THÍNH NHỨ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-01 12:42:22
Lượt xem: 1,368

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong mơ một giọng mơ hồ.

 

Hắn bảo là thiên kim thật trong một quyển thoại bản, nhưng phụ mẫu yêu thương.

 

Sau khi nhận tổ quy tông, nhiều “ám hại” Cố Niệm Hoan, khiến nàng đưa đến chùa, từ đó nảy sinh tình cảm với con trai kẻ thù đội trời chung của phụ — Triệu Cẩn Niên.

 

Hai họ tình sâu nghĩa nặng, âm thầm hoài thai.

 

Dưới những lời đường mật của Triệu Cẩn Niên, Cố Niệm Hoan sa lưới tình, còn tiết lộ cho vị trí bí mật trong thư phòng của phụ .

 

Sau , nàng mang thai, giả c.h.ế.t sinh con.

 

khi rời , vẫn quên giăng bẫy hại một cuối.

 

Phụ mẫu và trưởng đều cho rằng hại c.h.ế.t nàng, từ đó buông lời cay nghiệt, trăm phương nghìn kế hành hạ.

 

Tới khi Cố phủ hãm hại mà rơi cảnh suy tàn, gầy đến còn hình , c.h.ế.t mòn trong ngục.

 

Ngay ngày bọn họ c.h.é.m đầu, tận mắt thấy Cố Niệm Hoan tái xuất.

 

Nàng ôm đứa trẻ, nức nở :

 

“Phụ , mẫu … Triệu lang , sẽ đối với con .”

 

“Chuyện , đổi là ai thì cũng sẽ như các . Ta tuy con ruột, nhưng gọi hai là phụ mẫu suốt mười lăm năm. Nay tiễn hai một đoạn đường, coi như trọn nghĩa tình .”

 

Tới lúc đó, họ mới nhận — tất cả những chuyện chỉ là lời vu vạ của Cố Niệm Hoan, mục đích là để chứng minh rằng Cố phủ coi trọng nàng đến mức nào.

 

Phụ giận đến hộc m.á.u, mẫu thì ngất xỉu tại chỗ.

 

Huynh trưởng như mưa, nghẹn giọng chất vấn nàng vì , Cố Niệm Hoan cúi đầu đáp.

 

Trong mắt nàng, tình yêu của bản mới là quan trọng nhất.

 

Còn cả nhà chúng … chẳng qua chỉ là pháo hôi trong thoại bản, nàng là nữ chính, Triệu Cẩn Niên là nam chính.

 

Cặp uyên ương giẫm lên xác cả nhà để bước lên đài cao, còn Cố Niệm Hoan — một mặt thì đau đớn vì chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t cha nuôi, một mặt kìm ngừng hỏi Triệu Cẩn Niên:

 

“Chàng… từng yêu ?”

 

Hai dây dưa suốt nhiều năm, nàng từng nảy sinh ý định báo thù. Ngược , còn thấy may mắn vì năm đó trở về.

 

Khi tỉnh dậy, đổ mồ hôi lạnh, trong lòng còn văng vẳng một giọng :

 

“Từ hôm nay trở , nhà họ Cố đều sẽ thấy tiếng lòng của ngươi. Là phúc là họa… tuỳ thuộc bản ngươi.”

 

Trong mộng, phụ mẫu nhốt phòng chứa củi, trưởng sai mỗi ngày thả rắn rết độc trùng t.r.a t.ấ.n.

 

Ban đầu còn kêu oan, đó thể nổi thành lời.

 

Cuối cùng, khi Cố phủ hại, vì nhiều ngày ăn gì, mà sống c.h.ế.t trong cảnh đói khát.

 

Cảm giác đó chân thực vô cùng.

 

còn chân thực hơn — là cơn hận đang cuộn trào trong lòng .

 

lúc , cửa phòng vang lên. Tỳ nữ của Cố Niệm Hoan bên ngoài lên tiếng:

 

“Đại tiểu thư, nhị tiểu thư chuyện tìm .”

 

Ta siết c.h.ặ.t góc chăn, giọng bình tĩnh:

 

“Được, đến ngay.”

