Thịt Khai Quan - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-07 00:41:46
Lượt xem: 771
Hồi còn nhỏ, trong làng một tục lệ gọi là “thịt khai quan”. Người sẽ lột da cừu, đặt nguyên con trong quan tài, khoét một lỗ ở đáy quan, nhóm lửa bên .
Mỡ cừu theo lỗ nhỏ chảy xuống, nhỏ tí tách đống lửa, phát tiếng “xèo xèo” rờn rợn.
Chờ đến hừng đông, là thể mở quan tài ăn thịt.
Năm đó, khi mở quan, thịt cừu trong quan tài biến mất, đó là xác một phụ nữ cháy đen.
1
Bên trong quan tài in chi chít dấu tay.
Cô hẳn thiêu sống.
Trong làng xảy án mạng, cảnh sát liền đến điều tra, nhưng rốt cuộc cũng tra gì, nên vụ việc đó trở thành vụ án treo.
Chớp mắt, bảy năm trôi qua.
Chú út chẳng kiếm về một cỗ quan tài. Ông nội tức đến suýt ngất, bật dậy c.h.ử.i:
“Thằng súc sinh ! Mày vác quan tài về nhà là trù tao c.h.ế.t trù mày c.h.ế.t hả?”
Chú út nham nhở: “Cha đừng giận, con chỉ thèm thịt khai quan thôi mà.”
Từ vụ án năm , thịt khai quan trở thành điều kiêng kỵ nên chẳng ai dám nữa.
Ông nội trừng mắt chú: “Mang quan tài ngay!”
Rồi ông tiếp: “Mày mà dám thịt khai quan, tao coi như thằng con !”
Chú út nhíu c.h.ặ.t mày, ném khúc gỗ trong tay xuống đất:
“Được , con nữa!”
Chú tức tối chạy ngoài, để mặc cỗ quan tài chình ình giữa sân nhà.
Ông nội thở dài, lầm bầm trách bà nội: “Toàn tại bà nuông chiều nó!”
Bà nội chân tường, như thể chẳng thấy lời ông . Bà chậm rãi dậy, bước tới bên quan tài, đưa tay sờ lên mặt gỗ, khẽ nhíu mày:
“Ông ơi, đây coi .”
Ông nội đáp: “Qua đó gì? gọi tới khiêng cái thứ xui xẻo . Để giữa sân thấy rợn cả .”
Bà nội dậm chân một cái, giọng gấp gáp: “Ông đây mau!”
Ông nội phủi bụi , chậm rãi bước tới.
cũng theo .
Cỗ quan tài cũ kỹ, sứt sẹo, còn vương mùi khét lẹt khó ngửi.
Ông nội chăm chú hồi lâu, sắc mặt chợt đổi khác: “Cái… cái quan tài …”
Bà nội khẽ : “ cũng thấy giống.”
Ông nội lắc đầu: “Quan tài năm đó khiêng , chính mắt thấy mà.”
Bà nội gật đầu: “Theo lẽ thì .”
“Thôi kệ, gọi tới khiêng .”
Ông nội gọi bảy, tám trai tráng trong làng, ai nấy đều khỏe mạnh lực lưỡng.
Ông hô lớn: “Nhấc!”
Mấy đồng loạt dùng sức, mà quan tài vẫn im như dính c.h.ặ.t xuống đất, nhúc nhích nổi.
Trần Tam hỏi: “Bác ơi, trong quan tài chứa gì ? Sao nặng dữ thế?”
Ông nội gõ tay lên nắp quan tài. Tiếng vang trầm đục, bên trong chắc chắn thứ gì đó.
Thấy ông đáp, Trần Tam :
“Hay mở lấy đồ bên trong .”
Nói xong, định mở nắp, thì một chiếc giày bay tới đập trúng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thit-khai-quan/chuong-1.html.]
Chú út một chân trần, c.h.ử.i ầm lên:
“Cút hết cho tao! Ai cho tụi bay đụng quan tài?”
Trần Tam đập đến choáng váng, kịp gì, ông nội đạp chú một cái:
“Thằng súc sinh! Mày còn đường về ? Nói! Quan tài mày lấy ở ? Bên trong cái gì?”
Chú út trừng mắt ông nội, nhảy phắt lên nắp quan tài:
“Quan tài bạn con tặng. Con hứa mời cô ăn thịt khai quan. Quan tài , ai khiêng !”
Lúc câu , ánh mắt chú hướng về phía kho thóc, như thể ở đó .
cũng theo, nhưng chẳng thấy gì.
Sắc mặt ông nội trở nên khó coi, như đang cố nén điều gì đó. Ông sang đám trai tráng trong làng:
“Xin bà con, quan tài tạm thời khiêng .”
Ông nội vốn chút uy tín trong làng, bình thường đối đãi với cũng t.ử tế.
Mấy cũng so đo. Ông nội tiễn họ tận cổng. Đợi hết, ông sang :
“Bảo Phúc, qua nhà ông ba ở tạm .”
Nói xong, ông nội đóng sập cánh cửa gỗ .
Kỳ lạ là, hai tấm tranh môn thần dán cửa nhà biến mất.
2
đến nhà ông ba ở chút nào, con ch.ó đen nhà ông hung dữ.
đẩy cánh cửa gỗ và bước sân.
Ông nội thấy sân, đầu tiên là ngẩn , đó hiệu cho đừng lên tiếng.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Chú út nhảy xuống khỏi quan tài, chú cầm một con d.a.o thẳng chuồng dê, nhà nuôi 4 con dê, chú kéo con dê lớn nhất .
"Còn ngẩn đó gì? Đến giúp một tay ."
Lời với ông bà , sắc mặt hai họ đều tệ, đờ đẫn tại chỗ, như thể mất hồn.
Ông nội định qua giúp, chú út sốt ruột : "Không cần hai , hai chúng g.i.ế.c dê là ."
Hai chúng ?
chú út, bên cạnh chú hề ai cả.
Ông nội vẫn tiến lên giúp, mặt ông nặn một nụ khó coi.
"Minh Thuận, con hiểu chuyện một chút , gì chuyện để khách g.i.ế.c dê? Đưa d.a.o cho cha."
Minh Thuận là tên của chú út .
càng ngày càng hiểu, họ đang gì ?
Chú út gãi đầu đưa con d.a.o tay ông nội, :
"Cũng đúng, gì chuyện để khách g.i.ế.c dê."
Chú út xong lời , sang một bên :
"Cô nhà , thịt khai quan đến sáng mai mới ăn ."
" lừa cô , thịt khai quan cực kỳ ngon."
Khi chú út lời , chân mày và râu của chú hớn hở, như thể bên cạnh chú một đang .
Ông nội : "Bảo Phúc, kho lấy dây ."
gật đầu, chạy kho lấy dây.
Ông nội dùng dây buộc bốn chân con dê, bà nội lấy chậu sắt từ trong nhà .
Ông nội tuy gần sáu mươi nhưng vẫn còn sức, ông nhấc con dê lên ghế, bà nội giữ c.h.ặ.t con dê.