THIẾU NỮ VƯƠNG HẢI HÀ THI ĐẠI HỌC - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:35:58
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
07
trưa nay mời Vương Hải Hà và Đổng Kiến Quân ăn cơm. Khuyên mãi cuối cùng cũng hẹn với Vương Hải Hà rằng trưa nhất định gặp.
tự gặp thử tên khốn .
Đổng Kiến Quân từng gặp vài năm 2022. Hắn mặt mũi dữ tợn, đầy thịt, chuyện thô lỗ. Hình như suốt ngày uống rượu, chẳng việc gì hồn. Mỗi cãi thím Vương là thích động tay động chân. Bảo vệ khu chung cư ngày nào cũng nhắc trong nhóm cư dân bảo họ nhỏ .
Giờ mới hai mươi tuổi mà trông già như năm mươi. Hai con mắt lồi như cường giáp, là tính khí nóng nảy.
ở nông thôn thời đó, con gái mười tám mười chín tuổi là gia đình bắt đầu tìm đối tượng . Người thể học hành kiếm nhiều tiền dù cũng là ít.
Lấy chồng sinh con, sống định mới là con đường phổ biến.
Tìm con rể điều kiện gia đình khá giả, chịu bỏ nhiều tiền sính lễ mới là lựa chọn nhất.
đoán bố Vương Hải Hà bắt đầu tính chuyện bán con gái để đổi sính lễ.
Nghe họ còn mời thầy xem ngày. Ngày thích hợp nhất để đăng ký kết hôn là 7/7 hoặc 7/8.
Vương Hải Hà nhất quyết đồng ý, chắc cãi với . Khi tới quán ăn, mặt Đổng Kiến Quân đen như đáy nồi.
“Mẹ tao , ngày đó là ngày nhất cho nhà họ Đổng. Mày lời lớn. Hiếu thảo với bố chồng mới là con dâu .”
Vương Hải Hà dứt khoát:
“Hôm đó là ngày quan trọng của kỳ thi đại học, đừng mơ nữa. Với thích . Hôm nay cũng gặp , về sẽ rõ với gia đình.”
Đổng Kiến Quân vắt chân lên bàn, liếc Vương Hải Hà với ánh mắt háo sắc:
“Tao khá thích mày đấy, trông cũng xinh phết. Thật sự định quen thử với ? Anh đồ cho mày.”
cầm quyển thực đơn dày như viên gạch, đập thẳng đầu .
“Phục vụ! Cho chúng một đĩa đầu heo, nhiều mỡ nhất, béo giống !”
“Con lùn c.h.ế.t tiệt, mày mù ? Dám đ.á.n.h tao?”
Đổng Kiến Quân đau đến nhe răng trợn mắt, giận dữ giơ tay định đ.á.n.h .
lập tức ôm c.h.ặ.t Vương Hải Hà, lớn:
“Hải Hà, đây là vị hôn phu của ? Trông giàu ghê, ghen tị c.h.ế.t mất.”
Vương Hải Hà và Đổng Kiến Quân đều đầy khó hiểu.
Đổng Kiến Quân giơ tay nữa. Hắn đắc ý hất cằm với :
“Anh đây đúng là tiền. Con bé chuyện đấy. Vương Hải Hà, tao cho mày , nếu tao cưới mày, theo cái giá nhà mày đưa , sính lễ tao cho tám nghìn tệ. Tám nghìn đấy, mày nghĩ kỹ , ai cho nổi?”
định móc tiền tát mặt thì tay Vương Hải Hà giữ .
“Tám nghìn tệ đúng là ít. Hay chúng bàn thử một chút… đưa tiền cho ?”
Vương Hải Hà gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Khi cúi mắt xuống, trong đáy mắt thoáng qua một tia tính toán.
“Nếu chúng kết hôn thì dù cũng là chuyện giữa hai . Tiền của tiền của cũng như thôi.
Tám nghìn tệ dùng để học đại học… Anh cũng bây giờ thành tích của , đại học chắc chắn thành vấn đề. Nếu cưới một cô vợ là sinh viên đại học, khác còn chẳng ghen tị c.h.ế.t .”
Đổng Kiến Quân gãi đầu.
“Sao khác với những gì bố cô ? Họ bảo cô thích học, chỉ về nhà vợ hiền đảm. Tiền sính lễ họ sẽ giữ giúp cô, sinh con còn dùng để bồi bổ.”
Rắc.
Hai tay Vương Hải Hà đặt bàn, trực tiếp bẻ gãy đôi đũa.
“Nếu bố … cũng đúng. Dù cùng một làng, cũng em trai gì. Gia đình vét sạch tiền nuôi nó học. Sau cưới vợ, phụng dưỡng cha , lo hậu sự đều trông . Bố thương nên tìm cho một đối tượng giàu . Nửa đời cả nhà bốn chúng đều dựa con rể…”
Đổng Kiến Quân thấy bắt đầu thấy , sắc mặt đổi hẳn.
“…Ngay cả thằng em vô dụng của cô cũng bắt nuôi? Nhà cô ý gì? Xem là thằng ngu ?”
