Cuối cùng ba ngày cũng đến. Lần nữ chính gặp sự cố gì, đúng hẹn tới t.ửu lâu. Ta ở lầu hai, thấy nhị ca dẫn theo Cố Viêm cũng bước . Kế hoạch diễn suôn sẻ, chỉ chờ lát nữa nữ chính xuất hiện đầy kinh diễm. Đại hội ngâm thơ bắt đầu. Những bài thơ đầu tiên ý cảnh bình bình chẳng gì nổi bật. Ta xúi giục nữ chính lên ngâm một bài, khó khăn lắm nàng mới đồng ý. Nữ chính bước lên ngâm một bài thơ tùy hứng, nhận sự tán thưởng vang dội của cả sảnh đường. Ta vỗ tay đến mức tê rần cả tay. Hiệu quả thật sự , phen nam chính chắc chắn sẽ gục ngã thôi!
Kết quả là bên vang lên một giọng nối tiếp ngay bài thơ của nữ chính mà ngâm tiếp đoạn . Nữ chính đài cùng đài đầy thâm tình. Cái sự phát triển hình như gì đó đúng lắm. Ta ghé cửa sổ xuống, chính là Tô Thành! Thật đáng c.h.ế.t, cũng tới đây chứ? Ta quên mất hai bọn họ vốn quen tại hội ngâm thơ.
Ta sang Cố Viêm, cái tên "ngốc bạch ngọt" đó vẫn đang cùng nhị ca , chắc hẳn vợ cướp mất cũng chẳng . Thật đúng là "hoàng đế vội, thái giám gấp" ! Lúc nữ chính dẫn theo Tô Thành lên lầu.
- Tần Hoa, là sẽ để hai quen mà.
- Cho nên là gọi tới ? - Ta hỏi.
- , vấn đề gì ?
- Không vấn đề, .
Không thể , nữ chính và tên Tô Thành quả thực hợp duyên. Nghe bọn họ bên cạnh đàm đạo thi ca phú, lời lẽ văn chương chẳng hiểu lấy một câu, bên cạnh chỉ ngủ gật. Bỗng nhiên tiếng gõ cửa phòng bao, nhị ca bước lôi một góc, thì thầm bảo:
- Muội bảo hẹn Cố Viêm chẳng chịu mặt, rốt cuộc là đang giở trò gì thế?
- Nhị ca, Cố Viêm là kẻ mù chữ ? Vừa tại ngâm thơ? - Ta hỏi điều mà bấy lâu nay vẫn luôn thắc mắc. Ta dày công sắp đặt, nào ngờ nữ chính tiền đồ, nam chính chẳng khá hơn.
- Bình thường chẳng thấy thích mấy thứ , đột nhiên hứng thú với thơ ca ?
Ta ca ca cho cứng họng. Ta đương nhiên thích, nhưng nữ chính thích mà, chiều theo sở thích của hiểu ? Nhìn nữ chính vẫn đang đàm đạo vui vẻ với Tô Thành, ủ rũ bước xuống lầu. Nơi cầu thang, Cố Viêm đang đó. Ta định phớt lờ ngang qua nhưng nắm c.h.ặ.t lấy tay.
- Hẹn đây, thấy bỏ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thoi-xong-thanh-nu-phu-doc-ac-ngom-som-roi/6.html.]
- Ta nào hẹn đây, là nhị ca hẹn đấy chứ!
- Ta và nhị ca chẳng qua cũng chỉ là chỗ quen sơ sơ, vô duyên vô cớ hẹn gì?
Ta rút tay nhưng tài nào rút nổi.
- Tùy nghĩ thế nào thì nghĩ, đang phiền lòng, thực sự dây dưa với .
Cố Viêm buông tay . Ta như giải thoát, nhanh ch.óng rời khỏi t.ửu lâu. Ta hề ở phía , dõi theo bóng lưng lâu.
Ba ngày , nhận một phong thư. Tiểu Lê thư là từ Tướng quân phủ gửi tới. Ta lập tức nghĩ ngay đến Cố Viêm, thuận tay vứt phong thư sang một bên. Buổi tối, nhị ca tới viện của :
- Không ngờ tới Cố Viêm tự xin Tây Bắc bình loạn. Muội xem, liều mạng như gì chứ? Chẳng lẽ những ngày tháng yên ở kinh thành chán ?
- Huynh cái gì? Cố Viêm Tây Bắc bình loạn ?
Ta túm lấy tay áo nhị ca, đó cảm thấy phản ứng của quá đà, lập tức tỏ vẻ quan tâm mà tự rót cho chén . Ta nhớ trong nguyên tác, Cố Viêm xuất chinh cửu t.ử nhất sinh, hình như là rơi bẫy của quân địch. Hắn tuy liều c.h.ế.t diệt bọn kẻ thù nhưng bản cũng thoi thóp, suýt chút nữa thì cứu . Nghĩ đến quãng thời gian tiếp xúc với Cố Viêm, thành thực mà , cũng đáng ghét đến thế. Trước đây còn từng cứu một mạng. Ta thầm an ủi bản : Tuyến tình cảm của nam nữ chính đều lệch lạc hết , kết cục của xuất chinh cũng sẽ khác .
Đợi nhị ca , mới phòng tìm phong thư lúc sáng, mở thư . Nét chữ bên trong cứng cáp mạnh mẽ:
"Tần Hoa, đây là đầu gọi nàng như . Ta tại Xuân Nhật Yến đối với nàng nhất kiến khuynh tâm. Nàng cố ý giả bệnh trốn tránh yến tiệc, còn vẽ nốt đỏ lên mặt. Nàng chắc chẳng thấy mấy nốt đỏ đó nhòe vài chỗ. Khi đó cảm thấy nàng vô cùng thú vị. Lần xuất chinh vô cùng hiểm nguy, chắc thể trở về. Nếu trở về , sẽ thỉnh cầu hoàng thượng ban hôn. Nếu nàng nguyện ý, chỉ cần gửi một phong thư tới Tướng quân phủ khi về, sẽ hiểu tâm ý của nàng. Vọng Tình An Lạc."
Có giọt lệ rơi giấy nhòe nét chữ.
Gà xốt phô mai cay
- Huynh thực sự nên thích , vốn là của nữ chính mà. - Ta lẩm bẩm trong miệng, là đang trần thuật sự thật là đang thuyết phục chính .