THÍNH NHỨ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-01 12:42:23
Lượt xem: 1,392

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẫu đúng như lời , phái theo một cỗ xe đầy theo Cố Niệm Hoan.

 

Cảnh tượng nàng ôm nỗi đau đớn khổ sở đến chùa cầu phúc trong tưởng tượng biến mất, đó là nhị tiểu thư Cố gia rầm rộ mang theo đoàn cùng lên chùa.

 

mẫu vẫn yên tâm, nghĩ một hồi dứt khoát đưa cùng .

 

Khi chúng đến nơi, Cố Niệm Hoan đang trong phòng nổi cơn tuyệt vọng, với Đông Nhi:

 

“Ta là nhị tiểu thư, đến để dâng hương cầu phúc, suốt ngày nhốt trong phòng thế thì cầu cái gì?”

 

Đông Nhi dịu giọng đáp:

 

“Nhị tiểu thư hiện giờ ở trong chùa, ở cầu phúc Phật tổ cũng đều thấy, đây là phu nhân căn dặn.”

 

Giọng Cố Niệm Hoan chút lạnh, xen lẫn tự giễu:

 

“Mẫu ư? Mẫu con gái mới , giờ chẳng còn cần nữa.”

 

Ta và mẫu ngoài cửa, rõ rành mạch.

 

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt tổn thương chằm chằm cánh cửa .

 

Mà Cố Niệm Hoan xưa nay chịu nổi uất ức, cứ thế bùng nổ, bắt đầu gào loạn cả lên trong phòng:

 

“Phụ mẫu cũng thế, trưởng cũng thế, bọn họ đều thích Cố Hàm Chương , còn xem là con gái nữa! Đã , Cố phủ còn nghĩa lý gì?”

 

“Ta cứ đến đây, ngày mai còn xuất gia, các ai cũng ngăn , chỉ khi c.h.ế.t , họ mới hối hận!”

 

Cuối câu, giọng nàng nghẹn .

 

Mẫu rốt cuộc cũng chịu nổi nữa, lao phòng ôm chầm lấy nàng, cũng nghẹn ngào theo:

 

“Con ơi, những lời như ?”

 

“Phụ mẫu nuôi con ngần năm, nào để con tìm c.h.ế.t! Con giận dỗi chúng cái gì?”

 

Cố Niệm Hoan như thể cuối cùng cũng thấy chủ, bật nức nở.

 

Ta cảnh tượng , trong lòng hề gợn sóng.

 

Chỉ cảm thấy ánh nắng ngoài cửa sổ chút ch.ói mắt.

 

Đông Nhi bưng tới một chén cho .

 

Ta nàng, chớp mắt, mỉm :

 

“Cảm ơn.”

 

Đông Nhi như sủng ái mà kinh hãi, vội nhỏ giọng :

 

“Đại tiểu thư, đây là việc nô tỳ nên .”

 

Ta chén , lên tiếng.

 

Mẫu và Cố Niệm Hoan đủ , nàng đầu , giọng phần lạnh lẽo:

 

“Mẫu , chuyện hôm đó, con chỉ tỷ tỷ cho con một lời giải thích.”

 

“Nàng chuyện như , suýt nữa hại c.h.ế.t con, đến một lời xin cũng ?”

 

Mẫu gần như hề do dự, liền gọi đến:

 

“Hàm Chương, tỷ với nào thù oán gì lâu dài? Xin con , chuyện coi như xong.”

 

“Ngày mai, Niệm Hoan sẽ cùng chúng về phủ.”

 

Cố Niệm Hoan chằm chằm, trong mắt thoáng hiện vẻ đắc ý.

 

, giữ im lặng nữa, thuận theo mà :

 

“Xin , theo chúng về .”

 

Có lẽ vì đây là đầu tiên dứt khoát như , cả Cố Niệm Hoan lẫn mẫu đều sững sờ.

 

Trong lòng thở dài.

 

【Xin cũng chẳng cả, dù Cố Niệm Hoan cũng liên lạc với Triệu Cẩn Niên, chỉ nhận lấy ngọc bội của , còn giấu ngay ở đầu giường.】

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thinh-nhu/chuong-3.html.]

