Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:32:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huống hồ thế gian ai đáng thương? Năm đói kém x.á.c c.h.ế.t đầy đồng, ven biển giặc Oa hoành hành, dù là chân thiên t.ử, cũng thiếu xương c.h.ế.t cóng.
Sinh t.ử luân hồi vốn là lẽ thường, cho dù là nắm quyền lực trong tay như , cũng khó đảm bảo ngày tan xương nát thịt.
Hắn thờ ơ mân mê chén rượu trong tay, ánh mắt lạnh lùng.
lúc , hai tên tiểu tư của Triệu lão bản trở , sảnh run rẩy hành lễ với , nhanh ch.óng đến bên cạnh Thúy Hà, một trái một thô bạo xốc nách nàng lên, định lôi ngoài.
Thúy Hà rõ trở về chắc chắn là đường c.h.ế.t, mặt mày tái mét, cũng lấy sức lực, đột nhiên giằng khỏi hai , trong lúc kịp phản ứng, chạy đến bàn của Cố Lan Đình, “bịch” một tiếng quỳ mạnh xuống, nước mắt lưng tròng, dập đầu xuống đất: “Cầu thanh thiên đại lão gia thương xót! Cầu đại nhân cứu nô một mạng!”
Thạch Uẩn Ngọc mà trong lòng chua xót.
Nàng đành lòng, kéo tay áo Cố Lan Đình, nhỏ giọng : “Gia, cầu xin ngài, cứu một mạng hơn xây bảy tầng tháp.”
Nói nàng nghiến răng nhắm mắt, ngẩng mặt lên nhanh ch.óng hôn lên cằm Cố Lan Đình một cái, thì thầm van xin: “Nô tỳ sẽ việc cho ngài thật .”
Sự mềm mại ẩm ướt chạm rời , Cố Lan Đình sững sờ một chút, cúi mắt nàng.
Mỹ nhân đẫm lệ, giọng mềm mại van xin. Khiến nhớ đến nụ hôn đêm đó.
Hắn tủm tỉm : “Nếu theo ngươi, ngươi sẽ cảm tạ thế nào?”
Thạch Uẩn Ngọc khẽ : “Nô tỳ nhất định sẽ càng tận tâm tận lực, việc cho đại nhân.”
Một tỳ nữ như nàng thể cho quyền thần cái gì? Chẳng qua là vẽ vời hứa hẹn thì nàng vẫn .
Cố Lan Đình , từ mũi phát một tiếng hừ nhẹ: “Nói suông bằng chứng, đúng là cách lém lỉnh.”
Tuy , ánh mắt chuyển sang tên tiểu tư đang định cưỡng ép lôi Thúy Hà .
“Dừng tay.” Hắn nhàn nhạt lên tiếng.
Ánh mắt một nữa đổ dồn về.
Cố Lan Đình thuận tay chỉ một cái, ung dung : “Lão gia nhà ngươi rách tay áo của mỹ nhân nhà , tổn thất , cứ dùng nàng để đền bù .”
Hai tên tiểu tư , nào dám nửa lời dị nghị, vội vàng cúi , chuồn như bôi dầu chân, bóng dáng biến mất trong màn mưa u ám ngoài sảnh.
Thúy Hà từ cõi c.h.ế.t trở về, như ở trong mơ, , liên tục dập đầu về phía Cố Lan Đình: “Tạ ơn đại nhân cứu mạng! Tạ ơn đại nhân tái sinh!”
Cố Lan Đình nhàn nhạt liếc nàng một cái, giọng điệu xa cách: “Người ngươi nên cảm tạ, là bản quan.”
Thúy Hà lanh lợi bao, lập tức hiểu , vô thức ngước mắt về phía mỹ nhân đang Cố Lan Đình ôm trong lòng.
Trong mắt nàng thoáng qua một tia ngưỡng mộ khó tả, nàng di chuyển đầu gối về phía Thạch Uẩn Ngọc, dập đầu ngừng: “Đại ân đại đức của cô nương, Thúy Hà kiếp trâu ngựa, cũng khó báo đáp một phần vạn!”
Thạch Uẩn Ngọc thấy , vội vàng xua tay: “Đừng như , chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi, ngươi mau dậy .”
