Phủ của nhà họ Tô tại kinh thành bốn phòng thúc bá cùng chung sống.
Nữ quyến tổng cộng bảy mươi sáu .
Nửa đêm, từ đường sáng rực ánh đèn.
Ta ở vị trí đầu, các bá mẫu, lượt theo thứ tự.
Lâm di nương lúc đầu còn mạnh miệng, chịu vài roi mới khai sự thật.
Thì gần đây trưởng công t.ử nhà họ Giản tới cầu , cưới nhị .
Lâm di nương thấy Nhị cha , bèn sắp đặt khiến nàng chịu nhục, ô uế thanh danh, để ai ai cũng .
Nhà họ Giản tất nhiên sẽ lấy một kẻ mang tiếng thê.
Tam sẽ cơ hội thế chỗ.
“Đ-á-nh, đ-á-nh thật mạnh cho !” Ta đập mạnh chén xuống bàn, tức giận đến phát run.
Nhìn thấy gia nhân vác cây gậy thô bằng cánh tay tới, Lâm di nương mới hoảng sợ, thét lên lao đến ôm lấy vạt áo :
“Đại tiểu thư! Đại tiểu thư! Ta cũng chỉ tìm cho Tĩnh Vận một mối hôn sự ! Tĩnh Vận dù là thứ nữ, nhưng vẫn là ruột của mà!”
“Ở đây ai là ruột của ?!” Ta giận dữ bóp c.h.ặ.t cằm bà .
“Lâm di nương, cha chuộc ngươi từ kỹ viện, ngươi từng chịu đủ nhục nhã, mà ngươi nhẫn tâm dâng Tĩnh Mân lên giường tên súc sinh đó, ngươi thể như thế?!”
Ta ấn mạnh đầu bà xuống đất:
“Gia pháp!”
Tiếng của Tĩnh Mân nhỏ dần, ánh mắt mở to.
Từ đường vang lên tiếng gào t.h.ả.m thiết của Lâm di nương.
Máu chảy loang lổ lớp xiêm y rực rỡ.
Tĩnh Vận lao tới định che chở cho Lâm di nương, nhưng gia nhân kéo , nước mắt giàn giụa quỳ xuống cầu xin :
“Tỷ tỷ! Nếu cứ đ-á-nh tiếp, của sẽ ch-ếc mất!”
“Muội cần cầu xin . Người hại , chuyện liên quan gì đến ?”
Ta dựa ghế bành, cúi mắt nhấp một ngụm .
Tĩnh Vận sững , bò đến bên cạnh Tĩnh Mân:
“Nhị tỷ! Nhị tỷ! Mẹ của xuất phong trần, chữ, cái gì cũng hiểu. Nhị tỷ, xin hãy tha cho bà một mạng! Muội nguyện trâu ngựa để bù đắp cho tỷ!”
Khóe mắt Tĩnh Mân thoáng d-a-o động, ánh lặng lẽ hướng về phía .
“Muội nghĩ cho kỹ.” Ta nhắc nhở nàng, “Nếu lên tiếng ngăn , thì ân oán giữa hai coi như xóa sạch.”
Tĩnh Mân dù cũng chỉ là một cô nương trẻ tuổi, lòng nhân hậu, mềm lòng : “Tỷ tỷ, thế là đủ .”
Gia nhân lập tức thu gậy .
Tĩnh Vận nức nở, lao đến bên cạnh Lâm di nương, t.h.ả.m thiết gào .
“Tĩnh Vận, chuyện đều do mà .” Ta thản nhiên , “Trong mười năm tới, đừng nghĩ đến chuyện cưới gả nữa.”
Lâm di nương dù hấp hối, nhưng bỗng bật dậy, rống lên như dã thú: “Tô Tĩnh Ngôn, rốt cuộc ngươi ý đồ gì! Ta liều mạng với ngươi!”
Có những , đ-á-nh họ, họ cũng sợ ch-ếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thong-phong-cua-thai-tu-y-co-th-ai-den-khieu-khich-ta/c6.html.]
cho con gái họ xuất giá, họ sẽ quyết liều mạng với ngươi.
“Có gì thì nhắm mà trút!!! Tĩnh Vận cái gì cũng ! Ta , chịu!” Lâm di nương gào đến rướm m.á.u.
“Muội đương nhiên là .”
Muội của , rõ hơn ai hết, nếu , đ-á-nh luôn cả nó .
“Tô Tĩnh Ngôn! Ngươi chẳng đẩy nó hố lửa ?! Nó sẽ giống như ngươi, trở thành bà cô già ai thèm cưới!”
Ánh mắt Lâm di nương đầy độc địa:
“Ngươi là con của công chúa, ngươi thể đợi! Tĩnh Mân, nó chỉ là một đứa con của vợ lẽ!”
“Câm miệng! Con gái nhà họ Tô , chuyện con vợ cả, con vợ lẽ! Tất cả đều là của Tô Tĩnh Ngôn !”
Ta nặng nề đặt chén xuống bàn.
“Mẹ, đừng nữa!” Tĩnh Vận cũng chịu nổi, nàng cầm kéo, ngay mặt , cắt phăng mái tóc dài.
“Tĩnh Vận nguyện chuyên tâm học hành, mười năm bàn chuyện hôn nhân.”
“Tốt.” Ta gật đầu.
Lâm di nương tuyệt vọng gục xuống, tiếng.
“Các cho rõ đây.” Ta ngước mắt, lướt qua từng nữ quyến đang mặt, giọng bình thản mà sắc lạnh:
“Tranh giành nam nhân thì gì ho? Có bản lĩnh, thì tranh quyền đoạt thế với bọn họ . Thay vì rắp tâm lo cưới gả, chi bằng nghĩ cách khác ích hơn.”
Một giọng kiều mị bỗng vang lên từ góc tối của từ đường.
“Suy tính chuyện thành thì gì sai?”
Muội thứ sáu của vấn tóc song , vận váy bách điệp, dáng vẻ xinh bước từ bóng tối.
“Gả danh môn vọng tộc, trở thành chủ mẫu gia đình. Dù lưng nam nhân, chẳng vẫn quyền thế, hô phong hoán vũ ?”
“Gan cũng lớn đấy.” Ta nheo mắt đ-á-nh giá nàng.
Thiếu nữ mười sáu mười bảy, xinh như sen mới nở, mỗi ngày khác một chút.
Lục che miệng khẽ:
“Nhà họ Giản bốn đời ba vị công khanh, trưởng t.ử cũng là con của chính thất, tương lai nhất định chưởng quản gia tộc. Nếu gả là một trong các tỷ chúng , chẳng ?”
“Nếu trở thành chủ mẫu, gì?” Ta hỏi.
Lục suy nghĩ một chút đáp:
“Năm xưa Đại Trưởng Công chúa xuất giá về nhà họ Tô, gây dựng bao năm, đến đời tỷ tỷ, tỷ thể đường đường chính chính trở thành gia chủ.”
Ta nhắc nhở nàng: “ nhà họ Giản giống nhà họ Tô. Gia tộc lâu đời trăm năm, gia phong nghiêm cẩn, tiểu thư Giản gia đến nay còn bước khỏi cửa lớn nửa bước.”
——Muội ?
Lục bước đến gần , khẽ như hoa nở:
“Thì ?”
“Mẫu tỷ tỷ chỉ là một vị Công chúa.”
“Còn tỷ tỷ của —chính là Hoàng hậu.”
“Tốt! Có chí khí!”