn cho kỳ thi thử hai, Vương Hải Hà thức trắng đêm soạn nhiều đề mô phỏng cho .
cảm động đến mức sắp .
Vì chuyện đôi giày da, cô cũng áy náy với Cố Chinh, nên cũng chuẩn cho một phần đề.
và Cố Chinh cảm động đến mức ôm đầu mà .
Mà thì , Vương Hải Hà trải qua bao nhiêu khó khăn vẫn nhất quyết thi đại học, học hành chăm chỉ như thế, lúc thật sự bắt đầu suy nghĩ chuyện từng buông xuôi kỳ thi đại học.
Nếu thể …
Một ngày kỳ thi thử hai, Vương Hải Hà nhận thư từ nhà gửi đến.
Sau khi xong, sắc mặt cô tệ hẳn . Cô thậm chí học tiếp tiết ôn tập nữa mà xin phép ngoài.
Nghe cô , gia đình đe dọa sẽ đoạn tuyệt quan hệ. Nếu còn nhận bố thì gặp xem mắt mà gia đình sắp xếp, tên là Đổng Kiến Quân.
???
Đổng Kiến Quân chẳng chính là đàn ông cô lấy ?
Tên hủy hoại cả đời cô!
bao nhiêu chuyện để giúp thím Vương thi đại học, đổi phận. Vậy mà cuối cùng vẫn tránh khỏi ?