Thông phòng của thái tử ỷ có th-ai đến khiêu khích ta - C11

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:23:42
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nhướng mày:

 

“Hắn bảo với ngươi rằng đang ở trong tay ?”

 

Hắn – dĩ nhiên là chỉ Triệu Hân.

 

Tranh đoạt ngôi vị chí tôn, dùng một cái cớ vụng về như thế?

 

Hắn mà cũng tin?

 

Triệu Hoan bật , khóe môi nhếch lên, nụ đó chút nhẹ nhõm, chút may mắn.

 

“Thì … ngươi vẫn .”

 

Ta , lạnh nhạt thốt:

 

“Dĩ nhiên . ngươi thì sắp chuyện .”

 

Lửa cháy rực trời, ánh sáng đỏ rực phản chiếu trong mắt .

 

Ta cầm đèn l.ồ.ng định , bỗng nhiên vươn tay, ôm lấy eo , kéo bóng tối.

 

Hơi thở nóng rực lướt qua vành tai.

 

“Tỷ tỷ, theo … ”

 

Ta nhíu mày:

 

“Ngươi chiến thắng.”

 

Hắn khẽ, tựa như chẳng hề để tâm:

 

“Thì chứ?”

 

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên làn da trắng ngần nơi cổ .

 

“Theo rời khỏi hoàng cung, đưa ngươi đến Bắc Cương. Nơi đó thảo nguyên rộng lớn, ngươi thể cưỡi ngựa suốt một ngày cũng chẳng thấy điểm dừng.”

 

Hắn quá ngu ngốc.

 

, chẳng thể nổi.

 

Xa xa, Liễu Tình đóng cửa cung, xách đèn bước đến:

 

“Tĩnh Ngôn?”

 

“Ừm, ở đây.”

 

Ngọn lửa bừng sáng, Triệu Hoan lập tức rụt về bóng tối.

 

Ta cũng chẳng lưu luyến, chỉnh vạt váy, về tòa điện, xuống bàn cờ.

 

“Ở trong đó lâu như , chuyện gì ?”

 

Liễu Tình , đáy mắt lóe lên tia thăm dò.

 

“Không gì.”

 

Ta thản nhiên đặt xuống một quân cờ.

 

Liễu Tình hạ mắt:

 

“Ngươi rõ, ngươi chỉ thể giữ một biểu .”

 

Thắng vua.

 

Thua, mất mạng.

 

“Đêm nay, tay.”

 

Ta ngước lên nàng, giọng điệu nhàn nhạt:

 

“Đừng ép .”

 

Liễu Tình bỗng lớn, đến mức ngừng .

 

Ta chút phiền lòng.

 

Ngay khoảnh khắc nàng vẫn còn đang , ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim đỗ quyên, một phong thư ném qua khe hở.

 

Ta nhặt lên, mở xem.

 

Nét b.út vội vàng, thể nhận b.út tích của Lục .

 

Lúc Tĩnh Mân đến Nam Dương, Lục thành với Giản công t.ử.

 

Nay cấp tốc gửi thư về.

 

Trên thư, chỉ một hàng chữ ngắn ngủi:

 

“Hoài Vương câu kết với Tiết độ sứ Lũng Tây, bí mật điều động mười vạn đại quân tiến kinh, mưu đồ đoạt ngôi.”

 

Tay siết , mạnh mẽ đặt thư xuống bàn.

 

“Có chuyện gì?”

 

“Hoài Vương dẫn theo ngoại quân kinh, mười vạn.”

 

Liễu Tình lập tức thu ý :

 

“Không con nhỏ.”

 

Ta dậy, bước ngoài.

 

Ngoài xa, Chiêu Dương điện vẫn đèn đuốc sáng rực.

 

Thành lâu truyền đến tiếng chuông tang.

 

Thánh giá băng hà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-thai-tu-y-co-th-ai-den-khieu-khich-ta/c11.html.]

, sắp sửa đăng cơ.

 

Liễu Tình theo bóng :

 

“Ngươi định ? Ván cờ còn kết thúc.”

 

Ta đầu:

 

“Ván cờ vẫn chơi, đợi về, ôn rượu mà chờ.”

