Hai tháng , Tây Bắc truyền về hung tin. Nghe Cố tiểu tướng quân trúng kế quân địch, tiểu đội do dẫn đầu xung trận quân diệt. Tây Bắc tuyết rơi mịt mù, thậm chí ngay cả t.h.i t.h.ể cũng tìm thấy. Khi nhị ca ở trong viện cho tin tức , vẻ mặt vẫn coi là bình tĩnh. Chẳng sớm ? Ta ngờ gặp mặt ở lâu đó là cuối cùng.
Cùng với tin tức còn một chuyện vui vẻ: Trường Minh công chúa giúp Tô Thành và nữ chính thỉnh chỉ thánh thượng ban hôn. Hôn kỳ định một tháng . Khi nữ chính đến báo cho tin vui , nhắc đến Cố Viêm cũng khỏi cảm thán:
- Tại Xuân Nhật Yến, Cố Viêm và Tô Thành cùng thỉnh chỉ Trường Minh công chúa. Nếu hai cũng tình đầu ý hợp, chúng chừng còn thể cùng xuất giá.
Ta đầu về phía nữ chính:
- Tại tỷ thích Cố Viêm?
- Tại thích Cố Viêm chứ? - Nữ chính chút kinh hãi . - Hắn ở kinh thành tuy nữ t.ử ái mộ, nhưng nếu để ở cùng một suốt ngày múa đao lộng kiếm đến cuối đời, chẳng sẽ nhàm chán ?
Ta bảo nàng rằng trong sách rõ ràng hai ở bên hạnh phúc, nhưng cũng cách nào phản bác, bởi vì nữ chính thực sự trông vẻ tâm đầu ý hợp với Tô Thành hơn. Ta nhận lấy thiệp mời của nàng . Đợi nàng , bắt đầu thu dọn hành lý. Ta tìm Cố Viêm. Hắn là nam chính mà, chẳng lẽ hào quang nam chính ? Sao thể c.h.ế.t ?
Thu xếp xong xuôi, tìm nhị ca, cử theo . Nhị ca gì, đem hai thị vệ võ nghệ cao cường bên cạnh cho mượn. Trên suốt quãng đường Tây Bắc, đều thầm nghĩ: dẫu cho Cố Viêm thực sự c.h.ế.t, cũng nhất định tìm thấy hài cốt của . Hắn từ nhỏ lớn lên ở kinh thành, ít nhất cũng đưa hài cốt về nhà.
Dọc đường gió tuyết lớn, cũng dám nghỉ ngơi. Đến Tây Bắc, vẫn là lâm bệnh . Họ tìm một y quán để chữa trị cho . Tiểu đồng y quán mỗi ngày đều đến đưa t.h.u.ố.c cho . Ta thấy cuộc sống ở vùng Tây Bắc khá bình lặng, giống như dáng vẻ mới bại trận.
- Quân địch tiến thành mà đốt phá g.i.ế.c ch.óc ?
- Quân địch ở chứ?
- Cố gia quân chẳng bại trận ?
- Hình như là bại trận, nhưng quân địch thành.
Chẳng lẽ viện binh triều đình đến nên thành phá? Ta cố gắng nhớ cuộc chiến trong sách, nhưng kết quả chỉ là một dòng lướt qua, chẳng rõ chi tiết gì cả. Ta ở y quán nghỉ ngơi thêm vài ngày, thầm cầu nguyện Cố Viêm c.h.ế.t. Ta vội vã ngoài tìm hài cốt Cố Viêm.
Vừa bước khỏi y quán thấy một đội quân ngang qua mặt. Người con ngựa dẫn đầu trông chút quen mắt. Chắc chắn là quá mong gặp Cố Viêm nên mới xuất hiện ảo giác thôi! vẫn chạy nhanh thêm vài bước, rõ dung mạo ngựa. Ta thấy bên đường lên tiếng chào hỏi ngựa, họ gọi là Cố tướng quân. Ta chạy nhanh hơn nữa.
- Cố Viêm! - Ta hét lớn một tiếng.
Con ngựa dẫn đầu dừng . Người ngựa đầu , trái tim gần như ngừng đập trong nháy mắt. Người ngựa dung mạo y hệt Cố Viêm. Sau khi thấy , xoay xuống ngựa, lao nhanh đến mặt .
- Tần Hoa, nàng ở đây? - Vai nắm đến mức chút đau, lập tức buông tay .
- Ta đến đưa hài cốt về nhà.
- Nàng là đến tìm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thoi-xong-thanh-nu-phu-doc-ac-ngom-som-roi/7-het.html.]
- Huynh chẳng c.h.ế.t ? Huynh là x.á.c c.h.ế.t vùng dậy đấy ?
Ta trả lời, đ.ấ.m mạnh một cú n.g.ự.c . Cố Viêm rên khẽ một tiếng.
- Cố tướng quân vẫn còn vết thương!
Ta lúc mới thấy trán Cố Viêm lấm tấm mồ hôi.
- Huynh chứ?
- Không .
Thì tin tức truyền về kinh thành chỉ là kế của Cố Viêm cố ý lừa địch.
- Ta mưu kế của chúng nên tương kế tựu kế để chúng tưởng rằng trúng kế, đó tóm gọn bộ. - Cố Viêm kể về hành động của với dáng vẻ vô cùng tự hào.
- Sao đó là mưu kế của chúng?
Cố Viêm trong sách rõ ràng trúng kế và suýt chút nữa mất mạng cơ mà. Cố Viêm chớp mắt rạng rỡ như một tiểu hồ ly:
Gà xốt phô mai cay
- Thiên cơ bất khả lộ.
- Thấy c.h.ế.t, đây.
Cố Viêm nắm lấy tay :
- Tần Hoa, nàng lặn lội đến tận Tây Bắc tìm , chứng tỏ về kinh thành thể thỉnh chỉ ban hôn ?
- Đợi sống sót trở về hãy .
- Đợi vết thương của lành thêm chút nữa, sẽ cùng nàng trở về.
Ta và Cố Viêm khi trở kinh thành, chiến báo trì hoãn cũng gửi tới nơi. Cố Viêm giờ đây còn là vị tướng quân chỉ kế thừa uy danh của phụ tại kinh thành, mà là một tướng quân thực thụ kinh qua sương gió chiến trường. Vừa về kinh, liền tiến cung diện thánh. Nghe hướng hoàng thượng thỉnh chỉ ban hôn, tự nguyện giao binh quyền trong tay, chỉ ở kinh thành luyện binh cho triều đình để chứng minh lòng trung thành của .
Hiển nhiên những gì phụ nghĩ tới thì cũng nghĩ tới. Chỉ là ngờ lập công sẵn lòng từ bỏ binh quyền. Hoàng đế cảm kích công lao của ban hôn cho chúng , chỉ thu hồi một phần nhỏ binh quyền mang tính tượng trưng, vẫn giữ nguyên chức vị Uy Viễn tướng quân cho .
Nửa tháng , ngày nữ chính thành hôn, và Cố Viêm cùng đến tham dự. Lúc họ đang bái đường, chợt thấy tiếng lòng của nữ chính:
"Đời cuối cùng cũng chung sống với kẻ múa đao lộng kiếm nữa !"