 

 

Cố Niệm Hoan rốt cuộc thể đến chùa Thiên Phật, còn chuyện xảy hôm đó, phụ mẫu ngoài miệng thì bảo sẽ điều tra.

 

Thế nhưng nhân chứng vật chứng, cũng đành cho qua.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thinh-nhu/chuong-2.html.]

Phụ lệnh để Cố Niệm Hoan nghỉ ngơi trong phòng, tĩnh dưỡng vài ngày.

 

Sáng hôm dùng bữa, trong nhà chỉ còn bốn chúng .

 

Ta cúi đầu ăn cháo, ngẩng lên liền thấy ánh mắt cả ba đều dán c.h.ặ.t .

 

Trong mắt Cố Cảnh Yến thoáng lướt qua một tia phiền muộn, thử dò xét, múc một bát canh đặt mặt .

 

“Cố Hàm Chương, điều gì với chúng ?”

 

Ta c.ắ.n môi, như thể dọa đến run sợ, rụt rè lắc đầu.

 

lúc , Cố Niệm Hoan bất ngờ xuất hiện cửa.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nàng thứ trong phòng với vẻ mặt tổn thương, bật giễu cợt:

 

“Thì các gọi dùng bữa là để ăn riêng với nàng .”

 

“Phụ , mẫu , trưởng, cần khuyên nữa, nữ nhi sẽ đến chùa vì phụ mẫu mà cầu phúc.”

 

Dứt lời, nàng xoay chạy thẳng ngoài.

 

Cố Cảnh Yến hốt hoảng định bật dậy, động tác quá lớn rơi hai chiếc bát xuống đất, vỡ tan.

 

“Phụ , mẫu , Niệm Hoan còn nhỏ tuổi, hiểu gì chứ? Còn mau sai đuổi theo đưa nàng trở !”

 

Trong mắt mẫu thoáng hiện vẻ d.a.o động.

 

Còn trong lòng dâng lên cảm giác nghèn nghẹn khó chịu.

 

【Ta nhớ nhầm , Cố Niệm Hoan bằng tuổi che chở, quả thật là điều may mắn.】

 

【Giá mà cha nuôi của mất… còn hơn ở Cố phủ con ruột mà yêu thương, phụ thì thờ ơ, trưởng thì chán ghét.】

 

Từ khi trở về, luôn giữ cách với họ, cho dù Cố Niệm Hoan vu oan mấy cũng từng yếu thế.

 

Mẫu bất giác đỏ hoe vành mắt.

 

Cố Cảnh Yến giận dữ trừng mắt quát :

 

“Câm miệng cho !”

 

Ta cho giật , ấm ức nhỏ:

 

“Huynh trưởng, gì…”

 

Mẫu lớn tiếng quát :

 

“Cảnh Yến, con ? Hàm Chương cũng là của con!”

 

Phụ xua tay ngắt lời:

 

“Thôi , Niệm Hoan chẳng qua là chúng nuông chiều quá mức. Đã đến chùa thì cứ để nó . Ta sẽ cho Đông Nhi và Hàn Xuân theo cùng, phái thêm vài thị vệ, sẽ chuyện gì .”

 

Đông Nhi và Hàn Xuân là nha cận của mẫu , miệng bảo theo, thực chất là để giám sát.

 

Cố Cảnh Yến lúc mới bớt kích động, phụ cũng khẽ gật đầu.

 

Chỉ là ánh mắt ông thi thoảng rơi , như thể phát hiện món bảo vật gì, hiếm hoi dịu giọng với :

 

“Hàm Chương, ăn nhiều một chút. Bao năm qua bên ngoài vất vả .”

 

“Con là đích nữ của và mẫu con. Nay trở về Cố phủ, chỉ cần còn ở vị trí Thượng thư một ngày, nhất định sẽ để con chịu thiệt.”

 

“Chỉ là… trong triều kẻ nào tâm tư bất chính …”

 

Phụ điên cuồng ám chỉ.

 

Thế nhưng giả vờ như hiểu, trong lòng chỉ chăm chăm nghĩ đến mấy món ăn bàn, trơ mắt ánh tinh trong mắt phụ dần hóa thành thất vọng.

 

 

Loading...