Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:32:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:32:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Thạch Uẩn Ngọc mỗi ngày ngoài việc thêm hương dâng , liền ngẩn bóng nước ngoài cửa sổ.
Cố Lan Đình hoặc là cúi đầu phê duyệt công văn, hoặc là chắp tay lưng ở mũi thuyền, ít khi chuyện với nàng.
Thạch Uẩn Ngọc luôn cảm thấy ý , âm thầm suy tính, lúc nào cũng dám lơ là cảnh giác.
Đến ngày thứ tư, cách thành Dương Châu xa.
Hoàng hôn buông xuống, thuyền mặt nước mênh m.ô.n.g, chỉ thấy núi xa mờ ảo, nước gần lấp lánh.
Thạch Uẩn Ngọc tắm rửa xong, mặc áo trong bên cửa sổ ngắm cảnh ngẩn ngơ, Tiền mama bỗng vén rèm khoang, “Cô nương chải chuốt đồ , gia gọi cô nương đến khoang chính chuyện.”
Nàng gật đầu đồng ý, Tiền mama liền ngoài, Tiểu Hòa đến giúp nàng b.úi tóc, cài một cây trâm bạc, bộ áo lụa màu trắng ngà, khoác ngoài áo gi-lê lụa màu xanh tre, vén rèm khoang chính.
Trong khoang chính đèn đuốc sáng trưng, Cố Lan Đình bàn sách, bàn trải sách vở.
Bóng nến lay động, chiếu rọi dung mạo như tranh vẽ, vài phần phong thái của tiên nhân giáng trần.
“Mài mực.” Hắn ngẩng đầu, chỉ dùng cằm chỉ nghiên mực bàn.
Thạch Uẩn Ngọc một tiếng , đến bên bàn sách, xắn tay áo để lộ một đoạn cổ tay trắng như tuyết, cầm thỏi mực từ từ mài.
Trong khoang chỉ tiếng sột soạt, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách ngoài cửa sổ.
Lén qua, thấy Cố Lan Đình dáng cao ráo, cầm b.út vẽ, nét b.út như rồng bay, sắc mặt lạnh nhạt.
Hồi lâu, ném b.út lên giá b.út ngọc xanh, xuống ghế bành, ngả , ánh mắt lướt qua mỹ nhân bên bàn.
Thạch Uẩn Ngọc vội vàng cúi đầu.
Cố Lan Đình im lặng quan sát.
Dưới ánh nến nàng cúi đầu ngoan ngoãn, ch.óp mũi lấm tấm mồ hôi, như một cành hải đường đẫm sương.
Hắn bỗng khẽ: “Ngẩng đầu lên.”
Thạch Uẩn Ngọc ngẩng đầu, thấy khóe môi nở nụ , nhưng đôi mắt như hai vũng nước đen sâu thẳm, khiến thể đoán .
“Trên thuyền mấy ngày, quen với sự yên tĩnh mặt nước ?”
Nàng trong lòng thấp thỏm, thầm nghĩ Cố Lan Đình lẽ sắp rõ chuyện gì đó.
Tâm tư ngổn ngang, nàng sắc mặt đổi, cúi đầu : “Cảm ơn gia quan tâm, nô tỳ vẫn .”
Cố Lan Đình cầm lấy món đồ trang trí ngọc như ý nhỏ bàn mân mê, đột nhiên chuyển chủ đề: “Ngươi ‘vụ án độc sư’ ở Dương Châu ?”
Vụ án ồn ào huyên náo, nàng Cố Lan Đình cũng sẽ tin, ngược còn vui.
Nàng : “Có qua một chút.”
Cố Lan Đình mỉm : “Bản quan ngươi diễn một vở kịch, đóng vai một hồng nhan họa thủy, thể đảm nhận ?”
Thạch Uẩn Ngọc tim chùng xuống.
Đây chẳng là nàng kẻ đầu sóng ngọn gió ?
Đang định từ chối, thì Cố Lan Đình : “Sau khi thành sự, cho phép ngươi thoát khỏi nô tịch, dân thường.”
Nghe nàng sững sờ, vô thức ngẩng đầu .