Vương Hải Hà chớp mắt vô tội:
“Ôi, lỡ miệng . Nói chung bố sắp xếp hết . À đúng , sính lễ chuẩn xong, khi nào đưa cho bố ?”
Đổng Kiến Quân tức đến nghiến răng ken két. Bàn tay béo núc vô thức ôm c.h.ặ.t cái túi da nhỏ.
Vương Hải Hà vỗ nhẹ , dịu dàng :
“T.ử Hàm, xem còn ăn gì thì cứ gọi. Hôm nay Kiến Quân mời khách. Một năm chúng cũng chẳng ăn món ngon thế mấy , ăn nhiều .”
Gân xanh thái dương Đổng Kiến Quân nổi lên. Hắn cố nén cơn giận chỗ trút, chỉ lật thực đơn soàn soạt.
Còn thì ở phía liên tục gọi món, khiến cô phục vụ vui mặt.
Ngay giây , mặt Đổng Kiến Quân cứng .
Gọi món trả tiền .
Mà mang ví.
“Vương Hải Hà, Tô T.ử Hàm, hôm nay các em học ?”
Phía đột nhiên vang lên giọng của Cố Chinh. Vương Hải Hà sững .
Sau lưng Cố Chinh còn một đàn ông trung niên. Hai ăn mặc chỉnh tề, chắc là cha con.
Bố của Cố Chinh thấy tên hai chúng nhiệt tình bước tới bắt tay .
“Em chính là Vương Hải Hà ? Chú , học sinh tiềm năng đầu trường của các cháu, giỏi quá. Chú vẫn mời các cháu ăn một bữa, hôm nay để chú mời!”
lúng túng là Tô T.ử Hàm, thi thử 290 điểm.
Mặt bố Cố Chinh lập tức xanh mét.
Lại nghĩ đến Cố Chinh thi thử chỉ 260 điểm, suýt nữa ông ngất xỉu.
May mà Vương Hải Hà, thi 645 điểm, rằng đang kèm chúng học, lúc đó ông mới bình tĩnh .
Khi hỏi Đổng Kiến Quân thi bao nhiêu điểm, ngơ ngác. Hắn bỏ học từ cấp hai, thi thử là cái gì?
Cô phục vụ bên cạnh :
“Anh là chín mươi. Gọi món chín mươi tệ nhưng trả tiền.”
Bố Cố Chinh tức đến mức cho bàn, trực tiếp đuổi Đổng Kiến Quân ngoài.
Đổng Kiến Quân tức đến méo cả mũi, nhưng nhà họ Cố là dễ chọc , nên chỉ thể nén giận, lủi thủi rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thieu-nu-vuong-hai-ha-thi-dai-hoc/chuong-4.html.]
Trước khi , nhét cho Vương Hải Hà một mảnh giấy, :
“Thứ cô sẽ dùng … Đừng coi thường chỉ học hết cấp hai. tiền. Có tiền thì bao nhiêu điểm mà chẳng ?!”
08
lập tức rút tờ giấy . Vương Hải Hà cũng một cái.
Bên trong chi chít abcd, công thức, phương trình hóa học, nhưng lung tung chẳng liên quan gì với .
“Hải Hà , chú thêm vài câu. Tuổi cháu cần vội kết hôn. Cháu là học sinh thể Thanh Hoa Bắc Đại, gì quan trọng hơn kỳ thi đại học.”
Vương Hải Hà nghiêm túc gật đầu. Cô xé mảnh giấy, tiện tay nhét túi.
“Chú yên tâm, cháu cái gì quan trọng.”
“Chú cũng quản cháu. Cháu học giỏi như , nếu thể kèm thêm cho mấy bạn học… chú xin đặc quyền cho con trai , chỉ là giúp các bạn học cùng tiến bộ cũng …”
Cố Chinh một câu “ăn ”, lập tức bố mắng.
cũng một câu “ăn ”, liền bố trừng mắt.
Chỉ Vương Hải Hà thì ông mới .
Cả bữa ăn, bố Cố Chinh gần như nâng cô lên như nữ hoàng Elizabeth.
Nói thật, Vương Hải Hà, nếu cô lấy Cố Chinh thì trong nhà chẳng cô sẽ thành thái hậu nắm quyền .
CP Chinh Hà khả năng ?
Sau hôm đó Vương Hải Hà chuyên tâm chuẩn cho kỳ thi thử hai, liên lạc với Đổng Kiến Quân nữa.
nghĩ cô thể tránh cái hố lớn .
Kỳ thi thử hai là kỳ thi chung thành phố. Thành phố đặc biệt coi trọng nên tổ chức nghiêm ngặt đúng tiêu chuẩn thi đại học. Để khuyến khích học sinh điểm cao, họ còn lập chế độ thưởng, mười đầu thành phố đều tiền thưởng.
Khi điểm công bố, đúng như dự đoán, Vương Hải Hà nhận khoản tiền .
thấy những nữ sinh từng tung tin đồn và cô lập cô đều đỏ mắt vì ghen tị. Họ chỉ thiếu điều xông lên xé xác cô, cuối cùng c.h.ử.i bới vài câu cũng chỉ mỉa mai chuyện cô xuất nông thôn.
