THỦ ĐOẠN CỦA CHỦ MẪU - 7
Cập nhật lúc: 2026-02-01 15:54:56
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẫu tiếp tục :
“Chuyến của , ít nhất cũng một tháng. Đã cầu phúc thì thành tâm ăn chay niệm Phật, như mới thể hiện lòng thành. Nếu phượng thể của Thái hậu chậm khỏi, ở lâu hơn cũng là lẽ thường.”
Bà dừng một chút, ánh mắt dịu dàng rơi xuống :
“Thiếp đưa Viên Viên cùng. Chưa đầy hai năm nữa con bé sẽ đến tuổi cập kê, nên ngoài mở mang tầm mắt nhiều hơn, để ấn tượng mặt các vị phu nhân, tích lũy chút danh tiếng .”
Phụ liên tục gật đầu, trong mắt là vẻ yên tâm, hài lòng:
“Tốt, , ! Mọi đều ! Viên Viên theo nàng, yên tâm nhất.”
Như chợt nghĩ điều gì, ông lộ vẻ khó xử:
“Như Ý, nàng chuyến ít nhất cũng hơn một tháng, bên phía mẫu sắp tới nơi , trong phủ ai chủ sự, chuyện …”
Mẫu thần sắc điềm nhiên, mỉm cắt ngang nỗi lo của ông:
“Phu quân cần bận tâm. Mọi việc trong phủ đều quỹ đạo, gia nhân cũng đều dùng . Hơn nữa…”
Giọng bà khẽ ngừng, hàm ý sâu xa:
“Mộng Thư chẳng cũng đang ở trong phủ đó ? Nàng và lão thái thái e rằng mấy chục năm gặp nhỉ. Thiếp còn , khi nàng xuất giá, lão thái thái đặc biệt thương yêu nàng.”
Phụ liền vội vàng giải thích:
“Đâu chuyện đó! Mẫu chỉ là thương cảm nàng từ nhỏ mất mẫu , nên chiếu cố thêm vài phần mà thôi.”
Mẫu thuận theo mà tiếp lời:
“Nói cũng thật đáng tiếc. Tuy Mộng Thư cửa, nhưng trong lòng vẫn luôn cảm thấy, rốt cuộc vẫn là một nhà rõ gốc gác thì yên tâm hơn.”
“Nay lão thái thái đến , để hai mẫu t.ử họ chuyện cho thỏa. Biết … lão thái thái khuyên nhủ vài câu, đổi ý thì .”
Phụ xong, mặt tràn đầy xúc động:
“Như Ý, cưới thê t.ử như nàng, còn cầu gì hơn nữa!”
Thế nhưng trong đáy lòng ông, ở một góc nào đó lặng lẽ trĩu xuống.
, ngay cả Trần di nương trẻ trung xinh , gia thế trong sạch như thế, còn sẵn lòng vì ông mà .
Thế mà cô biểu miệng tình sâu như biển , ngay cả tạm thời nhún nhường cũng chịu.
Nhận thức , tựa như một chiếc gai nhỏ.
Trong lúc vô tình, cắm sâu nơi mềm yếu nhất trong lòng ông.
12
Trong những ngày ở Tây Viên Tự cầu phúc, cứ cách năm ngày mẫu đưa xuống núi hai ngày.
Danh nghĩa là mua sắm, nhưng thực chất là kiểm tra những sản nghiệp do bà âm thầm kinh doanh.
Bà sớm phát hiện một cơ hội buôn bán kín đáo.
Các quý phu nhân trong kinh thành dù trau chuốt dung nhan kỹ lưỡng đến , khi chuyện vẫn khó tránh khỏi thở mang mùi mấy nhã nhặn.
Các lão gia dĩ nhiên chẳng để tâm, nhưng giữa các phu nhân với , chuyện vô cùng nhạy cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-doan-cua-chu-mau-cosu/7.html.]
Mẫu lập tức sai nghiên cứu chế tạo một loại bột đ.á.n.h răng đặc biệt.
Lấy muối, cành hòe, bồ kết nền, phơi khô nghiền mịn thành bột, khi sạch răng chỉ cần chấm dùng là .
bà vẫn thấy đủ.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Về , bà còn tham khảo các phương t.h.u.ố.c cổ, thêm bạc hà, băng phiến cùng những vị khác, chế thành loại bột đ.á.n.h răng nâng cấp, thơm mát tỉnh thần.
Thậm chí còn đặt riêng cho khách quý loại bàn chải lông heo mềm dẻo, thêm cả trầm hương quý giá, chuyên cung ứng cho nữ quyến nhà quyền quý.
Còn với dân thường, bà cũng chuẩn sẵn loại bàn chải răng bằng gỗ liễu, giá cả chăng.
Giờ đây việc ăn mở vài chi nhánh, trong kinh thành lặng lẽ nổi lên một “trào lưu răng sạch”, mà kẻ thúc đẩy chính là mẫu xưa nay từng phô trương của .
Dĩ nhiên, phụ chuyện .
Còn mẫu thì tuyệt đối sẽ đem bạc do vất vả kiếm bù khoản công quỹ trong phủ vốn vĩnh viễn thể lấp đầy .
Khoảng thời gian , trong phủ quả thực thể là trò nối tiếp trò .
Trần di nương quả nhiên khiến thất vọng, cùng Liễu thị đấu đá cả công khai lẫn ngấm ngầm, chiến hỏa bay tứ tung.
Ban đầu, tổ mẫu dĩ nhiên là thiên vị Liễu thị, ít theo đó mà giày vò Trần di nương.
Trần di nương nào kẻ dễ bắt nạt?
Nàng trực tiếp tung một chiêu rút củi đáy nồi.
Hôm phụ mặt, nàng cố ý tỏ yếu thế trong lời , từng câu từng chữ đều ngầm mang gai.
Quả nhiên kích cho Liễu thị kìm , đưa tay đẩy xô.
Trần di nương thuận thế ngã ngửa , ngã đến mức thật sự nặng.
Cú ngã , trực tiếp “ngã” một mạch hỷ.
Phụ vốn còn vui vẻ hai nữ nhân vì mà tranh giành tình ái, lúc hoảng loạn.
Có một đứa con trai nối dõi hương hỏa vốn là chấp niệm sâu kín nhất trong lòng ông.
Nay Trần di nương mang thai, ông nào còn dám để Liễu thị tiếp tục càn?
Còn tuyệt tình hơn nữa là tổ mẫu.
Vừa Trần di nương mang cốt nhục Dương gia, thái độ lập tức ngoắt một trăm tám mươi độ.
Nào còn biểu Liễu thị gì nữa, lập tức vứt đầu.
Giờ đây trong mắt bà chỉ “kim tôn” còn chào đời , đối với Trần di nương càng chăm sóc che chở đủ bề.
Những ngày tháng tưởng chừng yên ả , rốt cuộc cũng chẳng duy trì bao lâu.
Liễu thị hạng dễ dàng nhận thua.
Đêm đó, nàng tính sẵn con đường phụ nhất định sẽ qua, một gốc lê.
Thân hình mảnh mai ánh trăng dịu dàng càng hiện rõ vẻ đáng thương, nàng đối diện với đầy đất hoa rơi, khẽ khàng nức nở.
Ánh trăng, hoa rụng, và thiếu nữ thanh mai trúc mã trong ký ức.