Thấy đối phương như , trong lòng nàng chút vui mừng nào, chỉ cảm thấy nặng nề.
Cố Lan Đình hộ vệ đang nghiêm lưng, đối phương lập tức hiểu ý, tiến lên đưa Thúy Hà đang rối rít cảm ơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-quyen-than/chuong-21.html.]
Trở yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa gió và tiếng chuyện khe khẽ dần dần khôi phục.
Trong sảnh nhanh ch.óng bày tiệc, vết m.á.u dọn dẹp sạch sẽ, bằng rượu ngon thức ăn mới, tiếng đàn sáo nổi lên, che đậy sự kinh hoàng .
Hương trầm dường như cũng đổi một loại khác, mùi hương càng nồng nàn đậm đà hơn.
Cố Lan Đình nâng chén rượu ấm rót, dáng vẻ lười biếng phóng khoáng, vẫn là dáng vẻ của một công t.ử phong lưu lạc, như thể chuyện từng xảy .
Chỉ Thạch Uẩn Ngọc đó lơ đãng, lúc cầm bình rót rượu, liên tục tràn mấy .
Thạch Uẩn Ngọc nhỏ giọng cáo , ngoan ngoãn quỳ ở phía bên cạnh .
Cứ như qua thêm một tuần , gió mưa ngoài cửa sổ dần tạnh, chỉ còn tiếng nước mái hiên tí tách.
Khúc nhạc kết thúc, tiệc tan, một hồi nịnh hót của các quan viên phú thương, Cố Lan Đình dắt nàng trở về hành dinh.
Tiết cuối xuân, đêm sâu.
Mưa nhỏ tạnh, khắp thành Dương Châu đều thoang thoảng mùi cỏ cây ẩm ướt trong lành.
Thạch Uẩn Ngọc theo Cố Lan Đình trở về hành dinh.
Những chiếc đèn l.ồ.ng treo hành lang khẽ lay động trong gió nhẹ, quầng sáng vàng vọt rải phiến đá xanh, soi bóng mờ ảo.
Nàng lòng đầy tâm sự, cảnh tượng m.á.u me bàn tiệc vẫn còn lởn vởn mắt.
Cố Lan Đình xuống kiệu, ôn tồn bảo nàng về tắm rửa nghỉ ngơi cho khỏe, tự về phía thư phòng.
Bóng nhanh ch.óng biến mất cánh cửa nguyệt động, chỉ còn mấy tên tiểu tư và nha cầm đèn l.ồ.ng cúi tiễn. Thạch Uẩn Ngọc thì mấy dẫn về gian phòng phụ của .
Tiền mama sớm chuẩn nước nóng, thấy Thạch Uẩn Ngọc sắc mặt tái nhợt, hồn bay phách lạc bước , vội tiến lên đỡ lấy, kinh ngạc : “Cô nương thế ? Mặt trắng bệch .”
Thạch Uẩn Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, “Xuân nhật mưa lạnh, lẽ nhiễm chút lạnh.”
Tiền mama hỏi thêm, dù xảy chuyện gì cũng liên quan đến những nô tài như họ.
Bà : “Cô nương tắm , xua hàn khí.”
Nói , liền chỉ huy các tiểu nha đổ đầy nước nóng thùng tắm tấm bình phong, rắc thêm một ít cánh hoa cúc khô giúp thanh tâm an thần.
Hơi nóng mờ mịt lan tỏa, Thạch Uẩn Ngọc cởi bỏ bộ váy áo dính mùi rượu và mùi m.á.u tanh, ngâm cả trong nước.
Sóng nước gợn lăn tăn, nhiệt độ , nhưng cái lạnh trong lòng thể xua tan.
Nàng nhắm mắt , trong đầu như chiếu phim, từng khung hình lặp lặp cảnh Cố Lan Đình vung kiếm c.h.ặ.t t.a.y tàn độc.
Rơi tay một nhân vật tâm cơ sâu sắc, thủ đoạn tàn nhẫn như , cái gọi là “ khi xong việc sẽ thoát khỏi phận nô tỳ, lương”, rốt cuộc mấy phần đáng tin?