Không ngờ tiền thưởng còn kịp giữ ấm trong tay, tối hôm công bố bảng xếp hạng bỗng một tin tức:
“Bán đáp án đề thi thử, nghi phạm Đổng Kiến Quân đầu thú.”
Ngay tối đó, mấy giáo viên với vẻ mặt nghiêm trọng gọi Vương Hải Hà đến phòng giáo vụ.
Vì chuyện khá nghiêm trọng, , Cố Chinh và Vương Hải Hà gọi cùng đến đồn công an ngay trong đêm.
Đổng Kiến Quân đích chỉ rằng nhét đáp án cho Vương Hải Hà. Quan hệ giữa hai bình thường, giúp cô lấy tiền thưởng.
Ban giám hiệu coi trọng chuyện .
và Cố Chinh vốn thành tích tệ nên giống kiểu gian lận. Vương Hải Hà thi quá . Nếu thật sự gian lận, nhà trường sẽ đuổi học cô!
Đến đồn công an, Đổng Kiến Quân bắt nên ngang nhiên kéo Vương Hải Hà xuống nước:
“Nếu trường các đuổi học Vương Hải Hà thì cứ sớm . Dù cô sớm muộn cũng lấy chồng. Không thi đại học nữa thì đúng hai ngày đó về gặp bố luôn, khỏi lãng phí ngày lành.”
Vương Hải Hà lập tức hoảng hốt:
“Đổng Kiến Quân, thể ? thầy lộ đề sẽ điều tra đến cùng, còn thể tạm giữ. Tương lai của sẽ hủy mất! Bố còn đoạn tuyệt quan hệ với !”
Đổng Kiến Quân còng tay nhưng vẫn đắc ý:
“Thế chẳng càng ? Ông đây còn chẳng nuôi cả đống gánh nặng nhà cô. chỉ nuôi mỗi cô thôi.
Một đứa phụ nữ thì sách gì. Lên đại học cũng phí tiền. Sau bỏ tiền cho cô học . Cô còn lật trời ?”
Cảnh sát đá nhẹ , cảnh cáo nên thái độ nhận hơn. Vụ lãnh đạo coi trọng.
Vương Hải Hà sợ đến bật , hỏi:
“Thật sự sẽ đuổi học ? Bị tạm giữ mấy ngày? Có để tiền án ?”
Sau khi giải thích xong, Vương Hải Hà cúi đầu lau nước mắt.
Ánh mắt cô đột nhiên trở nên sắc lạnh.
“Vậy thì điều tra cho kỹ . Những liên quan đến chuyện , một cũng đừng bỏ qua.”
Cô mở túi áo, lấy mảnh giấy xé đôi. Trên đó chi chít cái gọi là “đáp án” của kỳ thi thử hai.
Vương Hải Hà chỉ góc bên tờ giấy:
“Đây là đáp án Đổng Kiến Quân đưa cho . Trên tờ giấy in tên trường trung cấp, Trường Điện lực Hải Kinh. Một chỉ học hết cấp hai như Đổng Kiến Quân lấy giấy nháp của trường trung cấp?”
Đổng Kiến Quân run mạnh một cái, ánh mắt đảo loạn:
“Nhặt… nhặt …”
“Còn về bản đáp án , lúc đó thấy lạ nên đem so với đề thi đại học năm ngoái. Số câu trắc nghiệm và điền chỗ trống đều khớp. Anh đây là đáp án kỳ thi thử hai, chúng đối chiếu ngay tại đây ?”
Đổng Kiến Quân hoảng hốt, chỉ cái túi da của hét lên:
“ nhầm! đưa đáp án cho Vương Hải Hà, cho cô xem đề ! Đề thi ở trong túi ! Vương Hải Hà xem , cô gian lận!”
Vương Hải Hà bỗng bật .
Cô lấy từ túi một mảnh giấy khác. Đây mới là thứ Đổng Kiến Quân nhét cho cô.
“Anh đúng là gì cũng . Anh còn đưa cho cái gì. Lúc thì đáp án, lúc thì đề thi. Đồng bọn của khi đưa cho chẳng rõ ?”
Đổng Kiến Quân lập tức sững , mặt dần đỏ như gan heo:
“Cô dám lừa ?”
“Trong Trường Điện lực Hải Kinh ai trộm đề thi đưa cho , các cùng bán đáp án? Hơn nữa bản đáp án còn sai nữa!”
Nhóm đề và điều tra lúc đó cũng hiểu .
Sau khi đối chiếu cẩn thận, họ phát hiện nếu Vương Hải Hà chép theo bản đáp án thì thậm chí thể lọt top mười thành phố.
Đổng Kiến Quân dọa đến ngây . Bị thẩm vấn đến cuối cùng, mặt đỏ bừng, mới nặn mấy chữ:
“Vương Đức Chí lấy đề!”
Vương Đức Chí là em trai của Vương Hải Hà.