Thịt Xuân - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:57:50
Lượt xem: 753
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:57:50
Lượt xem: 753
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
“Đến khi ngay cả củi cũng còn, họ chỉ thể ăn đá, đập đá thành mảnh nhỏ hoặc nghiền thành bột. chỉ cần ăn nhiều một chút, chắc chắn chỉ con đường c.h.ế.t!”
“Lúc đó, tổ tiên họ Ngô đưa một quyết định, một bộ phận ở làng chờ c.h.ế.t, sự dẫn dắt của tộc trưởng đời , chạy nạn về phía núi phía tây. Phần còn , thì ở làng tự sinh tự diệt.”
rành lịch sử, nhưng cũng từng từ xưa đến nay nhiều nạn đói khủng khiếp.
Theo lời Ngô Trường Chí, nơi chính là điểm dừng chân của nhóm chạy nạn năm đó.
hỏi: “Tộc trưởng năm đó chạy tới đây?”
Ngô Trường Chí gật đầu: “ . Khi chạy tới đây, họ phát hiện trong vùng nhiều cây xuân. Dân làng phát điên mà gặm lá xuân, miễn cưỡng sống sót. chẳng bao lâu, liên tiếp đột ngột c.h.ế.t, cả ngôi làng lập tức bao phủ bởi bầu khí u ám. Thậm chí , do xâm phạm núi rừng, phá vỡ quy củ, nên chọc giận sơn thần!”
cắt lời, chỉ tiếp tục lắng . Phải thừa nhận, kể cuốn, với trình độ như , hiểu vì chọn ở nơi .
hỏi: “Rồi đó thì ?”
Ngô Trường Chí nhíu mày, lâu mới :
“Tộc trưởng để định lòng , dẫn vài lên núi tìm sơn thần, tạ tội. Vài ngày , ông mang về nhiều bánh thịt xuân tỏa mùi lá xuân, đó là lễ vật của sơn thần. Chỉ cần ăn bánh thịt xuân, sẽ còn gặp chuyện nữa!”
“Sau khi ăn bánh thịt xuân, dân làng quả nhiên , tất cả đều quỳ lạy về phía núi, từ đó về , thôn Ma Xuân tục ăn bánh thịt xuân.”
Nói đến đây, sắc mặt Ngô Trường Chí trở nên nghiêm túc.
“Trương Đình, kể cho cô những chuyện là để rằng, đây là phong tục từ xa xưa của thôn Ma Xuân. Cô là ngoài, nên dính . Nếu , cô sẽ chọc giận sơn thần, c.h.ế.t rõ nguyên do. hù dọa cô !”
những gì Ngô Trường Chí là thật giả, nhưng câu chuyện của khiến lạnh sống lưng.
dám hỏi nhiều, cũng dám nghĩ sâu. Rất lâu , chỉ thể hỏi:
“Ngô Trường Chí, thật cho , ngày mai thật sự thể gặp Lưu Phương ?”
“Tin , ngày mai nhất định cô sẽ gặp cô .”
Nói xong câu , Ngô Trường Chí rời , khi còn dặn dặn chạy lung tung.
Thôn Ma Xuân hiếu khách, nhưng thích khách bừa bãi.
Đợi trời sáng, sẽ gặp Lưu Phương.
Sau khi Ngô Trường Chí rời , ngủ , trong đầu rối như tơ vò.
cảm thấy kể những chuyện nhất định mục đích, nhưng dám chắc chúng thật . thậm chí nghi ngờ âm thanh ngoài hầm lúc nãy là tiếng heo.
mở điện thoại, liều mạng tìm chỗ sóng mạnh hơn, tra thông tin về thôn Ma Xuân và nạn đói thời Thiên Khải, nhưng tìm khắp căn phòng vẫn .
Nhìn trang web lâu thật lâu vẫn tải nổi, bắt đầu hoảng loạn.
bắt đầu hối hận vì tới đây, càng hối hận hơn vì lúc cản Lưu Phương.
Cứ như , thức trắng đến sáng, cuối cùng cũng thấy tiếng gõ cửa.
Là bà cô tối qua mang bánh thịt tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thit-xuan/chuong-4.html.]
Bà phòng, thấy cái bát bàn trống trơn, lập tức mày mày mặt mặt rạng rỡ, nắm lấy tay :
“Con gái , quen giường hả? Nhìn quầng mắt con kìa, bánh thịt xuân ngon chứ? Con đến đúng lúc lắm, một thời gian nữa sẽ heo mới xuất chuồng, đến lúc đó con ăn tiếp!”
Nhìn vẻ mặt hưng phấn của bà , trong lòng dâng lên một cảm giác chán ghét.
hiểu lầm , chi bằng tương kế tựu kế.
giả vờ thỏa mãn, : “Cảm ơn thím, ngon lắm ạ. À đúng , Lưu Phương về ?”
Bà liên tục gật đầu: “Thím họ Ngô, con cứ gọi thím là Ngô. Lưu Phương về , sáng sớm về. Thím tới báo cho con đó. Nào, theo Ngô về nhà, Lưu Phương đang đợi con!”
Mẹ Ngô kéo tay , dẫn thẳng tới căn nhà ở đầu phía đông làng.
Ngôi nhà hơn hẳn những nhà khác, là căn duy nhất xây bằng gạch ngói.
Quan trọng hơn là từ xa thấy Lưu Phương cửa, chỉ là trông hề vui vẻ.
Nhìn thấy Lưu Phương, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vui mừng vẫy tay chạy tới.
“Lưu Phương! Lưu Phương!”
Lưu Phương thấy , hề vui mừng như tưởng.
Cô chậm rãi tới, nhẹ nhàng ôm một cái, thấp giọng hỏi:
“Trương Đình, ăn bánh thịt xuân ?”
7
gặp bạn trai của Lưu Phương.
Anh tên Chu Hải Dương, là con trai của trưởng thôn Chu và Ngô. Cao 1m79, ngoại hình tạm , nhưng cực kỳ dầu mỡ, miệng lúc nào cũng “mỹ nữ, mỹ nữ”, khiến ấn tượng vô cùng tệ.
Trong nhà đông , tiện chuyện.
khẽ đẩy Lưu Phương hai cái, cô hiểu ý, chủ động dẫn về phòng .
Phòng mấy đồ đạc hồn, nhưng so với nhà những khác trong thôn thì hơn hẳn, đặc biệt là chiếc giường lớn bằng gỗ hồng mộc, thoải mái hơn nhiều so với giường ngủ tối qua.
ở đầu giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y Lưu Phương, sợ cô biến mất.
: “Lưu Phương, gặp thật , dạo sống thế nào?”
Lưu Phương biểu cảm, chỉ lặng lẽ , lâu mới :
“Trương Đình, vẫn trả lời , rốt cuộc ăn bánh thịt xuân ?”
Lần gặp , rõ ràng cảm thấy giữa và cô cách.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Trước đây, cô tuyệt đối sẽ dùng giọng điệu như thẩm vấn phạm nhân để chuyện với .
đáp: “Mình ăn, hôm qua khẩu vị, đều cho Ngô Trường Chí ăn .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.