 

Tà váy quét qua bậc đá.

 

Ta bước thật nhanh.

 

Khi bước Chiêu Dương điện, triều thần đều mặt.

 

Cửa cung đóng c.h.ặ.t, ai phép rời .

 

Bọn họ ở đây, lặng lẽ chờ đợi sự đời của một tân quân.

 

Lúc , Hoài Vương đang long tọa tận cùng đại điện, ánh lửa chiếu rọi khắp nơi.

 

Y phục vấy m.á.u.

 

đôi mắt sáng ngời.

 

Hắn , trong mắt tựa hồ như nước xuân, trông chẳng khác gì Lâm Hoài ca ca của năm nào.

 

Ta đoan trang tiến đến gần.

 

Hắn vẫn dõi theo , như đang về thiên hạ trong tay .

 

Chờ đến khi bước vùng sáng lay động của ngọn đèn, liền vươn tay , tựa như kẻ khát nước thấy cam lộ.

 

“Tỷ tỷ…”

 

Ta rút bảo kiếm bên hông , một nhát xuyên thẳng qua tim.

 

Nhanh.

 

Chuẩn.

 

Tàn nhẫn.

 

Mọi chuyện diễn quá đột ngột, chẳng ai kịp phản ứng.

 

Máu văng năm bước, Hoài Vương trợn mắt, cả hình đổ xuống khỏi long tọa.

 

Cả điện thất kinh.

 

Ngay lúc đó, một bóng xuất hiện Chiêu Dương điện.

 

Thư Nhàn dìu Triệu Hoan, từng bước loạng choạng tiến .

 

Hắn thậm chí chẳng xảy chuyện gì.

 

Mãi đến khi thấy , thấm đẫm huyết sắc, mới sững .

 

Ta dịu dàng giơ tay về phía , vẫy vẫy:

 

“A Hoan, đây, .”

 

Triệu Hoan lặng lẽ , ánh mắt sâu thẳm.

 

Hắn bước qua con đường ngự đạo rực sáng, đến bên long ỷ, xuống.

 

Giữa văn võ bá quan, cầm kiếm đối diện .

 

Dưới chân , t.h.i t.h.ể Triệu Hân hãy còn ấm nóng.

 

Ta , Triệu Hoan như thế nào.

 

Hắn , như thấy thần linh của .

 

Giữa gian tĩnh lặng, buông thanh kiếm, quỳ xuống, cúi thật thấp:

 

“Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

 

Sau lưng , văn võ bá quan lập tức quỳ xuống.

 

Cả Chiêu Dương điện đồng loạt vang lên tiếng xướng:

 

“Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

 

Triệu Hân trợn mắt , ch-ếc nhắm mắt.

 

Hắn phá vỡ quy tắc mà đặt .

 

Vậy nên, ch-ếc.

 

 

Tân hoàng đăng cơ.

 

Hoài Vương hạ táng.

 

Tại linh đường của Hoài Vương, gặp Giản Quý phi hóa điên.

 

Nàng là một nữ nhân xinh , nhưng lúc như một con thú hoang, lao đến xé xác .

 

“Rõ ràng là Hân nhi thắng! Rõ ràng nó thắng! Ngươi là độc phụ! Chỉ vì cái tên nam sủng thấp hèn , ngươi hại ch-ếc Hân nhi của !”

 

“Quý phi, xin hãy thận trọng lời .”

 

“Ngươi xứng mặt ở đây! Cút! Cút ngay!” Nàng nhào tới, vung tay định t-á-t .

 

Ta nhẹ nhàng bắt lấy cổ tay nàng.

 

“Hoài Vương vì tranh đoạt hoàng vị, bí mật triệu tập tiết độ sứ Lũng Tây kéo mười vạn đại quân kinh. Chúng chẳng lẽ cũng xuất mười vạn quân để đối phó? Nếu A Hoan tay , cả đế đô sớm chìm trong binh lửa.”

 

thắng! Nó là hoàng đế! Hoàng đế triệu tập thần t.ử kinh, tru sát các ngươi – những nghịch thần tặc t.ử, gì sai?”

Loading...