Sau khi Triệu Cao Dương chào đời, cô cô bắt đầu rục rịch.
Ngấm ngầm lẫn công khai, đều thúc gi-ếc Triệu Hoan.
Ta với bà , bây giờ lúc.
Công chúa còn nhỏ, cần phụ .
Muốn kế vị, nàng càng cần Triệu Hoan bàn giao ngôi báu một cách gọn gàng.
Ta nàng mang danh chính ngôn thuận.
Nàng nhất định là nữ nhi của , là hoàng thái nữ Đông Cung, mới đường đường chính chính lên ngôi cửu ngũ chí tôn.
Vốn dĩ đây là đầu tiên phá vỡ thiên cổ, thể để bất kỳ một mắt xích nào xuất hiện sai sót, để kẻ khác cớ dị nghị.
cô cô chịu dừng tay.
Đặc biệt là khi trong cung bắt đầu lan truyền một câu chuyện:
“Thái t.ử gi-ếc tiên thái t.ử.”
Lâm Hoài ca ca ch-ếc đầy uẩn khúc.
Huynh ch-ếc đường chúng du xuân.
Trên đầy vết đao.
Khi , Triệu Hoan khải hồi triều, đại quân đóng cách đó xa.
Ta đ-á-nh ch-ếc mấy kẻ lắm miệng trong cung.
vẫn truyền đến tai cô cô.
Từ ngày Triệu Hoan chọn đại hôn với đúng ngày giỗ của Lâm Hoài ca ca, bà hận thấu xương.
Bà chỉ đang nhẫn nhịn.
Bây giờ, Cao Dương gọi “nãi nãi”.
Mắt thấy hoàng cung càng lúc càng thịnh, Triệu Hoan từng ngày từng ngày trở nên giống một bậc đế vương, thì nỗi đau của bà cũng từng ngày từng ngày thêm sâu.
Bởi tất cả những điều , vốn dĩ thuộc về con trai bà .
Ngày xuất cung tiễn Liễu Tình, cô cô dẫn vây c.h.ặ.t Triệu Hoan trong Thừa Đức điện.
Khóa hết cửa sổ, châm một mồi lửa.
Khi trở về, biển lửa ngập trời.
“Tĩnh Ngôn, con còn nhớ Lâm Hoài ?”
Ánh mắt cô cô tràn ngập hoài niệm.
“Hai đứa lớn lên bên , chập chững tập đầu gối và trưởng công chúa.
Thanh mai trúc mã, ai cũng thể chia rẽ—Con quên nó ?”
Ta liếc ngọn lửa bên cạnh:
“Chưa từng quên.”
Trong lòng , vẫn luôn ở đó.
Khóe mắt cô cô thoáng ánh lên tia hy vọng:
“Tốt… ! Con quên là . Triệu Hoan còn giá trị, thì…gi-ếc !”
Ta vuốt ve cây cung mà Triệu Hoan trân ái nhất.
Vốn dĩ hôm nay, định đưa Cao Dương cưỡi ngựa b.ắ.n tên.
Khoảnh khắc giương cung, lắp tên, cô cô vẫn thể tin — giống hệt Triệu Hân năm xưa.
xuống tay xưa nay đều nhanh, đều chuẩn.
Mũi tên xuyên thẳng qua n.g.ự.c bà.
Bà ngã xuống, huyết sắc nhuộm đỏ nền đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-thai-tu-y-co-th-ai-den-khieu-khich-ta/c19.html.]
Sự điên cuồng trong mắt bà cũng theo đó mà tan biến.
Tiếng phá cửa xông Thừa Đức điện dần dần vang lên.
Ta bước đến bên bà , cúi xuống, nhẹ giọng gọi:
“Cô cô.”
Thái hậu còn nữa.
Ta ôm lấy bà lòng:
“Ta vì cô cô vẫn luôn canh cánh trong lòng.”
Bởi vì Lâm Hoài ca ca, giống mẫu đến bảy, tám phần.
Chúng lớn lên bên cạnh họ.
Bà xem như cốt nhục của và mẫu .
“Ta sẽ an táng cô cô bên mẫu .”
Ta khép đôi mắt bà .
Sau đó, ngẩng lên, Triệu Hoan đang bước từ ngọn lửa—hoàng bào cháy rách bươm, khuôn mặt lấm lem tro bụi.
“Chàng tự thoát ?”
Ta hỏi.
“Ta nàng đến đón .”
Triệu Hoan trả lời thẳng thắn.
Dạo luôn thấp thỏm bất an, chuyện gì cũng dò xét.
Ta kéo xuống.
“Ta là gi-ếc Lâm Hoài ca ca. Vẫn luôn .”
Triệu Hoan biến sắc.
Cái đêm mưa đó, ngoài trướng.
Chính mắt thấy đ-â-m kiếm xuyên qua n.g.ự.c Lâm Hoài ca ca.
Khi bước , vẫn còn sống.
gọi thái y.
Chỉ y như bây giờ, ôm lòng, khẽ vuốt tóc, chờ m.á.u từ từ cạn kiệt, chờ ấm trong từng tấc, từng tấc một, tan .
Ta yêu .
Trên đời , ai yêu hơn .
Ta tin, nhất định sẽ là một minh quân.
Sẽ cùng kề vai sánh bước, đầu bạc răng long.
… sẽ truyền ngôi cho con trai của chúng , cho con trai của con trai chúng , cho con trai của con trai của con trai chúng …
Còn nữ nhi của chúng ,
sẽ khóa c.h.ặ.t trong khuê phòng, giống như tất cả nữ nhi từ xưa đến nay.
Triệu Hoan như .
Hắn thể cho tất cả, màng bất cứ điều gì.
Hắn dung túng , giúp biến mộng tưởng thành hiện thực.
“Chàng là do chọn.”
Ta hôn lên môi .
Phía chúng , đông phương phá vỡ bình minh.
Mặt trời mới mọc lên.
[HOÀN]