Cố Lan Đình trong mắt chứa nụ , đặt món đồ trang trí ngọc xuống, ôn hòa : “Đợi thành dân thường, cũng để đoàn tụ với gia đình. Ngưng Tuyết, ngươi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-16.html.]
Rõ ràng là dùng gia đình để uy h.i.ế.p, vẻ vì nàng mà suy nghĩ.
Thạch Uẩn Ngọc nội tâm một gợn sóng.
Nực , lúc nàng xuyên đến mới tám tuổi, gầy như khỉ, ngay cả một cái tên đàng hoàng cũng , chỉ suốt ngày gọi là Nhị Nha, mỗi ngày cắt cỏ heo nhặt củi đốt lửa, việc hết, động một chút là đ.á.n.h, nhưng mỗi bữa chỉ uống chút nước cơm loãng.
Trong nhà hễ chút thịt cá, đều cho trai qua mười tám tuổi, lười biếng.
Mười tuổi bán phủ tri châu nô tỳ, cũng là do đôi vợ chồng già cưới vợ cho con trai cưng.
Hai năm đầu mới phủ, dăm ba bữa đến cửa hông đòi tiền, Thạch Uẩn Ngọc thể chịu đựng nữa, dùng một kế khiến họ đắc tội với tiểu tư gác cửa, mới yên tĩnh.
Bây giờ Cố Lan Đình lấy gia đình uy h.i.ế.p nàng, nàng gần như phá lên.
nàng quan tâm là một chuyện, thể biểu hiện ngoài.
Cố Lan Đình bề ngoài là hỏi ý kiến, thực chất chỉ là thông báo.
Nàng quyền từ chối, và cũng từ chối.
Lời hứa thoát khỏi nô tịch, thực sự quá hấp dẫn.
Thạch Uẩn Ngọc suy nghĩ miên man, Cố Lan Đình thong thả rót một chén , khói trắng lượn lờ từ chén sứ xanh.
Cân nhắc lợi hại xong, nàng cúi : “Cảm ơn gia tin tưởng, nô tỳ xin theo lệnh.”
Cố Lan Đình đỉnh đầu của nàng, ánh mắt dừng đoạn gáy trắng ngần lộ khi nàng cúi .
Như một đóa hoa ngọc trâm lẻ loi trong mưa.
Ngón tay cầm chén của khẽ động, đưa tay đỡ nàng dậy.
“Về nghỉ , đêm nay cần ngươi hầu hạ.”
Thạch Uẩn Ngọc , lui khỏi khoang.
Số phận khác nắm giữ, nàng tâm trạng phiền muộn, về khoang nhỏ hẹp, chậm rãi boong tàu.
Ánh trăng thê lương, nước sông đen như mực.
Nàng vịn lan can thuyền lạnh lẽo, chỉ cảm thấy con đường phía mờ mịt, tiếng thở dài.
Dính chính đấu, thật sự thể trở ? Nếu may mắn sống sót, Cố Lan Đình giữ lời .
Hai ngày , thuyền quan từ từ cập bến, Thạch Uẩn Ngọc boong tàu xa, chỉ thấy ngàn cánh buồm đua , thuyền chở lương thực như thoi đưa, thương nhân tấp nập.
Bến tàu một nhóm quan viên chờ, đều mặc quan phục mới tinh, thấy Cố Lan Đình xuống thuyền, vội vàng tiến lên đón.
Cố Lan Đình chỉ khẽ gật đầu, lên một chiếc xe ngựa.
Thạch Uẩn Ngọc theo , vén rèm tò mò ngoài.
Phố xá sầm uất, đông đúc, xe ngựa như nước, tuy bằng cảnh sắc hồ núi Hàng Châu, nhưng một vẻ phồn hoa phú quý riêng.
Cố Lan Đình thấy nàng chớp mắt, : “Phong cảnh Dương Châu tệ, mấy ngày nữa đưa ngươi ngoài dạo chơi.”
Nghe , Thạch Uẩn Ngọc chút kinh ngạc, thầm nghĩ nhanh bắt đầu diễn kịch ?
Nàng dịu dàng cảm ơn: “Cảm ơn gia yêu thương.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.