【Nếu còn để nàng đây thêm vài ngày, cả nhà chúng đều c.h.ế.t! Mẫu lúc lâm chung từng cầu xin nàng, mà nàng còn : “Chúng con ruột, những lời đó gì.”】

 

【Thôi … mẫu đối với vẫn còn , để bà c.h.ế.t, đành lòng…】

 

Ánh mắt mẫu hiện lên kinh ngạc phẫn nộ, bà bất ngờ bình tĩnh bước tới đầu giường Cố Niệm Hoan.

 

Cố Niệm Hoan lập tức chắn mặt bà, giữ c.h.ặ.t lấy tay, lo lắng kêu lên:

 

“Mẫu , ?!”

 

Tới nước , nàng còn hiểu thì cũng quá rõ .

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Mẫu lạnh giọng:

 

“Hôm nay trông chừng nhị tiểu thư cho kỹ, ngày mai trở về phủ.”

 

Nói xong, bà kéo khỏi phòng.

 

Sau lưng, Cố Niệm Hoan theo với ánh mắt khó hiểu — nàng hiểu vì mẫu đổi nhanh đến thế.

 

Ra khỏi cửa, mẫu cảm động nắm lấy tay .

 

“Đứa bé ngoan… là mẫu với con.”

 

Ta né tránh, ngược còn bà với ánh mắt đầy kính ngưỡng.

 

 

Tối hôm đó, Cố Niệm Hoan nổi trận lôi đình một phen.

 

, mặc kệ nàng giở trò gì, mẫu cũng tới.

 

Bà chỉ sai canh giữ suốt đêm, cho bất kỳ ai trong.

 

Sáng hôm , quầng thâm mắt mẫu rõ rệt, trông tiều tụy.

 

Trên xe ngựa, Cố Niệm Hoan giận dỗi nép một bên, chờ mẫu như thường lệ sẽ đến dỗ dành .

 

mẫu tựa xe mà ngủ .

 

Suốt dọc đường, nàng trừng trừng , còn thì thản nhiên đáp .

 

Cố Niệm Hoan hừ lạnh một tiếng, nhỏ giọng :

 

“Ngươi cho phụ mẫu uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ! Cố Hàm Chương, ngươi về gì? Nhà vốn dĩ chỉ một nữ nhi là , trưởng cũng chỉ một !”

 

Nàng phần khống chế giọng, khiến ngón tay út của mẫu khẽ run.

 

Ta im lặng một thoáng, dịu giọng khuyên nhủ:

 

“Phụ mẫu và trưởng đều cưng chiều , dù về, cũng chỉ là thêm một thương , cần giận dỗi. Ta sẽ tranh giành với .”

 

“Muội nhỏ giọng chút, đừng đ.á.n.h thức mẫu , đêm qua vì chuyện của cũng ngủ yên.”

 

Còn trong lòng thì nghĩ:

 

【Vì cái nhà , nhịn một chút cũng … mong sớm đầu là bờ.】

 

Cố Niệm Hoan vốn ghét nhất khác quản, đặc biệt là .

 

Nghe , nàng lập tức nổi đóa:

 

“Cái gì mà ‘vì chuyện của ’? Ta xưa nay luôn khiến mẫu yên lòng, giống ngươi — cái đồ nhà quê thô lỗ! Ngươi hiểu quy củ, lễ nghi của thiên kim khuê tú ?”

 

“Dẫn ngươi ngoài chỉ khiến phụ mẫu thêm mất mặt!”

 

Trong mắt nàng, chuyện mẫu hôm qua phát hiện ngọc bội giấu gối tức là phát hiện mối quan hệ vụng trộm giữa nàng và Triệu Cẩn Niên.

 

Dù thái độ mẫu phần là lạ, nhưng Cố Niệm Hoan dù thế nào cũng ngờ — mẫu thể thấy tiếng lòng của .

 

Ngay lúc , mẫu chậm rãi tỉnh giấc.

 

Cố Niệm Hoan hoảng hốt mặt , vội vàng ân cần hỏi bà khát .

 

thái độ của mẫu lạnh nhạt:

 

“Không khát.”

 

 

Loading...